Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sự yên ổn kéo dài gần một tháng. Không phải kiểu yên ổn mong manh sau bão, mà là thứ tĩnh lặng có trật tự. Dự án độc lập của Lương Hàn hoàn tất hậu kỳ. Thị trường quốc tế của bộ phim trước vận hành ổn định. Cổ phiếu Hoàng Thịnh dao động trong biên độ an toàn. Truyền thông không còn bám sát từng chuyển động của Diệu An như một mục tiêu cần khai thác. Nhưng chính sự tĩnh lặng ấy lại khiến cô cảnh giác hơn. Bởi trong trải nghiệm của cô, những thay đổi lớn nhất không đến cùng tiếng động, mà đến khi mọi người tin rằng không còn gì xảy ra.
Buổi sáng hôm đó, khi Diệu An vừa kết thúc buổi thử trang phục cho một lễ trao giải điện ảnh, Lâm Kiều bước vào phòng với gương mặt không giấu được căng thẳng. “An, có chuyện.” Cô đặt điện thoại xuống bàn, mở màn hình hiển thị một bản tin nội bộ bị rò rỉ. Nội dung không nhắm vào Hoàng Thịnh, không nhắm vào dự án điện ảnh, mà nhắm thẳng vào quỹ Thịnh Nguyên của Tống Nhã Lâm. Một báo cáo tài chính ẩn danh tố quỹ này có giao dịch chéo với một công ty trung gian từng xuất hiện trong vụ rò rỉ dữ liệu trước đây. Bản tin chưa được xác thực, nhưng đủ để tạo nghi ngờ. Diệu An đọc từng dòng rất chậm. Cô không cảm thấy bất ngờ. Cú đánh này không trực diện vào cô, nhưng nếu Thịnh Nguyên bị kéo vào điều tra, mọi dự án liên quan – bao gồm phim của cô – sẽ bị đặt dấu hỏi. “Nguồn tin từ đâu?” cô hỏi. “Một tờ báo kinh tế mới nổi, nhưng cách họ có tài liệu không đơn giản.”
Cô không trả lời ngay. Trong đầu cô, các mảnh ghép bắt đầu dịch chuyển. Trần Gia Khánh đã bị khởi tố, nhưng hệ quả của ông ta chưa dừng lại. Có ai đó đang mở rộng phạm vi. Không còn là câu chuyện cá nhân, mà là mạng lưới. Cùng lúc ấy, Hoàng Ân gọi đến. Giọng anh trầm hơn bình thường. “Anh đang ở văn phòng Nhã Lâm.” anh nói. “Tin này không tự nhiên.” “Em biết.” “Em đừng xuất hiện công khai hôm nay.” “Em có lịch.” “Hủy đi.” Cô nhìn qua cửa kính phòng thử đồ, thấy ánh đèn sân khấu đang được dựng cho buổi lễ tối nay. “Em không hủy.” cô nói chậm rãi. Im lặng kéo dài vài giây. “Em chắc chứ?” anh hỏi. “Nếu em hủy, họ sẽ nói em né tránh.”
Buổi chiều, Diệu An vẫn xuất hiện tại lễ trao giải. Không váy áo phô trương, không trả lời những câu hỏi xoáy vào tin đồn. Khi phóng viên hỏi về bản tin rò rỉ, cô chỉ đáp: “Tôi không có thẩm quyền phát biểu về cấu trúc tài chính của quỹ đầu tư. Nhưng tôi tin vào quy trình minh bạch.” Câu trả lời không gây sốc, không né tránh. Nó đủ để giữ khoảng cách. Nhưng chính sự bình tĩnh ấy khiến truyền thông chia làm hai luồng: một bên cho rằng cô đang tách mình khỏi Thịnh Nguyên, bên kia nghi ngờ cô đã biết trước điều gì đó.
Trong khi đó, tại văn phòng Thịnh Nguyên, Tống Nhã Lâm đối diện một cuộc họp khẩn với các cổ đông. Bà không phủ nhận giao dịch chéo, nhưng khẳng định nó nằm trong khung pháp lý. “Vấn đề không phải hợp pháp hay không,” một cổ đông nói, “mà là hình ảnh.” Nhã Lâm nhìn quanh bàn họp, ánh mắt không dao động. “Hình ảnh không phải thứ chúng ta mua bằng cách cắt bỏ người khác.” Câu nói ấy khiến không khí lắng xuống. Nhưng áp lực là có thật. Nếu cuộc điều tra mở rộng, quỹ sẽ bị siết.
Tối hôm đó, sau khi rời lễ trao giải, Diệu An về biệt thự muộn. Hoàng Ân đã chờ sẵn. “Họ đang cân nhắc tạm dừng giải ngân một số dự án,” anh nói. “Bao gồm phim mới của em?” “Có thể.” Cô đặt túi xuống bàn, tháo đôi giày cao gót, bước ra ban công. Hồ nước phẳng lặng. Không có xoáy, không có gợn bất thường. Nhưng cô biết, mặt nước chỉ phản chiếu bề mặt. “Anh nghĩ ai đứng sau?” cô hỏi. “Không phải Khánh. Ông ta không còn khả năng.” “Minh Khang?” “Anh ấy không cần cách này.” Im lặng kéo dài. “Vậy còn ai?”
Sáng hôm sau, câu trả lời đến bất ngờ. Một nhân vật ít được chú ý – Lê Hoài Phong, giám đốc một công ty truyền thông trung gian – xuất hiện trong danh sách cổ đông mới của một quỹ đầu tư nhỏ vừa mua lại phần cổ phần thứ cấp trong Thịnh Nguyên. Hoài Phong từng hợp tác với Trần Gia Khánh trong quá khứ. Cái tên ấy không lớn, nhưng vị trí lại đúng chỗ. Diệu An nhìn bản báo cáo Hoàng Ân đưa, cảm giác như nhìn thấy một đường dây được kéo rất tinh vi. “Ông ta muốn gì?” cô hỏi. “Quyền lực gián tiếp.” anh đáp. “Nếu Thịnh Nguyên suy yếu, ông ta sẽ có vị trí thương lượng.” “Và nếu em tiếp tục gắn với họ, em cũng bị kéo theo.”
Buổi chiều, Diệu An chủ động hẹn gặp Tống Nhã Lâm. Cuộc gặp không có báo chí, không thông báo trước. Nhã Lâm đón cô bằng ánh mắt vẫn bình tĩnh như mọi khi. “Cô đến vì tin tức?” bà hỏi. “Tôi đến vì lựa chọn.” Diệu An đáp. “Cô định rút?” “Tôi định biết rõ.” Nhã Lâm nhìn cô vài giây lâu hơn thường lệ. “Cô không sợ mình bị xem là đang gây áp lực?” “Tôi không gây áp lực. Tôi chỉ không muốn trở thành cái cớ.”
Cuộc trò chuyện kéo dài hơn một tiếng. Nhã Lâm không che giấu tình hình, nhưng cũng không cầu xin sự ủng hộ. “Nếu cô rút, tôi sẽ hiểu.” bà nói. Diệu An lắc đầu. “Tôi không rút vì sợ. Tôi chỉ rút nếu tôi tin mình sai.” Câu trả lời ấy khiến Nhã Lâm mỉm cười rất nhẹ. “Cô vẫn giữ nguyên nhịp.”
Khi rời văn phòng, Diệu An nhận được tin nhắn từ Minh Khang. “Cô có cần nói chuyện không?” Cô nhìn màn hình vài giây, rồi trả lời: “Anh muốn nói gì?” Cuộc gặp diễn ra tại một không gian yên tĩnh bên bờ sông. Minh Khang không vòng vo. “Hoài Phong từng tìm đến tôi.” anh nói. “Anh từ chối?” “Tôi không tham gia.” “Nhưng anh biết.” “Tôi biết ông ta muốn tạo đòn bẩy.” Diệu An nhìn thẳng vào anh. “Anh không ngăn?” “Không phải cuộc chơi của tôi.”
Cô im lặng một lúc. “Anh từng nói không phải mọi thứ đều cần can thiệp.” “Đúng.” “Nhưng im lặng cũng là lựa chọn.” Minh Khang không phản bác. Anh nhìn dòng sông chảy chậm phía sau lưng cô. “Cô muốn tôi làm gì?” “Không làm gì vì tôi.” cô đáp. “Chỉ làm vì điều anh tin là đúng.” Câu nói ấy không mang yêu cầu. Nó là sự xác nhận rằng cô không cần anh đứng sau, cũng không cần anh đứng đối diện.
Những ngày tiếp theo, áp lực tài chính với Thịnh Nguyên tăng lên. Một số dự án bị tạm hoãn. Phim của Diệu An chưa bị dừng, nhưng nguồn giải ngân chậm lại. Lương Hàn gọi cho cô vào một buổi tối muộn. “Nếu cần, tôi có thể tìm nhà đầu tư khác.” anh nói. “Anh không sợ bị kéo vào?” cô hỏi. “Tôi làm phim không phải để trốn.” Câu trả lời ấy khiến cô bật cười khẽ. Cô nhận ra, mỗi người quanh mình đều đang đứng ở ranh giới của riêng họ.
Cuộc họp quyết định của quỹ diễn ra vào một sáng mưa. Diệu An không tham dự, nhưng cô biết kết quả sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mình. Hoàng Ân nhắn tin ngắn gọn: “Chờ.” Cô ngồi trong phòng khách, nhìn mưa rơi trên mặt hồ, từng vòng nước lan ra rồi tan biến. Không có xoáy. Chỉ là nhịp tự nhiên. Cô không cầu mong kết quả thuận lợi. Cô chỉ chờ để biết mình sẽ chọn thế nào tiếp theo.
Trưa hôm đó, điện thoại rung. Hoàng Ân gọi. “Họ giữ nguyên cấu trúc.” anh nói. “Hoài Phong không đạt được tỷ lệ kiểm soát.” Cô khẽ thở ra. Không phải nhẹ nhõm hoàn toàn, nhưng đủ để biết cuộc chơi chưa đổi hướng. “Nhưng?” cô hỏi. “Nhưng ông ta vẫn còn cổ phần.” “Vậy sóng chưa hết.” “Ừ.”
Tối hôm ấy, Diệu An đứng trước hồ, không vì bất an, mà vì thói quen đã thành một phần của mình. Hoàng Ân bước ra đứng cạnh. “Em có thấy mệt không?” anh hỏi. Cô suy nghĩ một giây. “Có.” “Vậy sao không dừng?” “Vì dừng không làm mọi thứ biến mất.” Anh nhìn cô, ánh mắt không còn muốn bảo vệ, chỉ còn sự tin tưởng. “Anh từng nghĩ mình phải kiểm soát mọi biến động.” anh nói. “Còn bây giờ?” “Anh thấy không cần.”
Gió thổi nhẹ qua mặt nước. Không mạnh, không yếu. Cô nhìn xuống, thấy bóng mình rõ ràng dưới ánh đèn ban công. Không méo. Không vỡ. Cô hiểu, kịch tính không nằm ở những cú đánh ồn ào, mà ở những cú rẽ trong yên lặng. Và lần này, cô không còn sợ những cú rẽ ấy nữa. Cô biết mình sẽ bước vào chúng, không phải để chống đỡ, mà để đi tiếp.
Sau cuộc họp của Thịnh Nguyên, mọi thứ không bùng nổ như nhiều người dự đoán. Không có bài báo chấn động, không có phiên họp khẩn cấp được truyền thông đưa tin từng phút. Nhưng sự yên ắng ấy không đồng nghĩa với an toàn. Hoài Phong không đạt được quyền kiểm soát, nhưng ông ta đã kịp đặt một chân vào cấu trúc. Một người như vậy sẽ không rút lui chỉ vì một lần thất bại.
Hai ngày sau, Lương Hàn gọi Diệu An đến phòng dựng phim. Bản rough cut đầu tiên của dự án độc lập đã hoàn thành. Căn phòng tối, màn hình lớn chiếu cảnh nhân vật An Kỳ ngồi một mình trong văn phòng, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt cô. Không còn lớp trang điểm cầu kỳ, không còn ánh đèn sân khấu, chỉ là một người phụ nữ đang đứng trước quyết định công bố sự thật hay giữ im lặng để bảo toàn chính mình.
Khi đoạn phim kết thúc, Lương Hàn không bật đèn ngay. Anh để màn hình đen thêm vài giây rồi mới nói:
“Cô thấy sao?”
Diệu An vẫn nhìn vào khoảng tối trước mặt.
“Không phải câu chuyện về vạch trần.”
“Vậy là gì?”
“Là câu chuyện về lựa chọn.”
Lương Hàn gật đầu.
“Nhưng lựa chọn này sẽ khiến nhiều người không thoải mái.”
“Đã bao giờ họ thoải mái?” cô hỏi lại.
Anh bật cười khẽ.
“Cô biết không, tôi từng nghĩ mình đang làm phim về một nhà báo. Nhưng càng dựng, tôi càng thấy đó là câu chuyện về người bị đặt vào giữa các cấu trúc quyền lực.”
Cô im lặng. Cô hiểu rõ cảm giác đó hơn ai hết.
Rời phòng dựng, cô nhận được tin nhắn từ Hoàng Ân: “Tối nay về sớm.”
Cô không hỏi lý do, chỉ đáp: “Ừ.”
Khi cô về đến biệt thự, phòng khách sáng đèn hơn thường lệ. Hoàng Ân không ngồi ngoài ban công như mọi khi, mà đang xem một bản báo cáo dày đặt trên bàn. Gương mặt anh không căng thẳng, nhưng ánh mắt tập trung.
“Có chuyện gì?” cô hỏi.
Anh đẩy tập tài liệu về phía cô.
“Hoài Phong đang gom cổ phần từ những nhà đầu tư nhỏ.”
Cô lật vài trang. Những con số không lớn, nhưng đủ để tạo áp lực nếu tích lũy dần.
“Ông ta không định kiểm soát ngay,” cô nói chậm rãi. “Ông ta muốn đợi.”
“Đợi điều gì?”
“Đợi một cú trượt.”
Anh nhìn cô.
“Của ai?”
“Của em. Hoặc của quỹ. Hoặc của thị trường.”
Không khí trong phòng trầm xuống. Không phải hoảng loạn, mà là sự nhận thức rõ ràng rằng một thế cờ đang được thiết lập.
“Anh có thể mua lại phần đó,” Hoàng Ân nói.
“Anh sẽ bị nói là can thiệp.”
“Anh không quan tâm.”
“Nhưng em có.”
Anh nhìn cô, không nói.
Cô đặt tập tài liệu xuống.
“Nếu anh mua lại, họ sẽ nói chúng ta che chắn cho nhau. Nếu anh không làm gì, họ sẽ chờ em vấp. Nhưng nếu em không vấp, phần cổ phần đó chỉ là con số.”
Anh bước đến gần cô.
“Em chắc mình sẽ không vấp?”
Cô không trả lời ngay.
“Không ai chắc,” cô nói. “Nhưng em không thể sống trong trạng thái phòng thủ mãi.”
Đêm hôm đó, họ không ra ban công. Họ ngồi trong phòng khách, nói về những chuyện không liên quan đến tài chính hay phim ảnh. Một bữa ăn đơn giản, vài câu chuyện cũ. Có những lúc im lặng kéo dài, nhưng không còn nặng nề như trước.
Ba ngày sau, một sự kiện bất ngờ xảy ra.
Một diễn viên phụ trong dự án mới đăng một dòng trạng thái ám chỉ rằng đoàn phim “chịu áp lực từ phía đầu tư nên phải thay đổi kịch bản.” Không nhắc tên ai, nhưng ngữ cảnh khiến nhiều người suy đoán đến Diệu An và Thịnh Nguyên.
Truyền thông lập tức vào cuộc.
Lâm Kiều gọi cho cô khi bài viết vừa lan rộng.
“An, em có biết chuyện này không?”
“Không.”
“Người đó nói bị ép cắt một cảnh liên quan đến nhân vật của em.”
Diệu An suy nghĩ vài giây.
“Cảnh nào?”
“Cảnh đối thoại cuối cùng.”
Cô hiểu ngay. Đó là cảnh nhân vật An Kỳ từ chối thỏa hiệp với một tập đoàn lớn.
“Đoàn phim có cắt không?” cô hỏi.
“Không. Nhưng người đó nói bị gây áp lực.”
Cô tắt máy, gọi trực tiếp cho Lương Hàn.
“Anh có thay đổi kịch bản vì áp lực đầu tư không?” cô hỏi thẳng.
“Không.”
“Vậy vì sao có người nói vậy?”
Lương Hàn im lặng vài giây.
“Cậu ta không hài lòng vì vai bị giảm đất diễn.”
Cô khẽ thở ra.
“Anh định xử lý thế nào?”
“Tôi sẽ nói rõ. Nhưng nếu tôi lên tiếng, họ sẽ nói tôi bảo vệ cô.”
“Vậy để tôi.”
Buổi chiều hôm đó, Diệu An xuất hiện tại trường quay. Không có họp báo, không tuyên bố lớn. Cô gặp trực tiếp diễn viên kia trong phòng nghỉ.
“Tôi không ép ai,” cô nói bình tĩnh. “Nếu anh thấy vai diễn bị thay đổi, chúng ta có thể trao đổi với đạo diễn.”
Người kia tránh ánh mắt cô.
“Tôi chỉ nói cảm nhận.”
“Cảm nhận có thể nói riêng,” cô đáp. “Không cần qua mạng.”
Không có cãi vã. Không có nước mắt. Chỉ là sự đối diện thẳng thắn.
Tối hôm đó, diễn viên kia đăng bài đính chính, nói rằng mình “hiểu nhầm tình hình.” Truyền thông không ồn ào thêm.
Nhưng Diệu An biết, sự việc này không ngẫu nhiên.
Hoài Phong có thể không trực tiếp chỉ đạo, nhưng những điểm nhỏ như vậy đủ để tạo vết nứt.
Một tuần sau, khi dự án độc lập chuẩn bị tung trailer chính thức, Hoài Phong xuất hiện trong một cuộc phỏng vấn truyền hình, nói về “sự cần thiết của minh bạch trong mối quan hệ giữa nghệ sĩ và nhà đầu tư.” Không nhắc tên cô, nhưng thông điệp rõ ràng.
Diệu An xem đoạn phỏng vấn ấy trong phòng khách. Hoàng Ân đứng cạnh.
“Ông ta đang tạo hình ảnh người bảo vệ đạo đức,” anh nói.
“Ừ.”
“Em có muốn phản hồi?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì ông ta đang nói chung chung. Nếu em phản hồi, em sẽ tự đặt mình vào trung tâm.”
Anh nhìn cô, ánh mắt pha chút khâm phục.
“Em thay đổi rồi.”
“Không,” cô lắc đầu. “Em chỉ không còn nóng vội.”
Trailer chính thức được tung ra đúng kế hoạch. Hình ảnh sắc lạnh, câu thoại ngắn gọn, không né tránh chủ đề nhạy cảm. Phản ứng của khán giả tích cực hơn dự đoán.
Một nhà phê bình điện ảnh nổi tiếng viết: “Đây không phải phim về scandal. Đây là phim về cách một người giữ mình trong cấu trúc quyền lực.”
Cô đọc bài viết ấy trong phòng nghỉ của trường quay. Không thấy hưng phấn, chỉ thấy một cảm giác yên ổn.
Tối hôm đó, khi về nhà, cô đứng trước hồ như thói quen. Hoàng Ân bước ra sau lưng cô.
“Em có nghĩ mọi thứ rồi sẽ lại bão lên không?” anh hỏi.
“Có thể.”
“Em còn sợ không?”
Cô suy nghĩ một lúc.
“Sợ là bình thường.”
“Nhưng?”
“Nhưng em không còn nghĩ mình phải thắng ai.”
Anh mỉm cười nhẹ.
“Vậy em nghĩ gì?”
“Em nghĩ chỉ cần không thua chính mình.”
Gió đêm thổi qua mặt nước, tạo những gợn nhỏ rồi tan biến.
Không có sóng lớn.
Không có xoáy sâu.
Chỉ là chuyển động tự nhiên.
Cô quay lại nhìn anh.
“Anh còn muốn kiểm soát mọi thứ không?”
Anh lắc đầu.
“Anh muốn đi cùng.”
Cô bước đến gần anh hơn.
Thành phố phía xa vẫn sáng, nhưng ánh sáng ấy không còn là thử thách.
Nó chỉ là bối cảnh cho một hành trình dài hơn.
Và lần này, khi một cú rẽ mới đang hình thành trong yên lặng, cô không cần phải nhìn xuống mặt nước để tìm dấu hiệu.
Cô đã hiểu điều quan trọng nhất.
Mọi cấu trúc đều có thể thay đổi.
Nhưng nếu người đứng trong đó không thay đổi vì sợ hãi,
thì dù sóng có nổi lên bao nhiêu lần,
họ vẫn sẽ đứng vững.
Sự việc của diễn viên phụ lắng xuống nhanh hơn dự kiến, nhưng Diệu An không xem đó là may mắn. Cô biết những vết nứt nhỏ luôn là cách người ta thử độ bền của một cấu trúc. Nếu không nứt ở chỗ này, họ sẽ tìm chỗ khác. Điều khiến cô suy nghĩ nhiều hơn không phải là lời ám chỉ kia, mà là việc Hoài Phong bắt đầu xuất hiện trước truyền thông với hình ảnh “người kêu gọi minh bạch”. Một người từng hoạt động trong bóng tối bỗng bước ra ánh sáng thường không phải để thú nhận, mà để chiếm vị trí đạo đức trước khi cuộc chơi đổi chiều.
Ba ngày sau, một diễn đàn tài chính lớn công bố bài viết dài phân tích mối liên hệ giữa các quỹ đầu tư và giới giải trí. Bài viết không nêu đích danh Thịnh Nguyên hay Diệu An, nhưng cấu trúc lập luận đủ để người đọc tự nối tên. Các đoạn trích được chia sẻ rầm rộ trên mạng xã hội, kèm theo những bình luận đầy ẩn ý. Lâm Kiều mang bài phân tích đến cho cô trong phòng trang điểm trước buổi quay sáng.
“Em không định phản hồi sao?”
“Chưa đến lúc.”
Buổi quay hôm đó kéo dài đến chiều. Trong một cảnh quan trọng, nhân vật An Kỳ phải đối diện với một nhân vật đại diện cho quỹ đầu tư – người nói rằng mọi quyết định đều vì lợi ích chung. Ánh mắt của Diệu An khi nhìn bạn diễn không còn chỉ là biểu diễn. Nó có chiều sâu của người từng nghe những câu tương tự ngoài đời. Khi đạo diễn hô “Cắt”, cả trường quay im lặng lâu hơn bình thường. Không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được sự giao thoa giữa đời và phim.
Tối đó, khi về nhà, Hoàng Ân đang chờ cô trong phòng khách với vẻ mặt khác lạ.
“Có thêm chuyện,” anh nói.
Cô nhìn anh, không hỏi ngay.
“Hoài Phong đang đề xuất một hội thảo công khai về mối quan hệ giữa đầu tư và nghệ thuật. Ông ta muốn mời em tham dự.”
Diệu An nhướng mày nhẹ.
“Ông ta mời em?”
“Thông qua ban tổ chức.”
“Và anh?”
“Anh cũng nhận được lời mời.”
Không khí lặng xuống.
“Em nghĩ sao?” anh hỏi.
Cô không trả lời ngay. Cô bước ra ban công, nhìn mặt hồ dưới ánh đèn. Nước lặng, nhưng ánh phản chiếu không còn tĩnh tuyệt đối. Gió đêm mang theo mùi ẩm của mưa xa.
“Ông ta muốn đặt chúng ta trên cùng một sân khấu,” cô nói chậm rãi. “Để buộc chúng ta nói trong khung ông ta tạo.”
“Em sẽ đi?”
“Đi.”
Anh nhìn cô.
“Em không sợ bị dẫn dắt?”
“Em sợ hơn nếu không đi.”
•
Ngày hội thảo diễn ra trong khán phòng lớn của một trung tâm hội nghị. Truyền thông có mặt đông đủ. Hoài Phong xuất hiện với phong thái tự tin, ăn nói lưu loát. Ông ta nói về trách nhiệm minh bạch, về sự cần thiết của việc tách bạch cảm xúc và lợi ích. Không nhắc tên ai, nhưng ánh mắt đôi khi lướt qua Diệu An.
Khi đến lượt cô phát biểu, không khí trong khán phòng đặc lại.
“Tôi không phải chuyên gia tài chính,” cô bắt đầu, giọng bình tĩnh. “Tôi chỉ là một người làm nghề sáng tạo. Nhưng tôi tin một điều: nếu nghệ thuật bị biến thành công cụ che phủ, nó sẽ mất giá trị. Và nếu đầu tư bị nhìn như một bàn tay thao túng, nó cũng mất niềm tin.”
Không ai cắt lời.
“Tôi không phủ nhận mối quan hệ giữa nghệ sĩ và nhà đầu tư. Nhưng tôi tin rằng mỗi người phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Không ai có thể dùng nghệ thuật để che đậy điều sai. Và cũng không ai nên dùng nghi ngờ để phá hủy điều đúng.”
Giọng cô không cao. Không đanh thép. Nhưng từng câu rõ ràng.
Hoài Phong mỉm cười khi cô kết thúc, rồi cầm micro.
“Cô nói rất hay. Nhưng cô có chắc mọi thứ trong cấu trúc của cô đều minh bạch?”
Cả khán phòng chờ phản ứng.
Diệu An không lùi ánh mắt.
“Tôi không kiểm soát mọi cấu trúc. Nhưng tôi kiểm soát lựa chọn của mình. Và nếu có điều gì sai, tôi không ngại đối diện.”
Một vài tiếng xì xào vang lên. Hoài Phong không nói thêm. Ông ta chuyển chủ đề.
Buổi hội thảo kết thúc mà không có xung đột trực diện. Nhưng dư luận sau đó chia thành nhiều luồng. Có người khen Diệu An bình tĩnh, có người cho rằng cô né tránh câu hỏi trọng tâm.
Tối hôm ấy, cô về nhà muộn. Hoàng Ân không hỏi nhiều. Anh chỉ đặt một tách trà trước mặt cô.
“Em thấy sao?” anh hỏi.
“Ông ta đang thử xem em có tự tin không.”
“Và em?”
“Em không cần tự tin. Em chỉ cần không dao động.”
Anh nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.
•
Những ngày sau đó, một sự việc bất ngờ xảy ra. Một tài khoản ẩn danh tung ra loạt email cũ giữa Hoài Phong và Trần Gia Khánh, chứng minh họ từng bàn bạc về việc “tạo áp lực truyền thông” để ảnh hưởng đến một số quỹ đầu tư. Tin tức lan rộng với tốc độ chóng mặt. Lần này, không còn là nghi ngờ mơ hồ. Là bằng chứng cụ thể.
Hoài Phong lên tiếng phủ nhận, cho rằng email bị chỉnh sửa. Nhưng cơ quan chức năng đã vào cuộc.
Diệu An không đăng trạng thái. Không bình luận. Cô chỉ tiếp tục quay phim.
Trong một cảnh quay cuối của dự án, nhân vật An Kỳ đứng trước cửa tòa soạn, nhìn thành phố phía xa. Cô không nói gì. Chỉ có ánh mắt.
Lương Hàn hô “Cắt”, rồi nói:
“Đó là ánh mắt của người không còn bị ép phải chọn.”
Cô cười nhẹ.
•
Tối hôm đó, khi về biệt thự, Hoàng Ân đứng trước hồ.
“Ông ta đang bị điều tra,” anh nói.
“Em biết.”
“Em có thấy mình thắng không?”
Cô lắc đầu.
“Không ai thắng.”
“Vậy là gì?”
“Chỉ là cấu trúc tự điều chỉnh.”
Anh bật cười khẽ.
“Em lúc nào cũng nhìn xa hơn.”
“Không. Em chỉ nhìn đủ.”
Gió đêm thổi qua, mặt nước lay động thành những vòng tròn rồi tan biến.
Cô không còn tìm dấu hiệu trong đó nữa.
Vì cô hiểu, điều quan trọng nhất không phải là sóng có nổi lên hay không.
Mà là khi sóng nổi lên, mình có còn đứng vững trong chính lựa chọn của mình hay không.
Và lần này, khi thành phố phía xa vẫn sáng,
khi những cú rẽ âm thầm tiếp tục hình thành trong lòng các cấu trúc quyền lực,
cô không còn cảm giác phải chứng minh điều gì.
Cô chỉ tiếp tục đi.
Không vội.
Không né.
Chỉ là đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
