Thẩm Niệm Chi khẽ nhướng mày. Dễ dàng thế sao?
Trong truyện tranh, mấy công ty lớn còn phải hẹn trước, vậy mà ngoài đời lại đơn giản thế này.
Cô cầm bút, lưu loát viết tên mình, lễ phép nói một tiếng “cảm ơn”, rồi ngẩng lên hỏi:
“Phòng làm việc của anh ấy ở tầng mấy vậy?”
Cô lễ tân hơi sững người. Quan hệ của hai người này rốt cuộc là gì, mà ngay cả vị trí văn phòng tổng giám đốc cô ấy cũng không biết vậy.
Cô lúng túng mỉm cười, nhỏ giọng đáp:
“Ở tầng 29.”
Thẩm Niệm Chi gật đầu, lại lễ phép cảm ơn một lần nữa rồi xoay người đi về phía thang máy.
Cô lễ tân dõi theo bóng lưng mảnh mai ấy, trong lòng bỗng do dự — rốt cuộc có nên để cô ấy đi vào không nhỉ? Ánh mắt vô thức nhìn xuống sổ đăng ký, thấy cái tên “Thẩm Niệm Chi”, cô khẽ nhíu mày, vẻ mặt thoáng lo lắng.
Làm lễ tân bao lâu nay, cô chưa từng tiếp xúc với người trong giới hào môn. Cô không biết cô hai nhà họ Thẩm là ai, lại càng không biết họa sĩ truyện tranh nổi tiếng Yuzu là ai.
Tóm lại, cô bị “mất kết nối” rồi. Suốt ngày chỉ mải mê xem phim ngắn, chẳng thèm quan tâm đến tin tức giải trí, nên đối diện tình huống này, cô càng thêm lúng túng.
Tòa nhà có tổng cộng sáu thang máy, trong đó một chiếc là chuyên dụng dành riêng cho tổng giám đốc.
Ánh mắt Thẩm Niệm Chi dừng lại trước thang máy chuyên dụng ấy, trầm ngâm chốc lát, rồi vẫn quyết định bước vào thang thường. Dù sao, giờ này cũng chẳng có mấy ai.
Thang máy đưa cô thẳng lên tầng 29. Không gian nơi này yên tĩnh đến kỳ lạ, vắng lặng đến mức khiến người ta cảm thấy hơi bất an.
Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng Thẩm Niệm Chi cũng đứng trước cánh cửa phòng làm việc của tổng giám đốc. Cô nhẹ nhàng gõ cửa, ngay lập tức, một giọng nam trầm ấm vang lên:
“Vào đi.”
Thẩm Niệm Chi đẩy cửa bước vào. Trước mắt cô là hình ảnh Mộ Hằng Dư ngồi sau bàn làm việc, đôi mày khẽ nhíu, ánh mắt chăm chú vào tập tài liệu.
Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, không một nếp nhăn. Mái tóc chải gọn che đi phần trán, càng làm nổi bật gương mặt tuấn tú, sắc nét. Những ngón tay thon dài lật từng trang giấy, khí chất lạnh lùng và cao ngạo toát ra khiến anh trông chẳng khác nào hình mẫu “tổng tài” bước ra từ tiểu thuyết.
Mộ Hằng Dư nghe thấy tiếng cửa mở, nhưng vẫn cúi đầu xem tài liệu, giọng nhàn nhạt:
“Có chuyện gì sao?”
Thẩm Niệm Chi chậm rãi đi đến trước mặt anh, có chút ngượng ngùng nói:
"Em… đến trả lại sợi dây chuyền."
Mộ Hằng Dư vừa nghe thấy giọng cô, cây bút trong tay anh khựng lại. Anh ngẩng đầu lên nhìn cô, cô hôm nay vẫn xinh đẹp như thế, cô mặc gì cũng đẹp, khiến anh không rời mắt được.
Nhưng mà… chẳng phải cô đã nói sẽ không liên lạc nữa sao? Hơn nữa, sợi dây chuyền ấy, vốn dĩ anh đã tặng cho cô rồi.
Mộ Hằng Dư cúi đầu, giả vờ chuyên tâm vào tập tài liệu trước mặt, giọng điệu thờ ơ:
“Không phải em đã nói… sau này đừng liên lạc nữa sao?”
Thẩm Niệm Chi siết chặt hai tay, khẽ cúi đầu, giọng nhỏ đi:
“Đúng là em đã nói vậy… nhưng hôm nay em đến đây chỉ để trả lại sợi dây chuyền cho anh.”
Dứt lời, cô lấy từ trong túi ra sợi dây chuyền, ngập ngừng một chút rồi đưa đến trước mặt anh.
Cô cũng thấy ngượng ngập. Rõ ràng chính mình đã nói không liên lạc nữa, vậy mà giờ lại chạy đến văn phòng tìm anh.
Ánh mắt Mộ Hằng Dư lướt qua sợi dây chuyền trong tay cô, giọng nhàn nhạt:
“Cái này à? Không phải đã tặng cho em rồi sao?”
Thẩm Niệm Chi ngẩn người, anh tặng cô lúc nào chứ? Cô hoàn toàn không nhớ gì cả.
“Cái này vốn là của em. Giờ đã về đúng chỗ rồi… em không trả.”
Mộ Hằng Dư khẽ nhíu mày. Không trả sao?
Hừ… đến cả quyền giữ lại một chút kỷ niệm về cô, cô cũng muốn cắt đứt sao?
Giỏi lắm, Thẩm Niệm Chi.
Anh cố nén cảm xúc, làm ra vẻ thờ ơ, chỉ “ừ” một tiếng nhạt nhẽo.
Thẩm Niệm Chi đặt sợi dây chuyền xuống bàn, giọng dứt khoát:
“Dù sao đồ cũng đã trả lại cho anh rồi, em đi đây.”
Dứt lời, Thẩm Niệm Chi xoay người bước ra cửa. Tay vừa chạm vào nắm cửa, thì bị Mộ Hằng Dư chặn lại.
Bờ vai rộng rắn chắc ép sát, lồng ngực anh như một bức tường, vây chặt lấy cô. Một tay giữ lấy gáy, tay kia vòng ngang eo, khiến cô không còn đường lui.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh, Thẩm Niệm Chi chưa kịp phản ứng đã bị anh ép sát vào cửa. Cô giật mình, hai tay theo bản năng chống lên vai anh.
“Anh… anh định làm gì?”
Mộ Hằng Dư cúi thấp, hơi thở nóng rực lướt qua vành tai nhạy cảm của cô. Giọng anh khàn khàn, hỏi nhỏ:
“Thẩm Niệm Chi, nói thật cho anh biết… em có từng yêu anh không?”
Thẩm Niệm Chi khẽ run, muốn né tránh nhưng lại bị vòng tay anh giam chặt.
“Yêu chứ. Nếu không yêu, thì ngay từ đầu em đã không đồng ý hẹn hò với anh rồi.”
Yêu, tất nhiên là đã từng yêu. Nhưng có phải chỉ là ảo giác thoáng qua hay không, ngay cả chính cô cũng không dám chắc. Trái tim cô đã từng rung động, từng mềm yếu vì anh, nhưng giờ đây, khi đối diện câu hỏi ấy, cô bỗng thấy hoang mang.
Rốt cuộc… sao anh lại hỏi như vậy?
Mộ Hằng Dư khẽ giãn đôi mày, nơi đáy mắt thoáng lóe lên tia mong chờ. Anh nhìn thẳng vào cô, chậm rãi hỏi:
“Vậy… bây giờ thì sao?”
Thẩm Niệm Chi:
“Bây giờ thì không còn yêu nữa.”
Hai năm trôi qua, tình cảm nào mà chẳng phai nhạt. Huống hồ, chính cô cũng chẳng phân biệt nổi, thứ tình cảm năm ấy dành cho anh là tình yêu thật sự, hay chỉ là sự dựa dẫm, là chút ảo giác mơ hồ.
Rắc.”
Trong thoáng chốc, Mộ Hằng Dư như nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn. Hốc mắt anh ửng đỏ, giọng khàn đi:
“Thẩm Niệm Chi, em thật tàn nhẫn.”
Thẩm Niệm Chi khẽ nhíu mày, lòng bất giác thắt lại. Vì sao chỉ cần thấy anh đau khổ, trái tim cô cũng nhói theo vậy?
Không… không được. Cô không thể tiếp tục ở đây được nữa.
Cô dùng hết sức đẩy Mộ Hằng Dư ra:
“Buông em ra.”
Khóe môi Mộ Hằng Dư cong lên, đôi tay lại siết chặt lấy eo cô. Giọng nói trầm thấp, mang chút nguy hiểm:
“Thẩm Niệm Chi, có phải anh đã quá tốt với em rồi không?”
Đây là lần đầu tiên Thẩm Niệm Chi thấy ánh mắt của anh như vậy — lạnh lẽo, sắc bén, như một kẻ săn mồi đang khóa chặt con mồi của mình. Cái nhìn ấy, lạnh thấu xương, còn đáng sợ hơn lần đầu họ gặp lại sau khi cô về nước.
Anh không còn là Mộ Hằng Dư dịu dàng, nhẫn nhịn ngày trước. Giờ đây, giống như một con sói bị dồn đến bước đường cùng, lộ ra nanh vuốt sắc bén. Thỏ con bị ép đến tận cùng còn biết cắn lại, huống chi là sói xám.
Thẩm Niệm Chi gượng cười, cố gắng xoa dịu tâm trạng của anh, nhưng vô tình lại nói:
"Không… không đâu, anh đối với em chẳng tốt chút nào cả.”
Nói xong, cô lập tức chết lặng. Trời đất ơi, vừa rồi mình nói cái gì vậy? Chẳng khác nào tự đào hố chôn mình. Giá mà lời nói cũng có thể “thu hồi” như tin nhắn thì tốt biết mấy.
Sắc mặt Mộ Hằng Dư trầm hẳn xuống, gương mặt lạnh lùng thêm mấy phần u ám. Anh nhìn cô, ánh mắt vừa tức giận, vừa chế nhạo: cô không chỉ tàn nhẫn mà còn là kẻ bội bạc.
Mộ Hằng Dư bóp chặt cằm cô, ánh mắt tối đi, nụ cười nhạt mang theo chút lạnh lùng:
“Được, anh không tốt với em.”
Thẩm Niệm Chi vội xua tay, hoảng hốt:
“Không phải… em không có ý đó.”
“Vậy ý em là gì?”
“Anh đối với em rất tốt. Cảm ơn anh.”
“Không cần khách sáo.”
Mộ Hằng Dư khẽ bật cười, còn trách cô khách khí.
Thẩm Niệm Chi trong lòng bất giác thở dài, không hiểu sao, hễ đến lượt cô mở miệng thì bầu không khí lại dễ dàng rơi vào bế tắc.
Mộ Hằng Dư buông tay, trong mắt thoáng qua chút bất lực. Anh không trêu cô nữa, giọng nói dịu xuống:
“Anh đưa em về?”
Anh không thể nào đối xử với cô giống như với những người khác, cũng không nỡ làm vậy.
Thẩm Niệm Chi gật đầu, vừa hay cô còn đang loay hoay không biết phải về nhà bằng cách nào. Xem ra vị “thái tử gia” này cũng đã bớt giận rồi. Hóa ra dỗ dành anh cũng không khó… Nhưng nghĩ lại, hình như cô đâu có làm gì để dỗ anh đâu nhỉ?
Mộ Hằng Dư quay người lấy điện thoại và chìa khóa xe, tiện tay đeo lại sợi dây chuyền lên cổ, rồi nắm tay Thẩm Niệm Chi rời khỏi văn phòng.
Trong thang máy chuyên dụng dành riêng cho tổng giám đốc.
Mộ Hằng Dư siết nhẹ tay Thẩm Niệm Chi, giọng trầm thấp vang lên:
“Vừa rồi em đi thang máy của anh lên à?”
Thẩm Niệm Chi khẽ lắc đầu:
“Không, em đi thang máy thường.”
Mộ Hằng Dư hơi nhíu mày, cúi xuống nhìn cô:
“Sau này đến công ty anh thì đi thang máy chuyên dụng của anh.”
Cô ngoan ngoãn gật đầu. Thật ra, nếu không có chuyện ngoài ý muốn, thì cô sẽ chẳng bao giờ đặt chân đến đây nữa.
“Ting”
Cửa thang máy mở ra.
Sảnh lớn nhộn nhịp bỗng im lặng trong giây lát, bao ánh mắt ngạc nhiên đều đổ dồn về phía họ.
“Trời ạ, tổng giám đốc có bạn gái rồi à? Không phải vẫn đồn anh ấy chẳng hứng thú gì với phụ nữ sao?”
“Tin đồn thôi, ai mà biết chứ.”
“Hình như cô gái kia là cô hai nhà họ Thẩm, vừa mới về nước tuần trước đó.”
“À, vậy thì cũng dễ hiểu thôi. Hai nhà vốn quen biết từ lâu rồi, ó đi chung cũng dễ hiểu thôi mà.”
“Nghe nói họ còn là thanh mai trúc mã đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
