Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

NỤ HÔN ĐẮM SAY Chương 10: Không Thích Gần Phụ Nữ, Chỉ Thích Gần Niệm Chi

Cài Đặt

Chương 10: Không Thích Gần Phụ Nữ, Chỉ Thích Gần Niệm Chi

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến ngày sinh nhật của Châu Duẫn Trạch.

Buổi tiệc được tổ chức tại nhà hàng Nhược Đinh, một không gian sang trọng, ấm cúng.

Thẩm Niệm Chi hiển nhiên đi đến bằng xe riêng của gia đình, khi vừa tới cửa, cô ra hiệu cho tài xế quay về.

Cô bước vào phòng riêng mà Khương Điềm Điềm đã đặt, bên trong chỉ có Châu Duẫn Trạch và Khương Điềm Điềm, những người còn lại vẫn chưa đến.

Thẩm Niệm Chi mỉm cười, đưa món quà sinh nhật cho Châu Duẫn Trạch, nhẹ nhàng nói:

“Châu Duẫn Trạch, sinh nhật vui vẻ.”

Châu Duẫn Trạch nhận quà, khẽ gật đầu đáp lại: “Cảm ơn.”

Thẩm Niệm Chi không nói thêm gì, chỉ lướt qua anh, đi đến ngồi bên cạnh Khương Điềm Điềm.

Một lúc sau, Mộ Hằng Dư bước vào. Anh đưa quà sinh nhật cho Châu Duẫn Trạch, hai tay đút túi quần, ánh mắt hờ hững lướt qua Thẩm Niệm Chi, rồi dừng lại nơi chiếc ghế trống bên cạnh cô.

Châu Dẫn Trạch vẫy tay gọi:

“ Ê Dư, lại đây ngồi với tôi.”

Mộ Hằng Dư chẳng buồn đáp lại, cứ thế đi thẳng tới, ung dung ngồi xuống bên cạnh Thẩm Niệm Chi.

Châu Duẫn Trạch gãi đầu ngượng ngùng — thằng nhóc này đúng là thấy sắc quên bạn.

Sau này tám phần sẽ thành một "kẻ lụy tình".

Mười phút sau, mọi người đã đến đông đủ.

Cả căn phòng này, chỉ có mỗi Thẩm Niệm Chi và Khương Điềm Điềm là con gái.

Mọi người lần lượt chúc mừng sinh nhật Châu Duẫn Trạch, ai nấy đều không quên trêu ghẹo, giục anh và Khương Điềm Điềm mong chóng kết hôn.

Căn phòng tràn ngập tiếng cười, không khí vừa náo nhiệt vừa thân mật.

Mộ Hằng Dư thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà anh đến sớm, nếu không, vị trí bên cạnh Thẩm Niệm Chi e là đã bị người khác chiếm mất.

Phía đối diện, Thẩm Yêm Thần chống cằm, ánh mắt lướt qua Mộ Hằng Dư,dừng lại trên gương mặt của Thẩm Niệm Chi. Giọng anh lười biếng vang lên, có chút đùa cợt:

“Này nhóc, em cũng không còn nhỏ nữa đâu, đã đến lúc nên tìm bạn trai rồi đấy.”

Thẩm Niệm Chi ngước lên nhìn anh, môi khẽ mấp máy, như muốn phản bác nhưng lại thôi.

Thẩm Yêm Thần nhướng mày, nhàn nhạt nói tiếp:

“Hằng Dư thì sao? Có hợp làm bạn trai em không?”

Câu nói tưởng như bâng quơ, nhưng từng chữ đều mang theo ẩn ý. "Thóc đâu mà đãi gà rừng", nếu có thể đem em gái gả cho anh em thân thiết, thì chẳng còn phải lo hơn nữa.

Tính cách của Mộ Hằng Dư thế nào, Thẩm Yếm Thần hiểu rõ hơn ai hết. Giao em gái mình cho anh ấy… có lẽ là lựa chọn yên tâm nhất.

Trong số những người bạn, Mộ Hằng Dư là người trầm tĩnh, chân thành, chưa từng yêu đương qua loa, càng không phải kẻ dễ động lòng trước phụ nữ.

Nhưng có một ngoại lệ — Anh không thích gần phụ nữ, chỉ thích gần Niệm Chi.

Thẩm Niệm Chi nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc liếc nhìn Mộ Hằng Dư một cái. Anh tuy trên mặt không biểu lộ gì, nhưng trong lòng chắc chắn đang rất vui mừng.

“Anh ấy không hợp đâu,” cô nói thẳng thừng, “Em chỉ coi anh ấy là anh trai thôi.”

Lời nói dứt khoát vang lên rõ ràng trước mặt mọi người, âm thanh hơi lớn khiến ai nấy đều nghe thấy.

Nghe vậy, ánh mắt Mộ Hằng Dư đột nhiên tối lại, trong đáy mắt dấy lên những cảm xúc phức tạp khó nói thành lời.

Thẩm Yêm Thần vỗ nhẹ vai Mộ Hằng Dư, lắc đầu bất lực:

“Được rồi, xem ra anh bạn này còn phải cố gắng nhiều hơn nữa.”

Bất chợt, Thẩm Niệm Chi đổi giọng, nhướng mày nhìn Thẩm Yêm Thần:

“Anh nên nghĩ cho bản thân mình trước đi, chưa có người yêu mà sốt sắng cho người khác làm gì?”

Thẩm Yếm Thần bật cười, giọng nhỏ nhẹ như thầm hỏi: “Sao em biết anh chưa có chứ…”

Mặc dù Thẩm Niệm Chi nghe rất rõ, nhưng chỉ xem đó như một cách anh giữ thể diện, chẳng thèm bận tâm.

Người đàn ông này là “yêu tinh” sao? Giọng nói quyến rũ đến mức mê hoặc lòng người.

Mộ Hằng Dư cười đầy ẩn ý, đôi mắt đào hoa lấp lánh chăm chú nhìn cô, thì thầm hỏi:

“Ôm hôn là chuyện anh trai với em gái nên làm sao?”

Câu nói táo bạo khiến mặt Thẩm Niệm Chi lập tức đỏ ửng, tai cũng nóng bừng lên như bị ai thiêu đốt.

Mộ Hằng Dư chăm chú nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô, khẽ nhếch môi tự mãn. Anh thấp giọng, định nói tiếp:

“Còn... làm chuyện...”

Chưa kịp dứt lời, Thẩm Niệm Chi đã nhanh như chớp quay người lại, đưa tay bịt chặt miệng anh, không cho anh nói tiếp, nếu không, e là cô sẽ “bốc khói” mất!

Mộ Hằng Dư nhướng mày, chu môi hôn nhẹ lên tay Thẩm Niệm Chi. Anh cười đắc ý, vẻ mặt có chút bất cần, mang theo vài phần lưu manh.

Thẩm Niệm Chi cảm nhận rõ đôi môi không an phận kia, lập tức rụt tay lại. Thấy anh không tiếp tục trêu chọc mình nữa, cô cũng quay người ngồi ngay ngắn trở lại.

Màn vừa rồi mọi người trong phòng đều nhìn thấy, nhưng chẳng ai tỏ vẻ ngạc nhiên. Bởi vì họ đã quá quen với kiểu trêu đùa này giữa hai người họ rồi.

Chỉ có Thẩm Yêm Thần đưa tay lên day trán, tình cảm như thế mà bị em gái anh coi là “tình anh em.”

Anh thật sự bất lực với cô em gái ngốc nghếch này. Không lẽ… cô không có nổi một mối tình nào sao?

Đồ ăn lần lượt được mang lên, đủ cả mười món. Một lát nữa sẽ có trái cây tráng miệng.

Thẩm Niệm Chi nhìn đĩa tôm hấp trước mặt, rồi lại cúi xuống nhìn đôi tay trắng nõn vừa mới làm móng xong của mình, khẽ thở dài.

Mộ Hằng Dư dường như đoán được cô đang nghĩ gì, liền gắp một con tôm bỏ vào bát của mình.

Thẩm Niệm Chi thấy anh gắp tôm, liền ngẩng đầu lên nhìn anh.

Mộ Hằng Dư cũng khẽ liếc nhìn cô một cái, rồi cúi đầu bắt đầu bóc tôm. Động tác rất quen thuộc.

Thẩm Niệm Chi mím môi. Nghĩ lại, trước kia, anh luôn là người bóc tôm cho cô. Cô chưa từng tự tay bóc lần nào, vì thấy phiền.

Mà từ sau khi chia tay, cũng đã hai năm rồi cô chưa ăn lại món tôm.

Anh... vẫn sẽ bóc tôm cho cô chứ?

Hay là... con tôm này thật sự là bóc cho cô sao?

Trong lúc cô còn đang mải suy nghĩ, một con tôm đã bóc sạch vỏ bất ngờ xuất hiện trong bát cô.

Thẩm Niệm Chi sững người, ngẩng đầu nhìn Mộ Hằng Dư. Nhưng anh vẫn cúi đầu, chuyên tâm bóc tiếp con khác.

Cô im lặng vài giây, rồi khẽ nói một tiếng:

“Cảm ơn.”

Thẩm Niệm Chi gắp con tôm trong bát, chấm chút xì dầu rồi bỏ vào miệng, khóe môi khẽ cong lên vì vị ngon ngọt.

Mộ Hằng Dư lại gắp con tôm thứ hai bỏ vào bát cô, nhìn cô ăn một cách vui vẻ, khóe môi anh cũng vô thức mỉm cười.

Nhìn cảnh tượng ấy, Thẩm Yếm Thần nhăn mày, tiến sát lại gần Mộ Hằng Dư, nhỏ giọng hỏi:

“Dư à, cậu phải làm đến mức này thật sao?”

Mộ Hằng Dư, người được gọi là “Thái tử gia” của Nam Thành, đôi tay từng ký hàng ngàn hợp đồng nghìn tỷ, giờ lại dùng để bóc tôm cho người khác — thật khiến người ta thấy vừa bất ngờ vừa nực cười.

Mộ Hằng Dư không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu.

Thẩm Yếm Thần giơ ngón tay cái lên khen anh: “Giỏi đấy.”

Khương Điềm Điềm khẽ giật nhẹ tay áo Châu Duẫn Trạch, nhỏ giọng nói:

“Em cũng muốn ăn tôm, anh bóc cho em đi.”

Cô và Thẩm Niệm Chi vừa cùng nhau đi làm móng, móng tay vừa đẹp vừa xinh, tất nhiên không thể tự bóc tôm rồi.

Châu Duẫn Trạch hơi ngập ngừng, vẻ mặt có chút gượng gạo. Anh chưa từng bóc tôm bao giờ, thật sự không biết phải làm thế nào, nhưng vẫn cố gắng giữ thể diện, gật đầu nhận lời:

“Được thôi.”

Kết quả, con tôm bé tẹo, thịt bị anh bóc gần hết, chỉ còn lại cái xác mềm oặt trong bát.

Khương Điềm Điềm liếc sang bát của Thẩm Niệm Chi, con tôm vừa to vừa đầy đặn, lại được bóc sạch sẽ, động tác của Mộ Hằng Dư nhanh thoăn thoắt.

Cô bất lực nhìn bạn trai mình, khẽ thở dài: Bạn trai là tự mình chọn, không thể ghét bỏ được.

Mấy người anh em ngồi đối diện nhìn Mộ Hằng Dư bóc tôm, ai nấy đều trưng ra vẻ mặt như vừa được chứng kiến cảnh tượng ngàn năm có một.

Từ Gia Dương chống cằm, cười trêu chọc:

“Hằng Dư này, cậu đối tốt với em gái của Yêm Thần như vậy, bạn gái cậu không ghen à?”

Nghe đến đó, động tác bóc tôm của Mộ Hằng Dư hơi khựng lại. Ánh mắt anh chợt trầm xuống, giọng cũng lạnh đi mấy phần:

“Tôi không có bạn gái.”

Từ Gia Dương tất nhiên biết anh không có, nên bật cười nói thêm:

“Ý tôi là… bạn gái tương lai ấy.”

Mộ Hằng Dư ngẩng đầu, mắt vẫn thản nhiên, giọng điềm đạm:

“Nhưng mà có bạn gái cũ.”

Từ Gia Dương: “???”

Ánh mắt đầy kinh ngạc của mọi người lập tức đổ dồn về phía Mộ Hằng Dư.

Thẩm Yếm Thần huých nhẹ vào vai anh, giọng đầy kích động:

“Trời ơi, cậu có bạn gái từ khi nào vậy? Sao không nói gì với tớ chứ? Mà rồi sao lại chia tay?”

Anh thật sự không hiểu nổi. Đã có bạn gái rồi, còn đòi tán tỉnh theo đuổi em gái anh là sao?

Châu Duẫn Trạch cũng góp lời:

“Đúng đấy! Có bạn gái mà không nói gì, cậu còn coi bọn này là anh em không hả?”

Mộ Hằng Dư khẽ bật cười, giọng điềm đạm:

“Cô ấy không muốn công khai.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc