Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Minh Tinh Tuyến 18 – Đại Lão Huyền Học Của Hào Môn Chương 12: Vết Nứt Dưới Mặt Nước

Cài Đặt

Chương 12: Vết Nứt Dưới Mặt Nước

Sau hội thảo, dư luận không còn xoay quanh Diệu An như một tâm điểm duy nhất. Truyền thông chuyển trọng tâm sang Hoài Phong và chuỗi email bị rò rỉ. Nhưng chính sự chuyển hướng ấy lại tạo ra một khoảng trống nguy hiểm. Khi ánh nhìn rời khỏi cô, không có nghĩa là mọi thứ đã an toàn. Nó chỉ có nghĩa là ai đó đang chuẩn bị bước tiếp theo trong im lặng.

Ba ngày sau, một tin tức khác xuất hiện – lần này liên quan trực tiếp đến dự án độc lập của cô. Một nhà đầu tư phụ bất ngờ tuyên bố rút vốn với lý do “đánh giá lại rủi ro truyền thông.” Con số không lớn, nhưng đủ để tạo hiệu ứng tâm lý trong nội bộ đoàn phim.

Lương Hàn gọi cho cô ngay trong buổi sáng.

“Chúng ta có thể xoay được,” anh nói. “Nhưng nếu thêm một nhà đầu tư nữa rút, tiến độ sẽ chậm.”

“Có ai đang tác động?” cô hỏi.

“Không có bằng chứng.”

Cô hiểu. Trong những tình huống như vậy, không ai để lại dấu vết rõ ràng.

Chiều hôm đó, Diệu An đến văn phòng Thịnh Nguyên theo lời mời của Tống Nhã Lâm. Không phải cuộc họp chính thức, chỉ là trao đổi riêng.

“Có người đang thăm dò khả năng bán lại cổ phần,” Nhã Lâm nói thẳng. “Hoài Phong chưa bị kết luận sai phạm, nhưng mạng lưới của ông ta vẫn hoạt động.”

“Ông ta muốn khiến dự án của tôi tự sụp?” cô hỏi.

“Không,” Nhã Lâm lắc đầu. “Ông ta muốn khiến cô phải tự lựa chọn giữa danh tiếng và sự ổn định.”

Im lặng kéo dài.

“Cô có hối hận vì không rút khỏi chúng tôi sớm hơn không?” Nhã Lâm hỏi.

Diệu An nhìn bà rất lâu.

“Tôi chưa bao giờ ở đây vì thuận lợi.”

Nhã Lâm khẽ mỉm cười.

“Cô vẫn vậy.”

Tối hôm đó, Hoàng Ân nhận được báo cáo mới: một nhóm quỹ nhỏ bắt đầu bán cổ phiếu Hoàng Thịnh với số lượng không lớn nhưng liên tục. Đây là cách gây áp lực gián tiếp. Không đủ để làm sụp giá, nhưng đủ để tạo cảm giác bất ổn.

“Ông ta đang kéo dài cuộc chơi,” Hoàng Ân nói khi đưa bản báo cáo cho cô.

“Ông ta không vội,” cô đáp. “Vì ông ta tin chúng ta sẽ mệt trước.”

“Em mệt không?”

Cô suy nghĩ một lúc.

“Có. Nhưng chưa đến mức muốn bỏ.”

Anh nhìn cô. Không còn ánh mắt muốn bảo vệ, mà là ánh mắt của người hiểu cô đã chọn con đường này bằng ý thức rõ ràng.

Ba ngày sau, biến cố thực sự xảy ra.

Một đoạn video hậu trường của dự án độc lập bị tung lên mạng. Đoạn clip ghi lại cảnh Diệu An tranh luận với Lương Hàn về một chi tiết kịch bản. Âm thanh bị cắt ghép khiến cuộc trao đổi chuyên môn trông như cãi vã gay gắt.

Truyền thông lập tức đưa tin: “Diệu An gây áp lực đạo diễn?” “Nữ minh tinh can thiệp sáng tạo?”

Lâm Kiều gọi cho cô khi clip vừa lan rộng.

“An, lần này họ nhắm thẳng vào tính cách của em.”

Cô xem hết đoạn clip mà không biểu lộ cảm xúc.

“Đây là bản cắt,” cô nói. “Họ bỏ phần sau.”

“Em định làm gì?”

“Không phản ứng ngay.”

Nhưng lần này, sóng không lắng nhanh như trước. Một số diễn đàn bắt đầu bàn tán về “cái tôi quá lớn” của cô. Một vài nghệ sĩ khác đăng trạng thái ẩn ý về việc “tôn trọng đạo diễn.”

Lương Hàn gọi cho cô vào tối muộn.

“Tôi xin lỗi,” anh nói. “Tôi không biết ai quay đoạn đó.”

“Không sao,” cô đáp. “Anh có thấy mình bị ép không?”

“Không.”

“Vậy anh sẽ nói thật?”

“Có.”

Sáng hôm sau, Lương Hàn đăng bài giải thích toàn bộ bối cảnh cuộc tranh luận. Anh nhấn mạnh đó là trao đổi sáng tạo bình thường và khẳng định không có áp lực từ phía cô.

Bài đăng được chia sẻ rộng rãi. Nhưng không phải ai cũng tin.

Buổi chiều, khi Diệu An đến trường quay, một vài ánh mắt trong đoàn khác đi. Không ai nói thẳng, nhưng sự dè dặt là có thật.

Cô không né tránh. Trong buổi họp nội bộ, cô chủ động nói:

“Nếu ai thấy tôi vượt quá giới hạn, có thể nói trực tiếp.”

Không khí im lặng vài giây.

Một trợ lý trẻ lên tiếng:

“Em không nghĩ chị sai. Chỉ là mọi người sợ bị kéo vào dư luận.”

Cô gật đầu.

“Vậy chúng ta làm rõ ở đây. Không cần mạng.”

Câu nói ấy không giải quyết tất cả, nhưng ít nhất nó cắt đứt suy đoán trong nội bộ.

Tối hôm đó, cô về nhà muộn hơn thường lệ. Hoàng Ân đang đứng trước hồ, không nhìn xuống nước mà nhìn xa hơn về phía thành phố.

“Lần này khác,” anh nói khi cô bước đến.

“Khác ở đâu?”

“Họ đang cố thay đổi cách người ta nhìn em, không phải công việc của em.”

Cô im lặng.

“Em có thấy mình đang bị bào mòn không?” anh hỏi.

Cô suy nghĩ vài giây.

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì em biết mình đã nói gì trong đoạn clip đó.”

Anh nhìn cô rất lâu.

“Niềm tin của em đủ mạnh?”

“Đủ.”

Ba ngày sau, một điều bất ngờ xảy ra.

Một diễn viên gạo cội trong giới điện ảnh – người nổi tiếng kín tiếng – đăng một bài viết dài về “sự cần thiết của tranh luận sáng tạo trong nghệ thuật.” Không nhắc tên cô, nhưng ai cũng hiểu bài viết đó đang bảo vệ điều gì.

Bài viết lan nhanh. Dư luận bắt đầu thay đổi.

Hoài Phong không xuất hiện trước truyền thông nữa. Ông ta im lặng.

Sự im lặng ấy khiến Diệu An cảnh giác hơn cả lời công kích.

Trong khi đó, một thông tin nội bộ rò rỉ đến Hoàng Ân: một tập đoàn nước ngoài đang cân nhắc đầu tư vào Thịnh Nguyên với điều kiện loại bỏ một số cổ đông “gây tranh cãi.” Điều đó có nghĩa là Hoài Phong có thể bị buộc phải rút lui nếu thỏa thuận thành công.

“Ông ta sẽ không ngồi yên,” Hoàng Ân nói.

“Ông ta không còn nhiều lựa chọn,” cô đáp.

“Vậy em nghĩ ông ta sẽ làm gì?”

Cô nhìn mặt hồ, nơi ánh đèn phản chiếu không còn hoàn toàn tĩnh.

“Ông ta sẽ đánh một lần nữa. Lần cuối.”

Hai ngày sau, cú đánh ấy đến.

Một tài khoản ẩn danh tung ra cáo buộc rằng Diệu An từng can thiệp vào một hợp đồng quảng cáo để ưu tiên thương hiệu liên kết với Hoàng Thịnh. Không có bằng chứng cụ thể, chỉ là “nguồn tin nội bộ.”

Tin tức lan rộng với tốc độ chóng mặt. Đây không còn là tranh luận sáng tạo. Đây là nghi vấn đạo đức.

Lâm Kiều gần như mất bình tĩnh.

“An, lần này nghiêm trọng.”

Cô đọc bài viết, rồi đặt điện thoại xuống.

“Em có bằng chứng mình không làm không?” Hoàng Ân hỏi.

“Có.”

“Vậy chúng ta công bố?”

Cô suy nghĩ rất lâu.

“Nếu công bố hết, sẽ lộ thông tin nội bộ.”

“Nhưng nếu không, họ sẽ tiếp tục.”

Cô bước ra ban công. Gió đêm mạnh hơn những ngày trước, mặt nước dậy lên những vòng sóng chồng chéo.

Cô nhìn xuống, không tìm dấu hiệu, chỉ nhìn chuyển động.

“Chúng ta không công bố hết,” cô nói chậm rãi. “Chỉ công bố phần đủ.”

Hoàng Ân nhìn cô.

“Em chắc?”

“Ừ.”

Sáng hôm sau, một thông cáo chính thức được phát hành, kèm theo bản hợp đồng chứng minh thương hiệu đó được lựa chọn qua quy trình đấu thầu độc lập. Không có chi tiết thừa, không có lời công kích cá nhân.

Truyền thông kiểm chứng nhanh chóng.

Cáo buộc bắt đầu suy yếu.

Chiều hôm đó, tin tức lan ra rằng tập đoàn nước ngoài đã đạt thỏa thuận sơ bộ với Thịnh Nguyên. Điều kiện bao gồm việc rà soát cổ đông.

Hoài Phong tuyên bố rút khỏi vị trí điều hành.

Cú đánh cuối cùng không làm cô ngã.

Nhưng nó để lại một vết xước nhỏ trong cách người ta nhìn.

Tối hôm đó, Diệu An đứng trước hồ, gió đã dịu lại. Hoàng Ân bước đến bên cô.

“Em thắng,” anh nói.

Cô lắc đầu.

“Không.”

“Vậy là gì?”

“Là đi qua.”

Anh nhìn cô, rồi nhìn mặt nước đang dần phẳng lại.

“Em còn sợ không?”

Cô suy nghĩ một giây.

“Không còn sợ mất hình ảnh.”

“Vì sao?”

“Vì em biết hình ảnh không phải thứ người khác trao.”

Gió đêm thổi qua nhẹ hơn.

Sóng lắng xuống.

Thành phố phía xa vẫn sáng.

Nhưng lần này, ánh sáng ấy không còn là thử thách.

Nó chỉ là con đường phía trước.

Và dù còn bao nhiêu cú rẽ,

bao nhiêu vòng sóng âm thầm chờ đợi dưới mặt nước,

cô đã không còn là người đứng ở rìa chờ được gọi tên.

Cô là người bước vào giữa dòng.

Không để chứng minh.

Chỉ để tiếp tục đi.

Sau khi Hoài Phong tuyên bố rút khỏi vị trí điều hành, truyền thông nhanh chóng chuyển hướng sang câu chuyện “thay máu cấu trúc” của Thịnh Nguyên. Những bài phân tích tài chính xuất hiện dày đặc, nhưng tên Diệu An chỉ còn xuất hiện như một phần bối cảnh. Về bề mặt, cơn sóng đã lùi. Nhưng Diệu An hiểu, những người như Hoài Phong không rời đi chỉ vì mất vị trí. Họ rút khỏi ánh đèn để tính toán trong bóng tối.

Ba ngày sau, khi đoàn phim chuẩn bị hoàn tất khâu hậu kỳ cuối cùng, một sự cố kỹ thuật xảy ra. Hệ thống lưu trữ dữ liệu của phim bị truy cập trái phép trong đêm. Không có dữ liệu bị xóa, nhưng một số file quan trọng bị sao chép. Lương Hàn gọi cho cô ngay khi phát hiện.

“Chúng tôi đang kiểm tra log truy cập,” anh nói, giọng cố giữ bình tĩnh. “Không ai trong nội bộ đăng nhập vào khung giờ đó.”

“Anh báo cơ quan chức năng chưa?” cô hỏi.

“Đã báo. Nhưng nếu file bị tung ra trước ngày công chiếu, toàn bộ chiến lược sẽ bị phá.”

Cô ngồi lặng trong phòng khách, nhìn tập kịch bản đặt trên bàn. Cú đánh này không ồn ào. Không có bài viết ám chỉ. Chỉ là một lỗ hổng kỹ thuật đủ để tạo áp lực tâm lý.

Hoàng Ân bước vào, nghe cô kể lại.

“Anh sẽ cho đội an ninh mạng hỗ trợ,” anh nói.

“Đừng để lộ dấu vết can thiệp từ phía anh,” cô đáp.

Anh nhìn cô.

“Em vẫn lo người ta nói em dựa vào anh?”

“Không. Em lo họ dùng điều đó để chuyển hướng câu chuyện.”

Im lặng vài giây.

“Em nghĩ ai làm?” anh hỏi.

“Không chắc. Nhưng người đó không muốn phá phim. Người đó muốn khiến chúng ta lo sợ.”

Hai ngày sau, một đoạn clip chưa hoàn thiện của phim xuất hiện trên một diễn đàn ẩn danh. Chất lượng thấp, thiếu âm thanh hoàn chỉnh, nhưng đủ để khán giả tò mò. Truyền thông lập tức đặt câu hỏi về bảo mật của đoàn phim.

Lương Hàn tức giận.

“Đây không phải bản cuối. Họ muốn khán giả hiểu sai.”

Diệu An xem đoạn clip. Cảnh đó là đoạn nhân vật An Kỳ đứng trước một tập đoàn lớn, nói về trách nhiệm công khai dữ liệu. Trong bản hoàn chỉnh, ánh sáng và nhịp dựng tạo nên cao trào mạnh mẽ. Nhưng trong clip rò rỉ, cảnh bị cắt ngang ở điểm chưa trọn vẹn, khiến thông điệp mờ đi.

“Chúng ta không phản ứng bằng cảm xúc,” cô nói.

“Vậy làm gì?” Lương Hàn hỏi.

“Đẩy nhanh trailer chính thức.”

Anh im lặng vài giây, rồi gật đầu.

Trailer chính thức được tung ra sớm hơn kế hoạch ba ngày. Bản dựng hoàn chỉnh, nhịp điệu chắc chắn, thông điệp rõ ràng. Lượng xem tăng nhanh, và nhiều khán giả nhận ra sự khác biệt giữa bản rò rỉ và bản chính thức.

Dư luận bắt đầu nghiêng về phía đoàn phim.

Nhưng trong lúc đó, một bài viết khác xuất hiện, lần này đặt câu hỏi về “sự trùng hợp giữa các sự cố kỹ thuật và biến động cổ đông.”

Cô đọc bài viết vào tối muộn, khi thành phố đã dịu tiếng.

“Ông ta chưa dừng,” Hoàng Ân nói.

“Em biết.”

“Em có muốn công khai việc bị truy cập trái phép không?”

Cô suy nghĩ rất lâu.

“Nếu công khai, chúng ta sẽ thừa nhận lỗ hổng.”

“Nhưng nếu không, họ sẽ tiếp tục nghi ngờ.”

Cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm mạnh hơn, mặt hồ không còn phẳng lặng.

“Chúng ta không nói về lỗ hổng,” cô nói chậm rãi. “Chúng ta nói về tiến độ.”

Sáng hôm sau, đoàn phim tổ chức buổi gặp gỡ truyền thông tại trường quay. Không né tránh câu hỏi về đoạn clip rò rỉ, nhưng không nhấn mạnh vào sự cố. Lương Hàn trình chiếu bản hoàn chỉnh của cảnh bị cắt, giải thích quá trình dựng phim và khẳng định không có thay đổi nội dung vì áp lực bên ngoài.

Khi đến lượt Diệu An phát biểu, cô nói ngắn gọn:

“Trong sáng tạo, tranh luận là bình thường. Trong vận hành, rủi ro cũng bình thường. Điều quan trọng là chúng ta xử lý nó thế nào.”

Không một câu công kích. Không một lời ám chỉ.

Buổi gặp gỡ kết thúc trong không khí ổn định hơn dự kiến.

Ba ngày sau, cơ quan điều tra xác nhận việc truy cập trái phép có nguồn IP từ một công ty truyền thông từng liên hệ với Hoài Phong. Thông tin này không được công bố rộng rãi, nhưng đủ để Thịnh Nguyên siết chặt cấu trúc cổ đông.

Hoài Phong biến mất khỏi truyền thông.

Không tuyên bố.

Tối hôm đó, Diệu An trở về biệt thự muộn. Hoàng Ân đang đứng bên hồ.

“IP đã được xác nhận,” anh nói.

“Em biết.”

“Em có muốn công khai để kết thúc mọi nghi ngờ?”

Cô lắc đầu.

“Nếu công khai, chúng ta sẽ biến ông ta thành nhân vật trung tâm.”

“Vậy cứ để vậy?”

“Ừ.”

Anh nhìn cô một lúc lâu.

“Em thay đổi nhiều.”

“Em không thay đổi,” cô đáp. “Em chỉ không còn cần phải thắng.”

Gió đêm dịu lại, mặt nước dần phẳng.

Ngày công chiếu chính thức của dự án độc lập đến trong không khí không còn ồn ào như những lần trước. Không có thảm đỏ rầm rộ. Không có bài viết giật gân. Chỉ có khán giả và câu chuyện.

Khi bộ phim kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên đều đặn, không quá cuồng nhiệt nhưng đủ lâu để cảm nhận sự đồng thuận.

Diệu An đứng ở hàng ghế cuối, không bước lên ngay. Cô nhìn những gương mặt khán giả rời rạp, nghe những câu nói nhỏ:

“Không phải phim về scandal.”

“Là phim về lựa chọn.”

“Rất thật.”

Hoàng Ân đứng bên cạnh cô.

“Em có thấy nhẹ không?” anh hỏi.

Cô suy nghĩ vài giây.

“Không phải nhẹ.”

“Vậy?”

“Là rõ.”

Anh nhìn cô.

“Rõ điều gì?”

“Rõ mình không cần phải tránh sóng.”

Cô bước ra khỏi rạp, ánh đèn thành phố chiếu lên mặt đường ướt mưa. Không còn là ánh sáng chói gắt của thử thách.

Chỉ là ánh sáng của một con đường dài phía trước.

Và lần này, khi những cú đánh âm thầm không còn làm cô chao đảo,

khi những cấu trúc quyền lực tự điều chỉnh mà không cần cô đứng giữa,

cô hiểu điều quan trọng nhất không phải là vượt qua từng biến cố.

Mà là sau tất cả,

mình vẫn giữ được nhịp bước của riêng mình.

Cô không nhìn xuống hồ để tìm dấu hiệu nữa.

Cô nhìn thẳng phía trước.

Và tiếp tục đi.

Sau đêm công chiếu, mọi thứ không ồn ào như những lần trước. Không có cơn bão truyền thông, không có bài công kích mới. Nhưng chính sự yên ắng đó lại khiến Diệu An không chủ quan. Cô hiểu rõ một điều: khi người ta ngừng tấn công trực diện, họ thường chuyển sang những bước đi dài hơi hơn.

Ba ngày sau, Thịnh Nguyên chính thức ký thỏa thuận đầu tư với tập đoàn nước ngoài. Điều kiện rà soát cổ đông được thực hiện nhanh chóng. Hoài Phong rút khỏi phần điều hành còn lại, nhưng vẫn giữ một phần cổ phần nhỏ thông qua công ty trung gian. Không đủ để gây sóng ngay lập tức, nhưng đủ để ở lại trong cấu trúc.

“Ông ta không rời đi hoàn toàn,” Hoàng Ân nói khi đưa bản cập nhật cho cô.

“Ông ta không phải người dễ buông,” cô đáp.

“Em có nghĩ ông ta sẽ quay lại?”

“Không phải quay lại. Ông ta sẽ chờ.”

Câu nói đó không mang sắc thái lo lắng. Chỉ là một nhận định.

Trong khi cấu trúc tài chính dần ổn định, một thử thách khác xuất hiện – lần này từ chính giới giải trí.

Một đạo diễn nổi tiếng bất ngờ công khai chỉ trích “xu hướng biến điện ảnh thành diễn đàn đạo đức.” Dù không nhắc tên Diệu An, nhưng trong bài phỏng vấn, ông ta nói rõ: “Có những diễn viên tận dụng câu chuyện cá nhân để xây dựng hình tượng ‘chính nghĩa’.”

Truyền thông lập tức liên hệ đến cô.

Lâm Kiều bước vào phòng nghỉ khi cô đang đọc kịch bản.

“An, em có muốn phản hồi không?”

“Không.”

“Ông ta đang ám chỉ em.”

“Ông ta có quyền nói.”

“Nhưng nếu em im lặng, họ sẽ nghĩ em thừa nhận.”

Cô đặt kịch bản xuống.

“Không phải mọi lời ám chỉ đều cần trả lời.”

Tối hôm đó, Hoàng Ân hỏi cô về bài phỏng vấn.

“Em có giận không?” anh hỏi.

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì ông ta không hiểu điều em làm. Và em không cần ông ta hiểu.”

Anh nhìn cô một lúc.

“Em đang học cách không bị kéo vào mọi tranh luận.”

“Em đang học cách chọn trận.”

Một tuần sau, Liên hoan phim quốc tế gửi lời mời chính thức cho dự án độc lập của cô tham gia hạng mục tranh giải chính. Đây là cơ hội lớn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc bộ phim sẽ bị soi kỹ hơn.

Lương Hàn gọi cho cô ngay khi nhận được thư mời.

“Chúng ta sẽ phải đối diện với nhiều câu hỏi hơn,” anh nói.

“Chúng ta đã quen rồi,” cô đáp.

“Không giống. Ở đó, họ không quan tâm đến scandal trong nước. Họ quan tâm đến tính trung thực của câu chuyện.”

Cô mỉm cười nhẹ.

“Vậy thì tốt.”

Trong khi đoàn phim chuẩn bị hồ sơ dự thi, một biến cố bất ngờ xảy ra.

Một tờ báo nước ngoài đăng bài điều tra về mối liên hệ giữa các quỹ đầu tư châu Á và ngành điện ảnh. Trong bài viết, tên Thịnh Nguyên xuất hiện như một ví dụ điển hình cho “sự giao thoa giữa tài chính và nghệ thuật.” Không có cáo buộc cụ thể, nhưng cách trình bày khiến người đọc dễ đặt nghi vấn.

Hoàng Ân đọc bài viết trong phòng làm việc, ánh mắt trầm xuống.

“Lần này họ không đánh vào em,” anh nói khi gặp cô.

“Nhưng họ đặt câu hỏi về môi trường em đang đứng,” cô đáp.

“Em có lo bộ phim sẽ bị ảnh hưởng?”

Cô suy nghĩ vài giây.

“Bộ phim không nói về tài chính. Nó nói về lựa chọn.”

“Nhưng người ta có thể nhìn nó qua lăng kính khác.”

“Người ta luôn nhìn qua lăng kính của họ.”

Im lặng một lúc.

“Em sẽ đi liên hoan phim chứ?” anh hỏi.

“Ừ.”

Chuyến đi diễn ra trong không khí không quá ồn ào. Không thảm đỏ phô trương, không đội ngũ truyền thông đông đảo. Diệu An xuất hiện trong buổi chiếu với bộ váy đơn giản, không cần gây chú ý.

Khi phim kết thúc, khán giả quốc tế không vỗ tay quá dài, nhưng những câu hỏi sau đó lại sâu hơn.

Một nhà phê bình hỏi:

“Cô có nghĩ mình đang đóng vai chính mình?”

Cô không né tránh.

“Tôi đóng vai một người đứng trước lựa chọn. Điều đó không chỉ của riêng tôi.”

Một câu hỏi khác:

“Cô có chịu áp lực từ nhà đầu tư khi thực hiện phim?”

Cô trả lời thẳng:

“Tôi chịu áp lực từ chính mình nhiều hơn.”

Câu trả lời ấy được trích dẫn trên nhiều trang tin quốc tế.

Trong khi cô ở nước ngoài, trong nước xuất hiện tin đồn rằng Hoàng Thịnh đang chuẩn bị sáp nhập với một tập đoàn khác. Tin tức này khiến cổ phiếu dao động nhẹ.

Hoàng Ân xử lý mọi thứ trong im lặng. Anh không muốn làm cô phân tâm.

Nhưng khi cô trở về, cô đã biết.

“Anh không nói với em,” cô nói khi thấy bản tin trên bàn.

“Anh không muốn em lo.”

“Em không cần được che.”

Anh nhìn cô, rồi thở nhẹ.

“Đó chỉ là tin đồn.”

“Nhưng nếu là thật?”

“Anh sẽ nói với em.”

Cô gật đầu.

Kết quả liên hoan phim được công bố sau đó một tuần. Bộ phim không giành giải cao nhất, nhưng nhận được giải thưởng đặc biệt của ban giám khảo cho “cách tiếp cận trung thực và tiết chế.”

Truyền thông trong nước đưa tin tích cực. Không còn câu hỏi về scandal cũ.

Tối hôm đó, Diệu An đứng trước hồ như thói quen.

“Em tiếc không?” Hoàng Ân hỏi.

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì em không đến đó để thắng.”

“Vậy để làm gì?”

“Để biết mình không sợ.”

Anh mỉm cười nhẹ.

Gió đêm dịu hơn những ngày trước. Mặt hồ không còn dậy sóng.

Một tuần sau, cô nhận được lời mời tham gia một bộ phim mới – lần này là phim hình sự hiện đại, vai một nữ điều tra viên độc lập. Kịch bản sắc lạnh, nhịp nhanh, khác hẳn những dự án trước.

Lâm Kiều nhìn cô chờ quyết định.

“Em có nhận không?”

Cô lật trang cuối cùng của kịch bản, suy nghĩ vài giây.

“Nhận.”

“Vì sao?”

“Vì em không muốn bị đóng khung trong hình tượng ‘người đối diện cấu trúc’.”

“Vai này nặng lắm.”

“Em biết.”

Tối hôm đó, khi cô nói với Hoàng Ân về dự án mới, anh không bất ngờ.

“Em đang chọn những vai không dễ,” anh nói.

“Em không muốn dễ.”

“Vì sao?”

“Vì dễ sẽ làm em lùi.”

Anh nhìn cô, ánh mắt không còn lo lắng.

“Em không còn tìm dấu hiệu dưới mặt nước nữa, đúng không?”

Cô lắc đầu.

“Em đã hiểu một điều.”

“Điều gì?”

“Cấu trúc có thể thay đổi. Sóng có thể nổi. Nhưng nếu mình không tự nghi ngờ mình, thì không cú đánh nào đủ mạnh.”

Gió đêm lướt qua, tạo một vòng sóng nhỏ rồi tan.

Không còn xoáy sâu.

Chỉ là chuyển động tự nhiên.

Và lần này, khi những thử thách mới đang hình thành phía trước,

khi những vai diễn khác đang chờ cô bước vào,

cô không còn đứng ở rìa để quan sát.

Cô bước thẳng vào câu chuyện.

Không phải để chống lại ai.

Chỉ để tiếp tục hành trình của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc