Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Minh Tinh Tuyến 18 – Đại Lão Huyền Học Của Hào Môn Chương 14: Khi Ánh Sáng Bị Bẻ Cong

Cài Đặt

Chương 14: Khi Ánh Sáng Bị Bẻ Cong

Doanh thu của “Thành Phố Không Ngủ” bước sang tuần thứ tư với tốc độ tăng trưởng ổn định. Không bùng nổ, không tạo kỷ lục, nhưng đủ để chứng minh bộ phim không phải sản phẩm của hiệu ứng nhất thời. Các rạp bắt đầu tăng suất chiếu vào khung giờ tối. Một số cụm rạp từng ưu tiên đối thủ nay điều chỉnh lại lịch vì phản hồi khán giả.

Nhưng đúng lúc mọi thứ dường như đi vào quỹ đạo bền vững, một sự kiện bất ngờ xảy ra.

Một đoạn phỏng vấn cũ của Diệu An từ hai năm trước bị đào lại và cắt ghép. Trong đoạn video đó, cô nói về việc “nghệ thuật cần tách khỏi ảnh hưởng của tài chính”. Bản cắt mới thêm vào phần tiêu đề giật gân: “Diệu An phủ nhận vai trò nhà đầu tư?”

Chỉ trong vài giờ, đoạn clip lan khắp các nền tảng. Nhiều người bắt đầu đặt câu hỏi liệu cô có đang mâu thuẫn với chính những dự án mình tham gia.

Lâm Kiều gọi cho cô khi cô đang ở trường quay.

“An, lần này họ đánh vào sự nhất quán của em.”

Cô xem hết đoạn clip, không bỏ sót chi tiết nào.

“Họ bỏ phần sau.”

“Phần nào?”

“Phần em nói nghệ thuật và tài chính cần minh bạch với nhau.”

Không phải một cú đánh trực diện. Là một cú bẻ cong ánh sáng. Khi người ta không thể làm bạn sai, họ khiến bạn trông như sai.

Chiều hôm đó, Hoàng Ân cũng nhận được báo cáo phân tích xu hướng dư luận. “Tốc độ lan truyền cao, nhưng mức độ tin tưởng chưa ổn định,” anh nói. “Nếu em phản ứng quá mạnh, sẽ củng cố nghi ngờ.”

“Em không phản ứng bằng cảm xúc,” cô đáp.

Buổi tối, cô chủ động đăng lại toàn bộ đoạn phỏng vấn gốc, kèm một dòng duy nhất: “Tôi luôn nói trọn câu.”

Không giải thích dài dòng. Không công kích.

Dư luận bắt đầu chia lại. Những người xem bản đầy đủ nhận ra sự cắt ghép có chủ ý. Nhưng cũng có người cho rằng cô đang “khéo léo xử lý truyền thông”.

Trên phim trường, không khí vẫn căng thẳng. Bộ phim bước vào giai đoạn quảng bá thứ hai, nơi các diễn viên phải tham gia talkshow và giao lưu. Một MC nổi tiếng đặt câu hỏi trực diện:

“Có phải chị đang cố giữ hình ảnh ‘độc lập’ trong khi thực tế lại được hậu thuẫn bởi tập đoàn lớn?”

Khán phòng im lặng.

Diệu An nhìn thẳng vào ống kính.

“Tôi không kiểm soát cách mọi người nhìn tôi. Tôi chỉ kiểm soát cách tôi làm việc.”

Câu trả lời không né tránh, nhưng cũng không thừa nhận khung câu hỏi.

Sau chương trình, Trần Vĩ bước đến.

“Em có thể đã nói nhiều hơn.”

“Em nói đủ.”

Ông nhìn cô vài giây, rồi gật đầu.

Ba ngày sau, một tin tức khiến mọi thứ nghiêng hẳn sang hướng khác.

Một blogger tài chính công bố tài liệu cho thấy một trong những nhà đầu tư từng gây áp lực cắt sửa “Thành Phố Không Ngủ” có liên hệ với mạng lưới cũ của Hoài Phong. Dù không phải bằng chứng trực tiếp, nhưng đủ để khiến dư luận đặt câu hỏi về động cơ những lần tấn công trước.

Hoài Phong không lên tiếng.

Sự im lặng của ông ta lần này không còn mang tính chiến thuật. Nó giống như một người đã đánh quá nhiều nước và bắt đầu thiếu quân.

Nhưng kịch tính thực sự đến từ một hướng khác.

Tập đoàn mới sáp nhập với Hoàng Thịnh bất ngờ công bố dự án điện ảnh riêng, nhắm đến thị trường quốc tế, và muốn mời Diệu An làm nữ chính. Đây là dự án có kinh phí lớn gấp đôi “Thành Phố Không Ngủ”, kịch bản hấp dẫn, đội ngũ quốc tế. Nếu nhận, cô sẽ bước lên một vị thế khác hẳn.

Hoàng Ân không đề nghị. Anh chỉ đưa kịch bản cho cô.

“Em không cần trả lời ngay.”

Cô đọc bản tóm tắt. Nhân vật là một nữ chuyên gia đàm phán quốc tế, di chuyển giữa các trung tâm tài chính toàn cầu, đối diện với những âm mưu xuyên quốc gia. Vai diễn vừa đúng xu hướng, vừa phù hợp với hình ảnh cô đang có.

Nhưng cô hiểu một điều.

Nếu nhận, mọi nỗ lực giữ khoảng cách giữa cô và cấu trúc tập đoàn sẽ bị đặt lại dấu hỏi.

Đêm hôm đó, cô đứng trước hồ.

“Em nghĩ sao?” Hoàng Ân hỏi.

“Đây không phải vai diễn,” cô nói chậm rãi. “Đây là thông điệp.”

“Thông điệp gì?”

“Rằng em đứng trong cấu trúc của anh.”

“Em có sợ điều đó?”

Cô im lặng vài giây.

“Em không sợ đứng cạnh anh. Em chỉ không muốn bị nhìn như một phần chiến lược.”

Anh nhìn cô, ánh mắt không giấu được sự giằng co.

“Anh không đưa vai này cho em để chiến lược.”

“Nhưng người khác sẽ nghĩ vậy.”

Gió đêm thổi mạnh hơn, mặt nước lăn tăn thành những vòng sóng đan chéo.

Trong khi cô chưa quyết định, “Thành Phố Không Ngủ” bước vào tuần công chiếu thứ năm và bất ngờ được đề cử ở ba hạng mục của một giải thưởng điện ảnh lớn trong nước. Tin tức này làm dịu phần nào những nghi ngờ trước đó.

Trên mạng, dư luận bắt đầu chuyển hướng sang câu chuyện “liệu Diệu An có tiếp tục giữ phong cách chọn vai khó?”

Lâm Kiều nhìn cô khi đọc tin đề cử.

“An, nếu em nhận dự án kia, đây sẽ là bước nhảy vọt.”

“Hoặc là bước lệch,” cô đáp.

“Em không muốn lớn hơn sao?”

Cô cười nhẹ.

“Em muốn đúng hơn.”

Kịch tính lên đến đỉnh khi một bài báo ẩn danh tung tin rằng Diệu An đã ký nháy hợp đồng với dự án của tập đoàn. Tin này hoàn toàn sai, nhưng tốc độ lan truyền khiến nhiều người tin là thật.

Hoàng Ân gọi cho cô ngay khi tin xuất hiện.

“Anh sẽ yêu cầu đính chính.”

“Không,” cô nói.

“Vì sao?”

“Nếu anh đính chính, họ sẽ nói anh bảo vệ.”

“Vậy em?”

“Em sẽ nói.”

Buổi tối, cô đăng một thông báo ngắn: “Tôi chưa ký bất kỳ hợp đồng nào liên quan đến dự án mới. Khi có quyết định, tôi sẽ tự công bố.”

Không giải thích thêm.

Tin đồn lắng xuống, nhưng câu hỏi vẫn còn đó.

Hai ngày sau, cô đến văn phòng tập đoàn để gặp đội ngũ sản xuất dự án quốc tế. Cuộc họp kéo dài ba giờ. Họ trình bày kế hoạch chi tiết, tham vọng lớn, chiến lược phát hành toàn cầu.

Khi ra về, cô không trả lời ngay.

Buổi tối, cô và Hoàng Ân ngồi đối diện nhau trong phòng khách. Không có hồ nước giữa họ, chỉ là ánh đèn vàng dịu.

“Em sẽ từ chối,” cô nói.

Anh nhìn cô rất lâu.

“Vì sao?”

“Vì nếu nhận lúc này, em sẽ mất quyền chọn.”

“Em chắc?”

“Ừ.”

Không có tranh luận. Không có thuyết phục.

Chỉ là một quyết định.

Ngày hôm sau, cô thông báo chính thức từ chối dự án. Lý do được đưa ra là “lịch trình chưa phù hợp”. Truyền thông xôn xao. Có người khen cô kiên định, có người cho rằng cô bỏ lỡ cơ hội.

Nhưng điều không ai biết là tối hôm đó, khi đứng trước hồ, cô không còn cảm giác phải chứng minh mình độc lập.

Cô từ chối không phải vì sợ bị nhìn sai.

Cô từ chối vì cô muốn chọn vai diễn tiếp theo bằng chính nhịp của mình.

Gió đêm lướt qua, mặt nước phẳng dần.

Hoàng Ân đứng sau lưng cô, không nói gì.

Thành phố phía xa vẫn sáng, nhưng ánh sáng ấy không còn bị bẻ cong bởi những lời cắt ghép hay chiến lược truyền thông.

Và lần này, khi những cơ hội lớn hơn xuất hiện cùng với những nghi ngờ lớn hơn,

cô không bước lùi.

Cô chỉ bước theo hướng mình chọn.

Sau khi “Thành Phố Không Ngủ” vượt qua tuần thứ năm với doanh thu ổn định và bắt đầu được nhắc đến như một hiện tượng “chậm mà chắc”, không khí trong đoàn phim bớt căng hơn trước. Nhưng Diệu An hiểu, độ bền mới là thử thách thật sự. Một bộ phim có thể tạo hiệu ứng trong một tuần, nhưng để tồn tại trong trí nhớ khán giả, nó cần điều khác. Và điều đó không nằm ở những con số đầu bảng.

Ba ngày sau, một sự việc khiến nhịp điệu vừa ổn định lại chao đi.

Một tờ báo điện tử công bố bài phân tích dài, đặt nghi vấn rằng nhân vật Lâm Du trong “Thành Phố Không Ngủ” có hình mẫu ngoài đời thực. Bài viết không nêu tên, nhưng cách dẫn dắt khiến nhiều người liên tưởng đến một cựu lãnh đạo tài chính từng dính bê bối vài năm trước. Người này hiện vẫn có ảnh hưởng trong giới đầu tư.

Ngay trong chiều hôm đó, phía luật sư của vị cựu lãnh đạo gửi công văn yêu cầu nhà sản xuất giải trình vì “tổn hại danh dự cá nhân”.

Trần Vĩ gọi Diệu An vào phòng họp khẩn.

“Chúng ta không dựa trên bất kỳ nguyên mẫu cụ thể nào,” ông nói, giọng trầm lại.

“Nhưng họ muốn gây áp lực,” cô đáp.

“Đúng.”

“Anh có định chỉnh sửa lại một số chi tiết để giảm liên tưởng không?”

Trần Vĩ im lặng vài giây.

“Nếu chỉnh, nghĩa là thừa nhận.”

“Vậy không chỉnh.”

Không khí trong phòng đặc quánh. Nhà phát hành lo ngại nếu vụ việc leo thang, rạp có thể giảm suất chiếu. Một số nhà đầu tư đề xuất cắt bỏ cảnh phòng thẩm vấn quan trọng – cảnh nhân vật của cô nói về việc “cấu trúc quyền lực bảo vệ nhau”.

Diệu An ngồi lặng đến cuối buổi họp mới nói một câu:

“Nếu cắt cảnh đó, phim sẽ không còn lý do tồn tại.”

Không ai phản bác.

Cuối cùng, quyết định được đưa ra: giữ nguyên bản chiếu.

Tin tức về công văn luật sư nhanh chóng lan ra ngoài. Truyền thông lại sôi động. Những người từng im lặng bắt đầu lên tiếng bảo vệ bộ phim với lý do “nghệ thuật không thể bị bóp méo vì sự nhạy cảm cá nhân”.

Nhưng giữa lúc dư luận đang nghiêng về phía ủng hộ, một đoạn ghi âm ẩn danh xuất hiện trên mạng. Trong đó, một giọng nam – không rõ danh tính – nói rằng “dự án này được bật đèn xanh vì phù hợp chiến lược tái cấu trúc hình ảnh tập đoàn”.

Đoạn ghi âm không có bằng chứng cụ thể, nhưng thời điểm tung ra đủ để tạo nghi ngờ.

Lâm Kiều gần như mất ngủ.

“An, họ đang kéo em trở lại điểm xuất phát.”

Cô nghe hết đoạn ghi âm, rồi tắt máy.

“Giọng đó không phải của anh ấy.”

“Nhưng họ không cần đúng. Họ chỉ cần khiến người ta nghi.”

Cô không trả lời ngay.

Tối hôm đó, cô về nhà muộn hơn thường lệ. Hoàng Ân đang ngồi trong phòng làm việc, trước mặt là bản phân tích truyền thông.

“Anh nghe rồi,” anh nói.

“Anh có biết ai đứng sau không?”

“Chưa đủ bằng chứng.”

“Anh có liên quan gì đến chiến lược hình ảnh này không?”

Anh nhìn cô thẳng thắn.

“Không.”

Cô nhìn anh vài giây lâu hơn bình thường. Không phải vì nghi ngờ, mà vì muốn chắc chắn trong chính mình.

“Vậy thì đủ.”

Anh thở nhẹ.

“Em tin anh?”

“Em tin điều em thấy.”

Ngày hôm sau, Diệu An không đăng trạng thái phản bác. Cô chọn cách khác.

Trong buổi giao lưu khán giả tại một rạp nhỏ, cô được hỏi trực tiếp:

“Có phải phim này là một phần chiến lược của tập đoàn?”

Cô không né tránh.

“Nếu một bộ phim có thể thay đổi hình ảnh của cả một tập đoàn, thì điện ảnh đã quyền lực hơn chúng ta nghĩ.”

Khán phòng bật cười nhẹ.

“Phim này được làm vì chúng tôi muốn kể câu chuyện đó. Không vì bất kỳ chiến lược nào.”

Câu trả lời không tấn công ai. Nó đặt nghi ngờ vào chính lập luận ngược lại.

Đoạn video buổi giao lưu lan nhanh, nhiều người nhận ra sự vô lý của cáo buộc.

Nhưng cú đánh thực sự chưa dừng ở đó.

Một tuần sau, giải thưởng điện ảnh công bố danh sách rút gọn. “Thành Phố Không Ngủ” bất ngờ bị loại khỏi hạng mục quan trọng nhất dù trước đó được dự đoán cao. Lý do chính thức không được công bố.

Truyền thông ngay lập tức đặt câu hỏi: có phải bộ phim đang chịu “ảnh hưởng ngoài lề”?

Trần Vĩ không giấu được sự thất vọng.

“Chúng ta biết phim xứng đáng.”

“Giải thưởng không phải tất cả,” Diệu An nói.

“Nhưng nó là thước đo.”

Cô im lặng vài giây.

“Không phải thước đo duy nhất.”

Tối hôm đó, khi đứng trước hồ, cô không cảm thấy giận dữ như những lần trước. Cô chỉ thấy một cảm giác rất lạ – như thể mọi biến động ngoài kia đã trở thành một phần của nhịp điệu quen thuộc.

“Em có tiếc không?” Hoàng Ân hỏi.

“Có.”

“Vì?”

“Vì tôi muốn công sức của cả đoàn được ghi nhận.”

Anh nhìn cô.

“Em có nghĩ việc bị loại liên quan đến những chuyện gần đây không?”

Cô suy nghĩ một lúc.

“Có thể.”

“Em có muốn anh can thiệp?”

Cô lắc đầu.

“Em không thể vừa nói mình độc lập, vừa dựa vào anh khi không thuận lợi.”

Anh gật đầu, không tranh luận.

Hai ngày sau, một nhà phê bình uy tín đăng bài viết dài phân tích việc loại bỏ bộ phim khỏi danh sách đề cử là “quyết định thiếu thuyết phục”. Bài viết không mang tính công kích, nhưng đủ sâu để tạo làn sóng tranh luận mới.

Dư luận bắt đầu đặt câu hỏi ngược lại với ban tổ chức giải thưởng.

Một số thành viên hội đồng thẩm định bị gọi tên trong các diễn đàn, với những mối liên hệ tài chính cũ bị đào lại.

Không phải Diệu An hay đoàn phim chủ động tạo sóng.

Sóng tự đến.

Trong lúc đó, doanh thu tuần thứ sáu của “Thành Phố Không Ngủ” bất ngờ tăng nhẹ nhờ hiệu ứng tranh luận. Bộ phim không còn là sản phẩm thương mại thuần túy, mà trở thành chủ đề bàn luận về tính độc lập của nghệ thuật.

Một buổi tối, Trần Vĩ gọi cho cô.

“Có lẽ chúng ta không cần giải thưởng nữa.”

Cô cười nhẹ.

“Chúng ta cần khán giả.”

Nhưng ngay khi mọi thứ tưởng chừng đang xoay chuyển tích cực, một biến cố khác ập đến.

Một nhà đầu tư lớn tuyên bố rút vốn khỏi dự án phim tiếp theo của cô, với lý do “tránh rủi ro chính trị”. Tin này không liên quan trực tiếp đến “Thành Phố Không Ngủ”, nhưng ảnh hưởng đến tương lai của cô.

Lâm Kiều ngồi trước mặt cô với gương mặt tái nhợt.

“An, nếu nhà đầu tư này rút, dự án mới có thể phải hoãn.”

Cô lật qua bản kế hoạch sản xuất.

“Có phương án dự phòng không?”

“Có, nhưng kinh phí sẽ giảm.”

Cô không do dự lâu.

“Giảm cũng được.”

“Em không sợ mất quy mô?”

“Quy mô không quyết định chiều sâu.”

Tối hôm đó, Hoàng Ân nghe tin qua báo cáo nội bộ.

“Anh có thể bù phần vốn đó,” anh nói.

Cô nhìn anh rất lâu, rồi lắc đầu.

“Em không muốn mỗi lần khó khăn lại nghĩ đến anh.”

“Anh không phải giải pháp cuối cùng. Anh là một lựa chọn.”

“Em biết. Nhưng không phải lúc này.”

Im lặng kéo dài giữa hai người.

Không căng thẳng. Không giận dữ.

Chỉ là một đường biên được vẽ lại rõ hơn.

Tuần thứ bảy, “Thành Phố Không Ngủ” vượt mốc doanh thu cuối cùng mà nhà phát hành đặt ra. Không phá kỷ lục, không trở thành phim ăn khách nhất năm, nhưng đủ để khẳng định vị thế của mình.

Trong buổi họp tổng kết, Trần Vĩ nói một câu khiến cả phòng im lặng:

“Chúng ta đã giữ được phim.”

Không ai nói thêm.

Diệu An về nhà muộn, đứng trước hồ như thói quen. Mặt nước không hoàn toàn phẳng, nhưng cũng không dậy sóng.

Hoàng Ân bước ra sau lưng cô.

“Em có thấy mình mệt hơn trước không?” anh hỏi.

Cô suy nghĩ vài giây.

“Có.”

“Vậy vì sao vẫn tiếp tục?”

“Vì nếu dừng lại, em sẽ không biết mình có thể đi bao xa.”

Anh không nói thêm.

Thành phố phía xa vẫn sáng.

Ánh sáng ấy không còn là thứ phải chống đỡ.

Nó là nền cho hành trình dài hơn.

Và lần này, khi những cấu trúc ngoài kia tiếp tục thay đổi, khi giải thưởng, vốn đầu tư, truyền thông luân phiên thử thách, cô không còn tìm sự bảo đảm.

Cô chỉ giữ lấy điều duy nhất không thể bị cắt ghép, không thể bị bẻ cong.

Lựa chọn của mình.

Sau khi “Thành Phố Không Ngủ” khép lại vòng chiếu chính thức bằng một con số vừa đủ để gọi là thành công, đoàn phim bước vào giai đoạn hậu dư âm. Không còn lịch quảng bá dày đặc, không còn những buổi giao lưu liên tiếp. Nhưng dư luận không tan ngay. Bộ phim trở thành một mốc so sánh mới trong những cuộc tranh luận về điện ảnh và cấu trúc quyền lực.

Diệu An tưởng rằng mọi thứ sẽ lắng dần.

Nhưng một buổi sáng, khi cô đang tập thoại cho dự án kế tiếp – bộ phim tâm lý chính trị độc lập mang tên “Biên Độ Xám” – Lâm Kiều bước vào với sắc mặt không ổn.

“An… có chuyện lớn.”

Cô đặt kịch bản xuống.

“Lớn thế nào?”

“Ban tổ chức giải thưởng vừa công bố điều chỉnh lại kết quả. Họ thêm một hạng mục đặc biệt cho phim của em.”

“Vì sao?”

“Vì áp lực dư luận.”

Cô im lặng vài giây.

Một hạng mục đặc biệt không nằm trong hệ thống giải chính thức. Không phải thừa nhận sai sót, mà là cách xoa dịu.

“Em có nhận không?” Lâm Kiều hỏi.

“Em có được chọn không?”

“Không. Họ tự trao.”

Cô nhìn ra cửa kính, ánh sáng buổi trưa hắt xuống sàn nhà.

“Em sẽ không đến.”

Lâm Kiều ngạc nhiên.

“An, đó là cơ hội lấy lại hình ảnh.”

“Em không cần giải thưởng được thêm vào để vá lỗ.”

Quyết định ấy khiến nhiều người trong ê-kíp lo lắng. Một số khuyên cô nên mềm mỏng, nên tận dụng cơ hội để “khép lại câu chuyện đẹp”. Nhưng cô hiểu rất rõ, nếu nhận hạng mục ấy, cô sẽ vô tình hợp thức hóa một quyết định thiếu minh bạch ban đầu.

Tối hôm đó, Hoàng Ân nghe tin qua báo chí trước khi cô kịp nói.

“Em từ chối?” anh hỏi.

“Ừ.”

“Em biết điều đó có thể khiến một số người khó chịu không?”

“Em không thể vừa nói mình giữ nguyên tắc, vừa nhận phần thưởng vì dư luận ép.”

Anh nhìn cô rất lâu.

“Anh không lo em thua. Anh chỉ lo em bị cô lập.”

Cô mỉm cười nhẹ.

“Em không ở đây để được dễ chịu.”

Nhưng ngay sau quyết định đó, một loạt tin đồn mới xuất hiện. Một số bài viết ẩn danh cho rằng Diệu An “coi thường hệ thống giải thưởng trong nước” và đang “tự đẩy mình ra khỏi vòng quan hệ”. Những lời lẽ không trực diện, nhưng đủ để tạo khoảng cách.

Trong giới, vài lời mời hợp tác bị rút lại không lý do rõ ràng.

Lâm Kiều ngồi trước cô, giọng trầm xuống.

“An, em có thấy mình đang tự làm khó không?”

Cô không phản ứng ngay.

“Em đang làm điều mình thấy đúng.”

“Nhưng ngành này không chỉ có đúng – sai.”

Câu nói đó không phải trách móc. Là thực tế.

Ba ngày sau, một sự kiện xảy ra khiến tình hình trở nên nghiêm trọng hơn.

Một diễn viên trẻ từng hợp tác với cô bất ngờ trả lời phỏng vấn, nói rằng “có người trong đoàn từng gây áp lực vì muốn giữ hình ảnh cá nhân”. Không nhắc tên, nhưng bối cảnh khiến nhiều người liên tưởng đến cô.

Truyền thông nhanh chóng dựng tiêu đề: “Có phải Diệu An kiểm soát ê-kíp?”

Cô đọc bài phỏng vấn vào nửa đêm, không nói gì.

Hoàng Ân bước vào phòng khách, thấy cô vẫn ngồi im.

“Em sẽ phản hồi?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì nếu em phủ nhận, họ sẽ hỏi thêm. Nếu em công kích, họ sẽ nói em không bao dung.”

Anh ngồi xuống đối diện cô.

“Vậy em làm gì?”

“Em làm phim.”

Câu trả lời khiến anh thở dài rất khẽ.

Dự án “Biên Độ Xám” bắt đầu khởi quay giữa lúc những lời đồn vẫn chưa tan. Bộ phim kể về một nữ cố vấn truyền thông trong môi trường chính trị phức tạp, người phải chọn giữa sự thật và lợi ích của ứng viên mình đang phục vụ.

Vai diễn nặng hơn tất cả những gì cô từng nhận. Không có hành động dồn dập, không có cao trào dễ thấy. Chỉ là những cuộc đối thoại sắc lạnh, những ánh mắt giằng xé.

Ngày quay đầu tiên, cô phải thực hiện cảnh nhân vật ngồi một mình trong phòng làm việc tối, trước mặt là bản kế hoạch truyền thông có thể làm lệch sự thật để cứu một chiến dịch.

Đạo diễn yêu cầu giữ máy quay lâu hơn bình thường, để ánh mắt nhân vật tự nói.

Khi “Cắt” vang lên, không ai trong đoàn vỗ tay. Không phải vì không tốt. Mà vì cảnh quá tĩnh.

Sau buổi quay, đạo diễn nói riêng với cô:

“Cô đang bị nhìn bằng một lăng kính khác ngoài kia. Hãy dùng nó.”

Cô không hỏi lại.

Trong lúc cô bận rộn với dự án mới, một biến động lớn xảy ra ở Hoàng Thịnh. Thương vụ sáp nhập bắt đầu gặp phản đối từ một nhóm cổ đông cũ, cho rằng chiến lược đầu tư vào giải trí đang làm loãng trọng tâm tài chính.

Một cuộc họp bất thường được triệu tập.

Hoàng Ân trở về rất muộn đêm đó.

“Anh có ổn không?” cô hỏi.

“Chưa chắc.”

“Có liên quan đến em?”

“Không trực tiếp. Nhưng họ nhắc đến lĩnh vực giải trí.”

Cô nhìn anh.

“Anh có hối hận vì mở rộng sang đó không?”

Anh im lặng vài giây.

“Anh không mở rộng vì em. Nhưng anh biết họ sẽ nghĩ vậy.”

Hai thế giới – điện ảnh và tài chính – dường như đang đồng thời siết lại.

Một tuần sau, dự án “Biên Độ Xám” bị cắt giảm ngân sách đột ngột vì nhà đầu tư phụ rút lui. Lý do đưa ra là “đánh giá lại thị trường”.

Lâm Kiều nhìn cô, ánh mắt không còn bình tĩnh như trước.

“An, em có nghĩ tất cả đang liên quan với nhau không?”

Cô không trả lời ngay.

“Có thể,” cô nói sau vài giây. “Nhưng nếu em bắt đầu nghĩ mọi thứ đều là âm mưu, em sẽ không làm được gì.”

Buổi tối hôm đó, khi đứng trước hồ, cô không còn cảm giác chỉ là một người đang giữ nhịp cho mình. Cô cảm thấy như đang đứng ở giao điểm của nhiều dòng chảy.

“Em có mệt không?” Hoàng Ân hỏi từ phía sau.

“Có.”

“Em có muốn dừng một thời gian không?”

Cô lắc đầu.

“Nếu dừng vì áp lực, em sẽ luôn dừng.”

“Nhưng em đang gánh nhiều thứ không thuộc về em.”

Cô quay lại nhìn anh.

“Anh cũng vậy.”

Im lặng giữa họ không còn là khoảng cách. Là sự thừa nhận.

Ngày quay tiếp theo của “Biên Độ Xám” có một cảnh đặc biệt. Nhân vật của cô phải đối diện với ứng viên chính trị mà cô phục vụ, nói thẳng rằng kế hoạch truyền thông đang đi chệch khỏi đạo đức.

“Cô có biết cô đang mạo hiểm sự nghiệp không?” nhân vật kia hỏi.

Cô đáp, giọng bình tĩnh đến lạnh:

“Tôi không xây dựng sự nghiệp để phải cúi đầu.”

Cảnh quay hoàn thành trong một lần.

Đạo diễn bước ra, nhìn cô thật lâu.

“Đây không chỉ là vai diễn của cô.”

Cô hiểu.

Tuần tiếp theo, cổ đông Hoàng Thịnh bỏ phiếu thông qua chiến lược mới, nhưng với điều kiện tách bạch hoàn toàn hoạt động giải trí khỏi bộ phận tài chính cốt lõi.

Điều đó đồng nghĩa với việc mọi dự án liên quan đến điện ảnh sẽ không còn được nhắc đến trong cấu trúc chung.

Hoàng Ân thông báo cho cô vào một buổi tối mưa nhẹ.

“Có nghĩa là?” cô hỏi.

“Có nghĩa là từ nay, không ai có thể nói em là một phần chiến lược.”

Cô nhìn anh rất lâu.

“Anh có ổn không?”

Anh cười nhạt.

“Anh quen rồi.”

Khi cơn mưa dứt, mặt hồ lăn tăn những vòng nước nhỏ rồi phẳng lại.

Diệu An không còn thấy mình đứng ở giữa những cấu trúc chồng chéo.

Cô đứng ở một vị trí khác.

Không phải rìa.

Không phải trung tâm.

Mà là nơi cô có thể nhìn mọi thứ rõ hơn.

Những giải thưởng, những tin đồn, những dự án lớn hay nhỏ, những thương vụ tài chính… tất cả đều là sóng.

Sóng đến. Sóng đi.

Nhưng lần này, cô không còn đứng đợi xem sóng sẽ đánh vào đâu.

Cô bước tiếp.

Không vì phải chứng minh.

Không vì phải giữ hình ảnh.

Chỉ vì cô biết, nếu mình dừng lại để đếm từng đợt sóng,

mình sẽ quên mất con đường phía trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc