Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

NỤ HÔN ĐẮM SAY Chương 7: Từ Nhỏ Anh Ấy Đã Rất Đẹp Trai

Cài Đặt

Chương 7: Từ Nhỏ Anh Ấy Đã Rất Đẹp Trai

Sáng hôm sau, vừa mở mắt, Thẩm Niệm Chi cảm thấy toàn thân ê ẩm, giống như vừa bị ai đó hành cho một trận vậy. Rõ ràng tối qua cô chỉ đi bar gọi phục vụ nam thôi mà? Sao bây giờ lại thành ra thế này…

Ngước mắt nhìn trần nhà xa lạ, Thẩm Niệm Chi hoảng hốt, cô đang ở đâu đây?

Theo bản năng, cô đưa tay lần sang bên cạnh, đầu ngón tay chạm phải một cơ thể rắn chắc… Tim cô thoáng khựng lại — chẳng lẽ đây chính là anh chàng phục vụ tối qua cô gọi sao? Nếu vậy, việc bản thân đau nhức thế này cũng coi như hợp lý.

Thẩm Niệm Chi nghiêng người,muốn nhìn rõ mặt đối phương. Nhưng chỉ một giây sau, cô chợt sững lại.

Là Mộ Hằng Dư!

Tối qua… cô nhầm anh thành phục vụ nam sao?!

Ánh mắt cô vô thức lướt qua quần áo vương vãi trên giường và dưới sàn nhà, khóe môi khẽ run….Xem ra tối qua… rất “nóng bỏng” và “kịch liệt”.

Cô cắn nhẹ môi, tự nhủ: thật ra… là anh ấy cũng không tệ. Thẩm Niệm Chi bất giác gõ nhẹ lên trán mình, hối hận không thôi vì tối qua nghe lời xúi dại của Khương Điềm Điềm, nên mới dở hơi mà đi gọi phục vụ.

Những gã đàn ông trong quán bar, chỉ cần liếc mắt thôi cũng toát lên vẻ bụi bặm và nguy hiểm. Nếu tối qua thật sự phát sinh quan hệ với họ, hậu quả e rằng khó mà tưởng tượng nổi.

Chưa biết chừng, sau đó còn mặt dày bám riết lấy cô, ép buộc cô chịu trách nhiệm, thậm chí không ngại mở miệng nói đến chuyện kết hôn hay bao nuôi.

Thời buổi này, những kẻ bề ngoài phong độ, tuấn tú, nhưng ẩn sau lại là bản chất dã thú… nhiều không đếm xuể.

Thẩm Niệm Chi khẽ nghiêng người lại gần, ngón tay mảnh mai vô thức lướt qua hàng mi dày, rồi men theo sống mũi cao thẳng, dừng lại ở đôi môi mím khẽ. Nhịp tim cô như lỡ một nhịp, đầu ngón tay lại trượt xuống yết hầu rồi đến xương quai xanh rắn rỏi của anh.

Ánh mắt cô vô thức dừng lại nơi bờ môi anh, trong lòng rối bời khó tả. Từ nhỏ anh ấy đã rất đẹp trai, đẹp trai đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Đang mải ngắm nhìn, bỗng bên cạnh truyền đến tiếng động khẽ. Người đàn ông xoay người, ôm lấy eo cô, đôi mắt đen thẳm, giọng nói khàn khàn lười nhác mà đầy trách móc:

“Vừa về nước đã đi bar gọi phục vụ, em có để ý đến cảm giác của anh không?”

“Niệm Chi, em định chịu trách nhiệm với anh thế nào đây?”

Mộ Hằng Dư trước mặt người ngoài luôn lạnh lùng ít lời, nhưng với Thẩm Niệm Chi, anh lại sẵn sàng tiếp chuyện.

Cô hoảng hốt, hai tay chống lên ngực anh, cố giải thích: “Điềm Điềm đưa em đi đấy… Đợi đã, Chúng ta bây giờ có quan hệ gì chứ, sao em phải để ý đến… cảm giác của anh?”

Càng nói, giọng cô càng nhỏ dần, lộ rõ vẻ chột dạ.

Rõ ràng cô đang nằm trên giường anh, vậy mà miệng lại thốt ra những lời nói làm người khác đau lòng.

Mộ Hằng Dư nhíu mày, anh không hiểu tại sao cô cứ phải dùng cách này để làm anh tổn thương. Giữa họ đâu phải vì hết yêu mà chia tay. Ngay cả lúc cô nói lời chia tay năm ấy, anh cũng chưa từng đồng ý.

Mộ Hằng Dư buông cô ra, trong mắt hiện lên chút thất vọng, anh nói: “Anh là bạn trai em…”

Thẩm Niệm Chi chỉ thấy nực cười, cô đứng dậy tìm quần áo, giọng nói lạnh lẽo vang lên:

“Hai năm trước chúng ta đã chia tay rồi. Cậu Mộ đúng là bận nhiều việc quá nên quên mất chăng?”

Khung cảnh này sao mà quen thuộc đến thế. Hai năm trước, tại khách sạn đó, Mộ Hằng Dư cũng từng lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cô rời đi như vậy.

Anh thoáng ngẩn người, rồi đứng dậy, cố gắng níu kéo: “Ngày đó em nói không chấp nhận yêu xa. Bây giờ em đã trở về rồi, chúng ta có thể bắt đầu lại….”

“Anh từng thấy viên đá nào đã vỡ làm đôi mà lành lại như cũ chưa?” — Thẩm Niệm Chi cắt ngang lời anh.

Anh khựng lại, hình như không có. Nhưng… tình yêu của họ… sao có thể đem so sánh với một hòn đá chứ?

Niệm Chi khẽ cười, nụ cười lạnh nhạt: “Không còn gì để nói nữa đúng không? Tốt. Vậy để em nói nốt: Mộ Hằng Dư, từ nay đừng liên lạc với em nữa.”

Mộ Hằng Dư sững sờ nhìn theo bóng lưng cô, giọng nghẹn lại, khản đặc: “Đừng đi…”

Nhưng Thẩm Niệm Chi không quay đầu, rời khỏi phòng anh. Cô vào phòng tắm rửa mặt qua loa rồi lập tức rời khỏi Vịnh Vân Thủy.

Cô có một mục tiêu duy nhất và rõ ràng — trở thành họa sĩ truyện tranh nổi tiếng. Trước khi chạm tới ước mơ ấy, đàn ông đối với cô chẳng khác nào hòn đá cản đường, chỉ khiến nhịp vẽ của cô chậm lại mà thôi.

Chuyện yêu đương, lúc này cô chưa muốn nghĩ tới.

Mộ Hằng Dư ngồi trên giường, vành mắt đỏ ửng, bật cười chua chát: “Hừ…đồ vô tình.”

********

Thẩm Niệm Chi về đến nhà thì vừa hay chạm mặt Thẩm Yêm Thần ở cửa. Hình như anh chuẩn bị ra ngoài.

Thẩm Niệm Chi vốn không định chào hỏi, chỉ muốn lách người đi thẳng lên lầu. Nhưng lại bị anh chặn lại: “Nhóc con, tối qua em ở đâu vậy?

Thẩm Niệm Chi thoáng khó hiểu. Bình thường cả ngày chẳng mấy khi thấy bóng dáng anh, vậy mà đúng lúc hôm qua cô vừa qua đêm ở ngoài, anh lại về nhà.

Cô hơi chột dạ, gượng cười rồi buột miệng: “Em… ở chỗ Điềm Điềm.”

Thẩm Yêm Thần khẽ gật đầu, vẻ mặt bán tín bán nghi. Ánh mắt anh lướt qua bờ vai cô, đáy mắt thoáng trầm xuống: “Nhà Điềm Điềm… nuôi muỗi à?”

Thẩm Niệm Chi nhận ra ánh mắt anh, cũng cúi xuống liếc nhìn vai mình, bất giác nhíu mày. Ban nãy, trong phòng Mộ Hằng Dư, cô tìm mãi không thấy quần áo hôm qua, đành vội khoác tạm chiếc váy xanh này. Nếu không, Thẩm Yểm Thần đã chẳng có cơ hội nhìn thấy mấy dấu đỏ mờ trên vai cô.

Cô thoáng bối rối, thậm chí còn không rõ chiếc váy này từ đâu ra. Nhưng khi ấy tình thế quá gấp gáp, cô chỉ muốn rời đi thật nhanh, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi gì thêm.

“Ừ… đúng rồi, muỗi nhiều lắm. Anh không biết đâu, em ngứa suốt cả đêm luôn đấy.” — Cô vội vàng chống chế.

Thẩm Yêm Thần ngây ngô tin thật, chỉ thuận miệng dặn một câu: “Vậy nhớ xịt chút dầu đấy nhé.” Nói xong, anh xoay người bước đi.

Thẩm Niệm Chi thở phào, vội vàng chạy thẳng lên phòng. Cô lấy bộ đồ ngủ rồi chui vào phòng tắm. Hôm nay, cô quyết định sẽ không bước chân ra khỏi nhà.

Đồ ngủ cũng cố ý chọn loại dày dặn, hợp với tiết trời mùa thu, để che đi những dấu đỏ trên người, khỏi bị bố mẹ phát hiện.

Cởi bộ đồ ra, Thẩm Niệm Chi soi mình trong gương, bất chợt, cô phát hiện trên cổ mình có một sợi dây chuyền lạ lẫm.

Cô sững lại, rõ ràng mình chưa từng mua sợi dây chuyền này. Cô cầm lên xem, mới nhận ra… kiểu dáng này rõ ràng là của nam giới.

Cô cúi xuống nhìn kỹ, trong vòng tròn mặt dây chuyền có khắc hai chữ cái tiếng Anh. Cô nhìn trong gương, cô khẽ lẩm bẩm: “NC, Niệm Chi. Không phải là mình sao?”

Rồi ánh mắt lướt xuống cổ tay, thấy sợi dây chun quen thuộc. Lúc này, cô mới hiểu ra — có lẽ tối qua lúc say xỉn, cô đã vô tình giật từ chỗ Mộ Hằng Dư.

Dây chuyền khắc tên cô thì thôi đi, đến cả chiếc chun buộc tóc cô từng đưa cho anh, anh cũng giữ lại? Lẽ nào… anh thật lòng yêu cô nên nhớ mãi không quên?

Thẩm Niệm Chi mím môi, cuối cùng vẫn tự nhủ: dây chuyền thì phải tìm cách trả lại, còn sợi dây chun buộc tóc… cô lấy luôn. Dù sao bây giờ hai người họ cũng không còn là người yêu nữa, anh giữ những thứ này để làm gì chứ.

Gạt chuyện dây chuyền sang một bên, Thẩm Niệm Chi vô tình nhìn xuống những dấu vết mập mờ trên da. Mặt cô lập tức nóng bừng. Xem ra tối qua còn kịch liệt hơn cả cô tưởng.

Cô hít sâu, tự trấn an mình: cũng phải thôi… dù gì đã hai năm rồi, xảy ra chuyện như vậy cũng chẳng có gì lạ.

Thẩm Niệm Chi tắm rửa xong, tiện tay giặt luôn quần áo rồi mới xuống lầu ăn sáng. Đồ đạc của cô từ trước đến nay đều tự tay giặt, cô vốn không quen để người khác đụng vào.

********

Lần này Mộ Hằng Dư nghe lời cô đến kỳ lạ, đã hai ngày rồi, anh không hề chủ động liên lạc với cô.

Thế nhưng, khi nhìn chằm chằm vào khung chat trống trơn của anh, Thẩm Niệm Chi lại thấy lòng mình khẽ xao động. Ánh mắt rơi xuống sợi dây chuyền vẫn nằm trong tay — hay là… hôm nay mang nó trả lại cho anh.

Chiều bốn giờ, cô thay một chiếc sơ mi xanh kiểu Pháp, phối cùng váy dài màu trắng, tóc buộc cao gọn gàng. Vẻ ngoài toát lên sự thanh thoát, dịu dàng.

Thẩm Niệm Chi ngồi xe riêng của gia đình đến dưới tòa nhà của Tập đoàn Hằng Niệm, đến nơi, cô kêu tài xế quay về, xong chuyện cô sẽ tự về nhà.

Vì biết đây là công ty của Mộ Hằng Dư, tài xế cũng yên tâm để cô lại rồi lái xe rời đi.

Thẩm Niệm Chi: “Xin chào, tôi tìm Mộ Hằng Dư.”

Cô lễ tân thoáng ngẩn ra, khẽ hít sâu. Người có thể trực tiếp gọi thẳng tên tổng giám đốc… chắc chắn hoặc là người thân cận, hoặc là người tổng giám đốc yêu thích.

Dĩ nhiên, cô lễ tân không dại gì làm như trong mấy bộ phim — cản trở rồi lỡ miệng nói vài câu khó nghe để bị đuổi việc.

Thay vào đó, cô nhanh nhẹn đưa sổ đăng ký ra: “Chỉ cần điền thông tin vào đây, cô thể lên gặp tổng giám đốc rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc