Rất nhiều người muốn bắt chuyện với Mộ Hằng Dư.
Phụ nữ thì khao khát được lọt vào mắt anh, mong có ngày được kết hôn với anh. Còn đàn ông thì muốn hợp tác làm ăn, chỉ cần có được sự hậu thuẫn của anh là đủ đứng vững trong giới thương trường. Bởi vì thân phận và địa vị của Mộ Hằng Dư không phải tầm thường.
Anh là "Thái tử gia" của Nam Thành, danh tiếng lẫy lừng. Nhưng điều khiến người ta nể phục hơn cả là việc hai năm trước, anh tự tay thành lập tập đoàn Hằng Niệm, chỉ sau nửa năm đã có thể sánh ngang, thậm chí vượt mặt cả tập đoàn Mộ thị do gia đình anh gây dựng bao đời.
Mộ Hằng Dư vốn là cậu ấm ăn chơi nổi tiếng, chẳng mấy ai tin anh thật sự biết điều hành công ty. Tất cả mọi chuyện kinh doanh đều do anh trai anh – Mộ Liên quản lý.
Thế nhưng không ai ngờ, Mộ Hằng Dư bỗng thay đổi thành một con người khác. Cứ như phát điên vậy, anh lao vào giới kinh doanh, ra tay tàn độc, từng bước dọn sạch cả thương trường.
Tập đoàn Hằng Niệm và tập đoàn Mộ thị vốn là hai cá thể hoàn toàn tách biệt. Toàn bộ vốn đầu tư của Hằng Niệm đều là tiền riêng của Mộ Hằng Dư, không hề dính dáng gì đến Mộ thị.
Những người trước đó muốn đến bắt chuyện, lúc này đều chùn bước. Không phải là họ không muốn, mà là vì sắc mặt của anh quá mức u ám, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tại sao anh lại như thế, chỉ có một mình anh biết rõ.
Lúc này, Châu Duẫn Trạch tay đút túi quần, dáng vẻ lười nhác, từ xa bước tới. Anh vỗ tay lên mặt bàn, ngẩng đầu nhìn Mộ Hành Dư hỏi: “Làm gì vậy?”
Mộ Hằng Dư hoàn toàn không có ý định rời mắt đi. Trong ánh mắt anh là một tầng cảm xúc mơ hồ khó tả, giọng nói khàn đặc, như lười biếng mà hỏi: "Bị bạn gái đuổi qua đây à?"
Châu Duẫn Trạch hừ một tiếng khó chịu, trong lòng rủa thầm: "Tên này đúng là cái miệng độc, chuyên chọc vào chỗ đau người khác." Anh vừa mới dỗ dành được bản thân, vậy mà hắn lại khơi đúng chuyện.
Châu Duẫn Trạch không muốn nói nhiều chỉ đáp lại bằng một tiếng "Ừ" hờ hững. Mộ Hằng Dư khẽ cười, không nói gì thêm.
Châu Duẫn Trạch nghiêng người, tò mò nhìn theo ánh mắt của Mộ Hằng Dư, không biết anh đang chăm chú nhìn gì mà đến mức ngẩn người ra như vậy?
Nhìn theo một hồi, Châu Duẫn Trạch phát hiện, ánh mắt của Mộ Hằng Dư đang dừng đúng chỗ Khương Điềm Điềm, bạn gái anh!
Lông mày Châu Duẫn Trạch lập tức nhíu lại, cảm thấy có gì đó sai sai, cảnh giác hỏi: “Này… anh đang nhìn bạn gái tôi đấy à?”
Mộ Hằng Dư lúc này mới lười nhác thu lại ánh nhìn, quay đầu liếc Châu Duẫn Trạch một cái, vẻ mặt chẳng thèm để tâm.
“Cậu nghĩ thế thật à? Có thể không?” – Anh hỏi ngược lại, giọng nhàn nhạt như cười.
Châu Duẫn Trạch nhướng mày, thấy mình phân tích chẳng sai tẹo nào. Bạn gái anh trời sinh xinh đẹp, đến mức chó hoang bên đường nhìn thấy cũng phải vẫy đuôi, thế thì có gì là không thể chứ?
Anh gật gù, còn nháy mắt đầy đắc ý: “Có thể lắm chứ.”
Mộ Hằng Dư: “…”
Cái biểu cảm bất lực lẫn khinh thường thoáng qua trên mặt Mộ Hằng Dư khiến Châu Duẫn Trạch cảm thấy hình như mình đoán sai rồi. Anh lại liếc nhìn về hướng đó lần nữa, lập tức hiểu ra, búng tay cái "tách", phấn khích nói : “A! Là Thẩm Niệm Chi đúng không?”
Châu Duẫn Trạch tự nhận thấy mình đúng là thiên tài. Mộ Hằng Dư để mắt đến Thẩm Niệm Chi cũng hoàn toàn hợp lý!
Dù sao từ nhỏ, Mộ Hằng Dư đã luôn đối xử rất đặc biệt với Thẩm Niệm Chi. Bất kể có thứ gì ngon, thứ gì hay, cũng đều dành cho cô trước tiên.
Cô chỉ buột miệng nói một thứ, vậy mà anh lại ghi nhớ mãi trong lòng. Hôm sau gặp lại, liền đưa nó cho cô. Thời đại học, quan hệ của hai người bọn họ cũng rất mập mờ.
Thẩm Niệm Chi không cho Mộ Hằng Dư công khai chuyện hẹn hò, vì cô tạm thời không muốn cho mọi người biết, và Mộ Hằng Dư cũng không hề phản đối, lúc nào cũng chiều theo ý cô.
Chỉ có Khương Điềm Điềm là người duy nhất biết chuyện này, không ai nói với cô cả mà do cô tự mình suy ra, sau đó dùng mọi chiêu trò “tra khảo” cô bạn thân, ép cho Thẩm Niệm Chi phải thừa nhận.
Đúng là trực giác của con gái chưa bao giờ sai cả. Còn con trai thì... thường chậm hiểu hơn một chút.
Ngoài Khương Điềm Điềm, không một ai biết hai người từng yêu nhau, thậm chí ngay cả Thẩm Yêm Thần – anh trai của Thẩm Niệm Chi – cũng chẳng hay biết gì.
Sau khi Thẩm Niệm Chi ra nước ngoài, Thẩm Yêm Thần còn nhiều lần trêu chọc Mộ Hằng Dư: “Cậu đúng là kém cỏi. Con gái nhà người ta đến tay rồi còn không giữ được, để bay đi mất rồi. Giờ thì biết làm thế nào đây?”
Mỗi lần như vậy, Mộ Hằng Dư chỉ cười, không đáp.
Thấy Mộ Hằng Dư im lặng không nói, Châu Duẫn Trạch mặc định là anh thừa nhận. Anh khẽ chạm vào khuỷu tay của Mộ Hằng Dư, nhướng mày: Thế đã qua chào hỏi chưa?”
Mộ Hằng Dư đáp: “Chưa.”
Châu Duẫn Trạch đưa mắt nhìn Mộ Hằng Dư với vẻ ngạc nhiên: “Không giống tác phong thường ngày của cậu nha, người anh em.”
Mộ Hằng Dư cúi mặt, chăm chú nhìn ly rượu vang đỏ trong tay, cổ họng nghẹn lại.
Đúng lúc ấy, Thẩm Yêm Thần thở hổn hển bước tới. Châu Duẫn Trạch nghiêng đầu liếc nhìn, trêu chọc: “ Ê Yêm Thần, vừa đi ăn trộm về đấy à? Sao mệt mỏi vậy.”
Thẩm Yêm Thần lập tức lườm anh một cái: “ Xì, ơ nói bậy bạ gì thế. Tiếp mấy ông tổng kia thôi, mệt muốn chết đi được.”
Mộ Hằng Dư ngẩng đầu nhìn Thẩm Yêm Thần, khóe môi cong lên, giọng nói lười nhác: “Vậy mà đã than mệt rồi sao? Sau này phải làm sao đây nhỉ.”
Mộ Hằng Dư cuối cùng cũng hiểu vì sao Thẩm Niệm Chi chỉ một lát đã kêu dừng lại. Thì ra… là do di truyền.
Thẩm Yêm Thần lập tức hiểu ý, im lặng vài giây rồi đứng thẳng người: “Không mệt chút nào.”
Châu Duẫn Trạch đứng bên cạnh nhịn không được, bật cười thành tiếng. Cuộc đối thoại giữa hai người này quả nhiên vẫn thú vị như trước.
Bỗng Thẩm Yêm Thần chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: “À đúng rồi, Hằng Dư, cậu với em gái tôi cũng lâu rồi chưa gặp, sao không qua chào hỏi? Tôi nhớ trước đây cậu khá thích con bé mà.”
Ánh mắt Mộ Hằng Dư thoáng trở nên u tối, khẽ nhếch môi, cười tự giễu: “Chắc không cần đâu.”
Thẩm Yêm Thần gật đầu, trong lòng cũng chẳng rõ hai người kia có cãi nhau không. Dù sao, từ lúc Thẩm Niệm Chi quay về, cô cũng chưa từng nhắc tới Mộ Hằng Dư.
*******
Thẩm Niệm Chi uống hơi nhiều rượu, cô chỉ về phía nhà vệ sinh: “Tớ đi vệ sinh một lát.”
Khương Điềm Điềm gật đầu, khua tay: “Ừ, đi đi.”
Thẩm Niệm Chi quay người đi về phía nhà vệ sinh. Xong xuôi, cô rửa tay, hong khô rồi quay trở lại hội trường.
Đi được nửa đường, cô bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Người kia càng lúc càng tiến lại gần, theo bản năng, Thẩm Niệm Chi muốn tránh đi. Cô bước sang trái một bước, Mộ Hằng Dư liền bước sang phải một bước.
Cứ như vậy một lúc lâu, Thẩm Niệm Chi cuối cùng không chịu nổi, ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt u ám, lạnh lẽo của anh.
Cô khẽ sững người, đây là lần đầu tiên anh nhìn cô bằng ánh mắt ấy, mang theo chút áp lực khiến cô rùng mình.
Mộ Hằng Dư khoác trên người bộ vest đen hoàn hảo, ngực trái cài một chiếc trâm hoa nhài bạc, cả người toát ra khí chất cao ngạo, lạnh lùng, cao quý khó ai với tới.
Thẩm Niệm Chi vừa định nói gì đó, cổ tay đã bị anh nắm chặt. Anh đẩy cửa, kéo cô bước vào một căn phòng.
“Cạch.”
Tiếng khóa cửa vang lên, Mộ Hằng Dư điềm nhiên xoay người, áp sát, từng bước dồn cô vào góc tường lạnh lẽo. Đôi mắt anh sâu thẳm như vực sâu không đáy khóa chặt lấy cô.
Thẩm Niệm Chi mở to mắt nhìn anh, hai bàn tay vội chống lên ngực anh, cố gắng đẩy ra nhưng anh chẳng hề nhúc nhích. Giọng cô mềm mại, run rẩy: “Anh… anh định làm cái quái gì vậy?”
Mộ Hằng Dư khẽ nâng tay lên, lướt nhẹ qua gương mặt của cô. Trong mắt thoáng lên một tia xót xa khó tả, giọng trầm thấp khẽ vang bên tai: “Sao yếu thế... chưa ăn cơm à?
Thẩm Niệm Chi: “?”
Cô đã ăn rồi, chỉ là tối nay ăn ít một chút. Bởi vì trong yến tiệc hôn nay có nhiều món ngon, cô còn cố ý để dành bụng.
Thế mà mới uống chút rượu, còn chưa kịp ăn thêm gì, đã bị anh kéo đi mất.
“Ăn rồi.” — Thẩm Niệm Chi nhỏ giọng đáp.
Mộ Hằng Dư khẽ liếc nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt ẩn chứa ý vị sâu xa, chỉ buông một tiếng: “Ồ.”
“Anh thả em ra đi.” — cô gượng gạo mở miệng.
Khóe môi anh khẽ cong, trong mắt ánh lên tia trêu đùa: “Không thả.”
Khó khăn lắm mới thấy cô đi riêng một mình, sao anh có thể dễ dàng buông tay?
Thẩm Niệm Chi: “……”
Ánh mắt anh dừng lại nơi bờ môi hồng mềm mại của cô, ngắm nhìn thật lâu. Yết hầu khẽ chuyển động, nhưng cuối cùng lý trí lạnh lùng đã kéo anh trở lại, buộc anh rời tầm mắt đi.
Bất chợt, anh cúi sát người lại, ngón tay nâng cằm cô, giọng trầm thấp: “Hai năm qua… em có nhớ anh chút nào không?”
Thẩm Niệm Chi lập tức đẩy anh ra, đáp không chút do dự: “Không hề.”
Mộ Hằng Dư khẽ cười, nhưng trong nụ cười lại chứa một nỗi buồn man mát. Câu trả lời của cô thật dứt khoát, chẳng hề để tâm đến cảm xúc của anh.
Anh kéo cô ôm chặt vào lòng, giọng nói khàn khàn: “Anh nhớ em lắm.”
Anh thừa nhận, trước mặt cô… anh chẳng thể giả vờ kiêu ngạo thêm được nữa.
Hương thơm quen thuộc ùa tới, Mộ Hằng Dư tham lam hít sâu, say đắm trong mùi hương hoa nhài dịu nhẹ trên người Thẩm Niệm Chi.
Đó là mùi hương thuộc về riêng cô, cũng là thứ hương thơm anh yêu thích nhất.
Thẩm Niệm Chi ngẩn ngơ một lát, vội vàng nghiêng đầu né tránh: “Chẳng phải… em đã bảo anh quên em rồi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






