Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi Diệu An nhận vai nữ điều tra viên trong dự án hình sự “Thành Phố Không Ngủ”, cô biết mình đang bước vào một vùng khác hẳn những vai diễn trước. Không còn là người đứng giữa cấu trúc quyền lực để tranh luận, không còn là nhân vật phải giữ thăng bằng giữa ánh sáng và bóng tối. Lần này, cô vào vai người chủ động lần theo dấu vết, lật từng lớp che giấu, chấp nhận nguy hiểm để chạm đến lõi sự thật. Vai diễn đòi hỏi thể lực cao, tâm lý sắc lạnh và một thứ năng lượng không khoan nhượng. Cô tập luyện gần như mỗi ngày, từ võ thuật cơ bản đến kỹ năng sử dụng vũ khí giả lập, học cách giữ ánh mắt ổn định trong những cảnh đối đầu căng thẳng.
Nhưng khi phim chưa kịp bấm máy, một cú rẽ khác xuất hiện ngoài đời. Một tập đoàn truyền thông lớn bất ngờ công bố kế hoạch sản xuất bộ phim có nội dung gần giống “Thành Phố Không Ngủ”, với thời gian khởi quay sớm hơn một tháng. Kịch bản không hoàn toàn trùng lặp, nhưng đủ tương đồng để tạo nghi vấn về việc “đi trước một bước”. Đạo diễn của dự án kia từng hợp tác với Hoài Phong trong quá khứ. Tin tức lan nhanh, đặt đoàn phim của Diệu An vào thế bị động.
Lương Hàn không còn liên quan trực tiếp đến dự án này, nhưng anh vẫn gọi cho cô ngay khi nghe tin. “Họ muốn cướp thời điểm,” anh nói. “Nếu họ ra mắt trước, câu chuyện của em sẽ bị so sánh.” Diệu An không tỏ ra hoảng hốt. Cô chỉ hỏi: “Kịch bản của họ thế nào?” “Thiên về hành động, ít chiều sâu hơn. Nhưng truyền thông mạnh.”
Tối hôm đó, cô về nhà muộn, mang theo bản phân tích thị trường. Hoàng Ân đã biết chuyện. “Anh có thể dùng quan hệ để hoãn lịch phát hành của họ,” anh nói thẳng. Cô nhìn anh rất lâu rồi lắc đầu. “Không. Nếu em phải nhờ anh để giành lợi thế, vai diễn này đã mất ý nghĩa.” Anh không tranh luận thêm, chỉ hỏi: “Vậy em định làm gì?” “Đẩy nhanh tiến độ chuẩn bị. Và làm tốt hơn.”
Những tuần sau đó, trường quay như một guồng quay căng thẳng. Đạo diễn Trần Vĩ – người cầm trịch “Thành Phố Không Ngủ” – quyết định thay đổi một số chi tiết để tăng chiều sâu nhân vật. Nhân vật của Diệu An không còn chỉ là điều tra viên lạnh lùng, mà có một quá khứ từng bị hệ thống phản bội, khiến cô chọn con đường độc lập. Điều này khiến vai diễn nặng hơn, nhưng cũng khác biệt hơn so với dự án đối thủ. Cô dành hàng giờ trao đổi với biên kịch, chỉnh từng đoạn thoại để không sa vào khuôn mẫu “nữ anh hùng bất bại”.
Trong khi đó, truyền thông bắt đầu so sánh hai dự án. Những bài viết đặt câu hỏi: “Ai mới là người kể câu chuyện thật?” Có người ám chỉ Diệu An đang cố giữ hình tượng “người đi tìm sự thật” ngoài đời lẫn trên màn ảnh. Có người lại cho rằng cô bị cuốn vào cuộc cạnh tranh không cần thiết. Lâm Kiều mang những bài báo đến, lo lắng. “An, nếu phim kia thành công trước, dư luận sẽ nói em đi theo.” Cô chỉ đáp: “Nếu mình biết mình đi đâu, không ai có thể nói mình đi theo.”
Áp lực không chỉ đến từ bên ngoài. Một nhà đầu tư trong dự án bất ngờ yêu cầu tăng cảnh hành động để thu hút thị trường quốc tế. Điều đó đồng nghĩa với việc giảm bớt các phân đoạn nội tâm mà Diệu An và đạo diễn dày công xây dựng. Cuộc họp nội bộ trở nên căng thẳng. “Chúng ta cần tính thương mại,” nhà đầu tư nói. “Khán giả không muốn nghe quá nhiều đối thoại.” Diệu An ngồi im lặng cho đến khi mọi người kết thúc tranh luận. “Nếu cắt hết nội tâm,” cô nói chậm rãi, “nhân vật chỉ còn là vỏ bọc hành động. Khi đó, chúng ta sẽ giống dự án kia.”
Không khí trong phòng đặc lại. Trần Vĩ nhìn cô, rồi nhìn nhà đầu tư. Cuối cùng, ông gật đầu. “Giữ cấu trúc hiện tại. Hành động không thay thế được chiều sâu.” Quyết định ấy không dễ dàng, nhưng nó tạo nên một sự thống nhất trong ê-kíp.
Trong lúc đoàn phim dồn toàn lực cho tiến độ, tin đồn về việc Hoàng Thịnh sáp nhập lại nổi lên lần nữa. Lần này không chỉ là đồn đoán. Một tờ báo tài chính lớn công bố nguồn tin cho rằng tập đoàn đang thương thảo bí mật với đối tác nước ngoài. Nếu thương vụ thành công, vị thế của Hoàng Ân sẽ thay đổi đáng kể. Tin tức này vô tình kéo tên Diệu An trở lại vòng xoáy. Một số bài viết đặt câu hỏi liệu cô có tiếp tục giữ khoảng cách độc lập nếu cấu trúc phía sau thay đổi.
Khi cô hỏi thẳng Hoàng Ân, anh không phủ nhận. “Có đàm phán,” anh nói. “Nhưng chưa quyết định.” “Nếu sáp nhập, em sẽ bị nhìn thế nào?” cô hỏi. “Anh không muốn em bị ảnh hưởng,” anh đáp. Cô nhìn anh rất lâu. “Em không thể chọn vai diễn dựa trên cấu trúc của anh. Và anh cũng không thể chọn thương vụ dựa trên em.” Câu nói ấy không phải xa cách, mà là ranh giới rõ ràng. Anh gật đầu. “Anh hiểu.”
Ngày bấm máy chính thức đến trong không khí nặng hơn bình thường. Cảnh đầu tiên là một cuộc truy đuổi trong bãi cảng lúc nửa đêm. Gió lạnh thổi mạnh, nước biển đập vào mạn tàu, ánh đèn container tạo nên những mảng sáng tối chồng chéo. Diệu An phải chạy giữa những lối hẹp, ánh mắt không được dao động. Khi đạo diễn hô “Cắt”, cả đoàn thở phào. Cô không cảm thấy mệt, chỉ cảm thấy mình đang bước sâu hơn vào vai diễn.
Nhưng đúng lúc đó, dự án đối thủ tung trailer chính thức. Nhịp dựng nhanh, nhạc dồn dập, những cảnh hành động hoành tráng. Lượng xem tăng vọt chỉ trong vài giờ. Lâm Kiều gửi đường link cho cô. “An, họ đánh mạnh.” Cô xem hết trailer, rồi tắt màn hình. “Họ chọn cách của họ. Mình chọn cách của mình.”
Tuy vậy, thị trường không đơn giản như vậy. Một số rạp lớn bắt đầu ưu tiên suất chiếu cho dự án kia vì chiến dịch truyền thông mạnh hơn. Điều này có thể ảnh hưởng trực tiếp đến lịch phát hành sau này. Trần Vĩ họp khẩn với nhà phát hành. Không khí căng như dây đàn. Diệu An không nói nhiều, nhưng cô đề xuất một ý tưởng: tổ chức buổi chiếu thử nội bộ với các nhà phê bình độc lập sớm hơn kế hoạch. “Nếu họ thấy sự khác biệt, họ sẽ nói,” cô nói.
Buổi chiếu thử diễn ra kín đáo, không thảm đỏ. Phản hồi ban đầu tích cực, nhiều nhà phê bình khen ngợi sự tiết chế và chiều sâu nhân vật. Những bài viết đầu tiên bắt đầu xuất hiện, không ồn ào nhưng đủ sức tạo đối trọng với chiến dịch rầm rộ của dự án kia.
Trong khi đó, thương vụ sáp nhập của Hoàng Thịnh bước vào giai đoạn quyết định. Nếu ký kết, cấu trúc quyền lực sẽ thay đổi, kéo theo nhiều biến động. Một tối, khi Diệu An trở về sau buổi quay kéo dài, cô thấy Hoàng Ân ngồi một mình trong phòng làm việc, ánh đèn chỉ bật một góc nhỏ. “Anh sẽ ký?” cô hỏi. Anh nhìn cô, ánh mắt trầm xuống. “Có thể.” “Anh có do dự vì em không?” “Anh do dự vì anh.”
Cô bước đến gần hơn. “Nếu anh tin đó là bước đi đúng, anh nên làm.” Anh nhìn cô thật lâu. “Còn em?” “Em đang ở một phim trường khác. Em phải tập trung vào đó.”
Đêm ấy, họ không nói thêm nhiều. Không cần hứa hẹn, không cần bảo đảm. Chỉ là hai người hiểu rằng mỗi người đang đứng ở một đường biên riêng, nhưng không phải ở hai phía đối lập.
Một tuần sau, thương vụ được công bố chính thức. Thị trường phản ứng mạnh trong vài ngày rồi ổn định. Tên Diệu An lại xuất hiện trên các bài báo, nhưng lần này không phải với nghi vấn, mà với câu hỏi: liệu cô có thay đổi lựa chọn nghề nghiệp khi cấu trúc phía sau thay đổi? Cô không trả lời phỏng vấn nào. Cô chỉ tiếp tục quay phim.
Cảnh cuối cùng của tháng quay đầu tiên là một đoạn đối đầu trong phòng thẩm vấn. Nhân vật của cô nhìn thẳng vào nghi phạm, nói: “Anh có thể thay đổi cấu trúc, nhưng anh không thể thay đổi sự thật.” Khi đạo diễn hô “Cắt”, cả đoàn im lặng vài giây. Không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được sự trùng khớp giữa lời thoại và thực tế ngoài kia.
Tối hôm đó, khi đứng trước hồ, cô không còn tìm dấu hiệu trong mặt nước. Thành phố phía xa vẫn sáng, nhưng ánh sáng ấy không còn chói gắt. Hoàng Ân bước ra sau lưng cô. “Em có hối hận không?” anh hỏi. “Về điều gì?” “Về việc bước vào vai này giữa lúc mọi thứ ngoài kia chưa yên.” Cô lắc đầu. “Nếu đợi yên mới bước, em sẽ không bao giờ đi.”
Gió đêm thổi nhẹ, tạo những gợn sóng nhỏ rồi tan. Không có xoáy sâu. Không có tiếng động lớn. Chỉ là chuyển động đều đặn của nước.
Và lần này, khi những cấu trúc ngoài kia thay đổi, khi những bộ phim khác chạy đua với chiến dịch ồn ào, cô không còn cảm giác phải chứng minh mình khác biệt. Cô chỉ cần giữ cho vai diễn của mình đủ thật. Bởi khi sự thật đủ mạnh, nó không cần phải hét lên để được nghe thấy.
Sau khi thương vụ sáp nhập được công bố, những biến động ngắn hạn của thị trường dần ổn định, nhưng dư âm của nó vẫn lặng lẽ lan trong giới giải trí. Không phải ai cũng hiểu rõ cấu trúc tài chính, nhưng ai cũng hiểu rằng khi một tập đoàn thay đổi vị thế, những mối liên kết xung quanh sẽ bị soi kỹ hơn. Diệu An không nhận thêm lời phỏng vấn nào, cũng không đăng bất kỳ dòng trạng thái nào liên quan. Cô xuất hiện trên trường quay đúng giờ, tập trung hoàn toàn vào nhân vật của mình như thể ngoài kia không có gì thay đổi.
“Thành Phố Không Ngủ” bước vào những cảnh nặng nhất. Nhân vật của cô – Lâm Du – phải đối diện với người từng là cấp trên, người đã chọn thỏa hiệp với thế lực tài chính để giữ vị trí. Cảnh quay diễn ra trong một phòng họp kính, ánh đèn trắng lạnh chiếu thẳng xuống mặt bàn dài. Bạn diễn của cô là một diễn viên gạo cội, ánh mắt sắc bén và giọng nói trầm thấp.
“Cô nghĩ mình có thể thay đổi hệ thống sao?” nhân vật kia hỏi.
Diệu An nhìn thẳng vào ông, giọng không cao nhưng chắc:
“Tôi không thay đổi hệ thống. Tôi chỉ không để mình bị nó nuốt.”
Khi đạo diễn hô “Cắt”, cả trường quay im lặng vài giây. Trần Vĩ bước đến gần cô, không khen, không chê, chỉ nói một câu: “Giữ ánh mắt đó.”
Nhưng áp lực thực sự không đến từ cảnh quay.
Hai ngày sau, dự án đối thủ bất ngờ công bố lịch phát hành sớm hơn dự kiến ba tuần. Điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ chiếm toàn bộ sự chú ý của khán giả trước khi phim của Diệu An kịp ra rạp. Nhà phát hành của “Thành Phố Không Ngủ” họp khẩn. Không khí căng thẳng lan trong phòng như một sợi dây kéo căng đến mức sắp đứt.
“Chúng ta có thể lùi lịch,” một người đề xuất.
“Lùi là thừa nhận mình yếu thế,” người khác phản bác.
Mọi ánh mắt cuối cùng đổ dồn về phía Trần Vĩ và Diệu An.
Cô không nói ngay. Cô biết đây không chỉ là vấn đề thời điểm, mà là vấn đề niềm tin. Nếu họ lùi, toàn bộ chiến lược xây dựng hình ảnh độc lập và khác biệt sẽ bị lung lay.
“Giữ lịch,” cô nói cuối cùng.
“Nhưng rạp sẽ ưu tiên phim kia,” nhà phát hành lo lắng.
“Vậy chúng ta làm cho khán giả có lý do để đợi.”
Câu nói ấy không mang màu sắc cảm tính. Nó là một quyết định.
•
Trong khi chiến lược truyền thông được điều chỉnh lại, một chuyện khác âm thầm xảy ra. Một trong những nhà đầu tư nhỏ của dự án bất ngờ yêu cầu xem lại hợp đồng phân chia lợi nhuận, viện lý do rủi ro thị trường tăng cao. Nếu yêu cầu này được chấp thuận, cấu trúc tài chính của phim sẽ thay đổi, ảnh hưởng trực tiếp đến quyền sáng tạo của đoàn.
Trần Vĩ gọi cô vào văn phòng riêng.
“Nếu họ ép quá, chúng ta phải nhượng bộ một phần.”
“Nhượng bộ điều gì?” cô hỏi.
“Họ muốn quyền can thiệp vào bản dựng cuối.”
Cô nhìn ông rất lâu.
“Nếu họ có quyền đó, bộ phim sẽ không còn là của anh.”
“Nhưng nếu không chấp nhận, họ có thể rút vốn.”
Im lặng kéo dài.
“Anh muốn làm phim này thế nào?” cô hỏi.
“Như chúng ta đã bắt đầu.”
“Vậy thì đừng đổi.”
Quyết định ấy khiến đoàn phim phải tự xoay thêm nguồn tài chính dự phòng. Hoàng Ân biết chuyện, nhưng không đề nghị hỗ trợ. Anh hiểu rằng nếu anh bước vào, mọi nỗ lực giữ khoảng cách độc lập sẽ bị phá vỡ.
•
Dự án đối thủ ra mắt trước với doanh thu ấn tượng trong tuần đầu. Những cảnh hành động hoành tráng và chiến dịch quảng bá dày đặc khiến khán giả đổ xô đến rạp. Truyền thông nhanh chóng đặt câu hỏi: “Liệu ‘Thành Phố Không Ngủ’ có còn cơ hội?”
Lâm Kiều mang những bài báo đó đến cho cô, vẻ mặt không giấu được lo lắng.
“An, nếu tuần đầu của họ giữ phong độ, chúng ta sẽ gặp khó.”
Cô chỉ hỏi một câu:
“Phản hồi khán giả thế nào?”
“Có khen, có chê. Họ nói phim đẹp nhưng thiếu chiều sâu.”
Cô gật đầu.
“Vậy mình không đổi.”
•
Ngày công chiếu của “Thành Phố Không Ngủ” đến trong không khí thận trọng. Không thảm đỏ rầm rộ, không pháo hoa ánh đèn. Chỉ là một buổi ra mắt gọn gàng, tập trung vào nội dung.
Khi phim kết thúc, khán phòng không bùng nổ tiếng vỗ tay, nhưng nhiều người ngồi lại đến phút cuối cùng. Những câu hỏi trong phần giao lưu xoay quanh nhân vật, quanh động cơ, quanh những khoảng lặng trong phim.
Một khán giả trẻ đứng lên hỏi:
“Chị có sợ khi nhận vai này giữa lúc mọi người nói chị đang ‘an toàn’ không?”
Diệu An nhìn cậu ta, ánh mắt bình tĩnh.
“An toàn không nằm ở vai diễn. Nó nằm ở việc mình có dám giữ vai diễn đến cuối không.”
Câu trả lời ấy được trích dẫn rộng rãi ngay trong đêm.
•
Tuần đầu doanh thu không vượt đối thủ, nhưng phản hồi phê bình tích cực dần kéo khán giả quay lại. Tốc độ tăng trưởng chậm nhưng bền. Những bài viết phân tích bắt đầu so sánh hai dự án không còn theo hướng cạnh tranh trực diện, mà theo hướng “hai cách kể chuyện khác nhau”.
Một nhà phê bình nổi tiếng viết:
“Trong khi một phim chọn tiếng động lớn, phim kia chọn sự im lặng có trọng lượng.”
Cô đọc bài viết đó vào một tối muộn khi về nhà sau buổi quay bổ sung. Hoàng Ân đang đứng bên hồ.
“Em có thấy hài lòng không?” anh hỏi.
“Chưa.”
“Vì sao?”
“Không cần.”
•
Nhưng đúng lúc đó, một tin tức khác xuất hiện: tập đoàn mới sáp nhập với Hoàng Thịnh công bố chiến lược đầu tư vào lĩnh vực giải trí. Điều này khiến nhiều người suy đoán rằng Diệu An sẽ trở thành gương mặt đại diện cho hướng đi mới. Một số bài báo bắt đầu viết về “sự trùng hợp thời điểm”.
Lần này, cô không im lặng hoàn toàn. Trong buổi phỏng vấn hiếm hoi, cô nói rõ:
“Tôi không tham gia vào quyết định đầu tư của bất kỳ tập đoàn nào. Công việc của tôi là diễn xuất.”
Câu trả lời ngắn gọn nhưng dứt khoát.
•
Tuần thứ ba sau công chiếu, “Thành Phố Không Ngủ” vượt mốc doanh thu dự kiến ban đầu. Không phải cú bứt phá ngoạn mục, mà là sự tăng trưởng đều đặn. Đối thủ bắt đầu giảm suất chiếu khi hiệu ứng truyền thông lắng xuống.
Trong buổi tổng kết nội bộ, Trần Vĩ nhìn cô và nói:
“Chúng ta không thắng bằng tốc độ. Chúng ta thắng bằng độ bền.”
Cô không phản bác. Nhưng khi đứng trước hồ đêm đó, cô hiểu điều quan trọng hơn.
Cô không bước vào vai này để thắng ai.
Cô bước vào vì cô muốn thử xem mình có thể giữ được sự thật của nhân vật đến cuối không, giữa tất cả những biến động ngoài kia.
Gió đêm thổi nhẹ, mặt nước lăn tăn nhưng không dậy sóng.
Hoàng Ân đứng phía sau, không hỏi gì.
Cô không còn tìm câu trả lời dưới mặt nước nữa.
Vì cô biết, điều cô cần giữ không nằm trong phản chiếu của người khác.
Nó nằm trong cách cô bước tiếp,
giữa ánh đèn, giữa so sánh, giữa những cấu trúc thay đổi từng ngày,
mà vẫn không rời khỏi chính mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
