Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

NỤ HÔN ĐẮM SAY Chương 9: “Thẩm Niệm Chi, Cậu Nói Linh Tinh Gì Thế?”

Cài Đặt

Chương 9: “Thẩm Niệm Chi, Cậu Nói Linh Tinh Gì Thế?”

Mối quan hệ của họ cứ thế, từ bữa tiệc rực rỡ ánh đèn cho đến công ty, đã sớm trở thành câu chuyện mà ai ai cũng biết.

Thế nhưng, giữa làn khói mù mịt đó, chẳng một ai thật sự biết họ là gì của nhau. Mỗi người đều dệt nên một câu chuyện, tô vẽ thêm màu sắc cho mối quan hệ hồ ấy.

Cô lễ tân đứng từ xa dõi theo, khóe môi khẽ cong, trong lòng dâng lên một niềm vui mơ hồ. Hóa ra, việc để Thẩm Niệm Chi lên khi ấy lại trở thành một quyết định sáng suốt đến vậy. Nghĩ tới đó, cô không khỏi bật cười, thậm chí còn mơ tưởng đến viễn cảnh được cấp trên ưu ái, thăng chức, tăng lương,... như một phần thưởng cho sự “góp sức” vô hình của mình.

Sau khi hai người bước ra cửa chính, Mộ Hằng Dư buông tay cô ra và nói:

“Đợi anh ở đây, anh đi lấy xe.”

Thẩm Niệm Chi khẽ gật đầu, ánh mắt vô thức dõi theo bóng lưng anh. Rõ ràng trong thang máy có tầng B1, vậy mà anh không đi thẳng xuống, lại cố tình vòng vèo thế này.

Cứ phải chen qua đám đông, để ánh mắt người khác dõi theo, mới khiến anh thấy thú vị sao?

Đúng vậy… anh cố tình làm thế.

Hai phút sau, chiếc xe dừng lại ngay trước mặt Thẩm Niệm Chi.

Cô kéo cửa, khẽ nghiêng người ngồi vào ghế phụ, động tác thắt dây an toàn tự nhiên đến mức như đã quen thuộc từ lâu.

Mộ Hằng Dư nghiêng mắt nhìn sang. Ánh đèn đường rọi xuống, hắt bóng lên gương mặt tuấn mỹ, càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng xa cách. Khóe môi anh khẽ cong, chẳng nói một lời, chỉ lặng lẽ nhấn ga, chiếc xe lăn bánh trong màn đêm tĩnh mịch.

Mười mấy phút sau, chiếc Bentley xanh đậm dừng lại trước cổng biệt thự nhà họ Thẩm.

Thẩm Niệm Chi tháo dây an toàn, quay sang nhìn anh. Cô khẽ mỉm cười, giọng nói ngọt ngào mà lễ độ:

“Cảm ơn anh đã đưa em về.”

Mộ Hằng Dư nhìn nụ cười chuẩn mực ấy, khóe môi nhếch nhẹ — liệu cô có thể giả vờ thêm chút nữa không?

“Sau này… chúng ta còn liên lạc chứ?” — Anh dò hỏi.

Cô khẽ lắc đầu, im lặng không đáp.

Mộ Hằng Dư trầm mặc, đáy mắt thoáng tối lại. Anh nghiêng người, giọng nói trầm khàn, mang theo chút không cam lòng:

“Không liên lạc nữa sao?”

Thẩm Niệm Chi khẽ nhắm mắt, gật đầu, né tránh ánh nhìn của anh.

Thế nhưng còn chưa kịp nhìn rõ biểu cảm của anh, một luồng hơi thở nóng rực đã phủ xuống. Đôi môi anh bất ngờ áp chặt lấy môi cô.

Thẩm Niệm Chi giật mình mở mắt, trước mắt chỉ còn gương mặt tuấn tú của Mộ Hằng Dư. Anh đang hôn cô, bá đạo và ngang ngược, như thể chẳng cho cô một lối thoát nào.

Thẩm Niệm Chi khẽ “ưm” một tiếng, bàn tay nhỏ bé vội vàng giơ lên, đánh nhẹ vào vai anh.

Nhưng tất cả đều vô ích. Sức anh quá lớn, cánh tay mạnh mẽ siết chặt, giam chặt cả hai tay cô.

Nụ hôn của anh vừa bá đạo vừa cuồng nhiệt khiến cô gần như nghẹt thở. Đến khi môi anh trở nên ướt át, đầu lưỡi khẽ lướt qua cánh môi như một tín hiệu mập mờ. Giọng anh trầm thấp, lẫn chút ngang ngược:

“Anh quyết định rồi.”

Dứt lời, anh lại cúi xuống hôn cô, đến khi thỏa mãn, mới chậm rãi buông cô ra.

Mộ Hằng Dư nhìn gương mặt đỏ bừng vì giận dữ xen lẫn bối rối của cô, ngón tay dài nhéo nhẹ hai cái như trêu ghẹo. Khóe môi anh cong lên, nụ cười mang theo vẻ thách thức:

“Kể từ giờ trở đi, nếu em còn dám nói mấy lời khiến anh khó chịu… anh sẽ hôn em tới khi em ngoan ngoãn mới thôi.”

Thẩm Niệm Chi mím chặt môi, tức đến run người. Sao có thể ngang ngược vậy chứ?

Thấy cô không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn mình, Mộ Hằng Dư kiên nhẫn hỏi lại:

“Vậy sau này chúng ta vẫn liên lạc chứ?”

Thẩm Niệm Chi ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng vẫn gật đầu, khẽ “ừm” một tiếng đáp lại.

Mộ Hằng Dư hài lòng xoa đầu cô, khóe môi cong lên quyến rũ:

“Vậy mới ngoan chứ.”

********

Khương Điềm Điềm liếc nhìn Thẩm Niệm Chi, ánh mắt đầy ẩn ý, còn đưa tay chọc chọc má cô:

“Cậu với Mộ Hằng Dư tiến triển đến đâu rồi hả?”

Vừa nghe tới cái tên “Mộ Hằng Dư”, vành tai Thẩm Niệm Chi lập tức đỏ bừng. Cô vội vàng xua tay phản bác

“Tiến triển gì chứ, mình với anh ấy bây giờ… chỉ là quan hệ anh em thôi.”

Khương Điềm Điềm tròn xoe mắt, làm vẻ ngạc nhiên:

“Cậu từng hẹn hò với người ta rồi, còn anh em cái gì? Anh em cái đầu cậu ấy.”

Nói xong, cô còn cố tình còn vò đầu, làm rối mái tóc của Thẩm Niệm Chi.

Thẩm Niệm Chi lí nhí chống chế:

“Anh ấy là bạn thân của anh trai mình, tất nhiên cũng coi như là anh mình thôi .”

Khương Điềm Điềm nhếch môi, giọng đầy ẩn ý:

“Người ta chưa từng coi cậu là em gái đâu.”

Thẩm Niệm Chi chỉ biết nhún vai, tỏ vẻ bất lực:

“Anh ấy quá thích mình, mình biết làm sao được.”

Khương Điềm Điềm ngả đầu vào vai Thẩm Niệm Chi, giọng kéo dài, lười biếng mà tò mò:

“Thú thật đi, cậu còn thích anh ấy không?”

Thẩm Niệm Chi giả vờ thản nhiên, hờ hững đáp:

“Không có cảm giác gì cả.”

Nhưng trong lòng, chính cô cũng biết rõ: đó chỉ là một lời nói dối. Nếu thật sự không còn tình cảm, thì mỗi lần anh hôn cô, cô đã đẩy anh ra rồi.

Khương Điềm Điềm ngồi dậy, liếc qua vẻ mặt bình thản của Thẩm Niệm Chi, rồi lại lười biếng ngả người xuống, hờ hững buông hai chữ: “Không tin.”

Cô hiểu quá rõ bạn thân mình — mỗi lần nói dối, mặt thì không đổi sắc, nhưng trong mắt vẫn lộ ra sơ hở, dễ dàng bị cô bắt bài.

Khương Điềm Điềm nghịch vài sợi tóc của Thẩm Niệm Chi, giọng điệu nửa đùa nửa thật:

“Thế cậu định bao giờ mới quay lại với anh ấy?”

Thẩm Niệm Chi mở điện thoại, lướt Weibo xem bình luận, thản nhiên đáp:

“Đợi đến khi tớ thành một họa sĩ truyện tranh nổi tiếng. Bây giờ, tớ không có thời gian lẫn sức lực để yêu đương.”

Hiện tại, cô vẫn chỉ là một họa sĩ “vô danh”, danh tiếng lưng chừng. Tác phẩm đầu tay từng gây sốt một thời, nhưng rồi cũng nhanh chóng lắng xuống.

Thẩm Niệm Chi chợt khựng tay, trong lòng dấy lên một nỗi chua xót âm ỉ. Cô khẽ thì thầm, như nói với chính mình:

“Hơn nữa… anh ấy cũng không nói vẫn còn yêu tớ.”

Từ ngày cô trở về nước, anh chưa từng một lần nói yêu cô. Mặc dù những hành động của anh đủ để khiến người ta hiểu lầm, nhưng suy cho cùng, tình cảm anh trai dành cho em gái cũng có thể giống như vậy.

Ngoại trừ… những nụ hôn.

Thẩm Niệm Chi lại tự an ủi mình: đó chẳng qua chỉ là nhu cầu sinh lý bộc phát nhất thời của anh mà thôi, không có gì cả.

Khương Điềm Điềm gật gù, vẻ mặt như đã hiểu rõ mọi chuyện.

Thẩm Niệm Chi cụp mắt nhìn cô, nhẹ giọng chuyển đề tài:

“Đừng nói về tớ nữa, cậu thì sao? Đã làm hòa với bạn trai chưa?”

Vừa nghe nhắc đến Châu Duẫn Trạch, khuôn mặt Khương Điềm Điềm lập tức đỏ ửng. Cô ngượng ngùng chui đầu vào lòng Thẩm Niệm Chi, chỉ khẽ “ừm” một tiếng nhỏ xíu.

Thẩm Niệm Chi khó hiểu, bật cười:

“Cậu ngại cái gì chứ?”

Khương Điềm Điềm lí nhí, giọng nói mơ hồ nhưng vẫn lộ rõ sự xấu hổ:

“Hôm đi bar gọi phục vụ nam ý… tớ bị anh ấy lôi thẳng về nhà rồi…”

Khương Điềm Điềm úp úp mở mở kể lại chuyện tối hôm đó, khiến mặt Thẩm Niệm Chi nóng bừng.

Châu Duẫn Trạch nhìn bề ngoài nghiêm túc, nho nhã vậy, ai ngờ sau lưng lại “bạo” đến vậy.

Nghĩ tới nghĩ lui, Thẩm Niệm Chi thở dài trong lòng: Mộ Hằng Dư xem ra vẫn “tốt” hơn.

Khoan đã, tại sao cô lại đột nhiên nghĩ đến Hành Dư chứ?

Thẩm Niệm Chi vội đưa tay vỗ nhẹ lên trán, tự cảnh cáo mình: Không được nghĩ nữa, tuyệt đối không được nghĩ đến anh ấy nữa!

“Ting!”

Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn của Mộ Hằng Dư.

Mộ Hằng Dư:【Dậy chưa?】

Bây giờ đã mười rưỡi sáng. Anh vừa kết thúc một cuộc họp quốc tế, còn cô vẫn còn vùi mình trong những suy nghĩ miên man.

Thẩm Niệm Chi tiện tay trả lời:【Ừm.】

Chưa đầy một phút sau, tin nhắn khác đã đến.

Mộ Hằng Dư:【Trưa anh qua đón em đi ăn nhé?】

Cô ngập ngừng một chút rồi từ chối khéo léo:【Điềm Điềm hôm nay qua nhà em, em đã hẹn cô ấy đi ăn trưa rồi.】

Mộ Hằng Dư nhìn dòng chữ hiển thị trên màn hình, ánh mắt thoáng tối đi. Cuối cùng, anh chỉ nhàn nhạt trả lời một chữ: 【Ò】. Rồi im lặng, không làm phiền cô nữa.

“Mộ Hằng Dư, anh ấy hẹn mình đi ăn trưa.”

Khương Điềm Điềm lập tức gật gù, mắt sáng lên:

“Thế cậu đồng ý rồi à?”

Thẩm Niệm Chi mỉm cười, khoác tay bạn thân đầy thân mật:

“Đương nhiên là không rồi. Đã hẹn ăn trưa với cậu rồi, sao có thể thất hứa được chứ?”

Khương Điềm Điềm khẽ bĩu môi, làm bộ tiếc nuối:

“Thế là nhân viên tập đoàn Hằng Niệm lại sắp phải niệm phật cầu an rồi.”

Ngược lại, Khương Điềm Điềm chẳng hề thấy lo lắng. Dù sao cô cũng là bạn gái của Châu Duẫn Trạch, hơn nữa còn là bạn thân của Thẩm Niệm Chi. Mộ Hằng Dư có thể làm được gì chứ?

Cho dù anh có mười lá gan, cũng không dám động vào cô. Nhiều lắm chỉ âm thầm nghiến răng mắng thầm trong bụng vài câu thôi.

Bỗng nhiên Khương Điềm Điềm như sực nhớ ra điều gì, vỗ tay “bốp” một cái, hào hứng nói:

“À đúng rồi! Thứ năm tuần sau là sinh nhật Châu Duẫn Trạch đó. Lúc ấy cậu nhất định phải đi ăn cùng bọn mình nhé.”

Thẩm Niệm Chi không nghĩ ngợi nhiều, lập tức gật đầu. Dù sao cũng là sinh nhật bạn trai của bạn thân, chuyện này dĩ nhiên phải đến.

“Ok, không thành vấn đề.”

Khương Điềm Điềm thấy Thẩm Niệm Chi đồng ý, vui vẻ cọ cọ vào người cô như con mèo nhỏ. Nhưng chưa được bao lâu, cô lại bắt đầu nhăn nhó:

“Cậu nói xem, mình nên tặng anh ấy quà gì bây giờ? Anh ấy chẳng thiếu thứ gì cả.”

Thẩm Niệm Chi bị hỏi đến cũng ngẩn ra, chuyện tặng quà vốn là điểm yếu chí mạng của cô.

“Đồng hồ? Dây chuyền? Hay là… cà vạt?” — Cô liệt kê mấy món mà con trai thường thích, cho Khương Điềm Điềm tham khảo.

Điềm Điềm đảo mắt, lắc đầu thở dài:

“Mấy thứ đó mình đều tặng hết rồi.”

Đột nhiên, ánh mắt Thẩm Niệm Chi sáng rực, cô nghiêng người đẩy nhẹ Khương Điềm Điềm, khóe môi cong lên nụ cười gian tà:

“Hay là… cậu tặng “chính cậu” cho anh ấy đi.”

Khương Điềm Điềm ngẩn người một giây, sau đó lập tức chui đầu vào chăn, giọng nói ấp úng đầy xấu hổ:

“Thẩm Niệm Chi, cậu nói gì linh tinh thế hả?”

Thẩm Niệm Chi cười khúc khích, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Trêu chọc bạn thân một chút, cũng thấy cuộc đời thú vị hẳn lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc