Mộ Hằng Dư mỉm cười chế giễu, tay gõ nhẹ vào đầu cô, giọng nói mang chút yêu chiều: “Em
nghĩ ai cũng giống em sao? Đồ vô lương tâm này.”
Tình cảm từ thuở nhỏ sao có thể nói quên là quên đi được.
Không đợi Thẩm Niệm Chi đáp lại, anh tiếp tục nói, gióng có phần khổ sở: “Anh tốt với em như vậy, sao em có thể nói bỏ là bỏ anh được chứ?
Thẩm Niệm Chi cảm thấy trong giọng điệu ấy phảng phất một nỗi ấm ức khó giấu.
Cô ngẩng đầu, nhìn đôi mắt Mộ Hằng Dư đã hơi ửng đỏ, như thể chỉ cần nói thêm vài lời nữa, anh sẽ bật khóc.
Cô nắm chặt lấy vạt áo anh, giọng nói vẫn lạnh nhạt, xa cách: “Mộ Hằng Dư, đừng nhắc lại chuyện nữa.”
Rõ ràng anh đã đủ đau lòng, vậy mà cô vẫn không nể tình, lại tàn nhẫn đổ thêm dầu vào lửa.
Thẩm Niệm Chi lúc này như thể đã rút sạch tơ tình, mỗi câu nói ra đều mang theo gai nhọn.
Mộ Hằng Dư ôm cô càng chặt hơn. Rất nhiều lời định thốt ra, cuối cùng lại nghẹn lại nơi cổ họng.
Không khí lặng đi một hồi. Thẩm Niệm Chi khẽ vỗ hai cái lên tay anh, giọng vẫn lạnh như băng:
“Ôm đủ rồi thì buông tay ra đi.”
Ánh mắt anh trầm xuống, giọng nói khàn khàn: “Chưa đủ.”
Đúng lúc ấy, bụng Thẩm Niệm Chi bất ngờ réo lên một tiếng. Mộ Hằng Dư đành buông cô ra, cúi đầu nhìn, trong mắt thoáng chốc dịu dàng hẳn đi: “Đói rồi à?”
Thẩm Niệm Chi gật đầu: “Bữa tối chỉ ăn có chút xíu.”
Mộ Hằng Dư khẽ thở dài, đưa tay xoa đầu cô, giọng dịu dàng: “Dạ tiệc kết thúc, anh đưa em về nhé?”
Thẩm Niệm Chi lắc đầu từ chối: “Em có xe.”
Mộ Hành chau mày: “Xe ở đâu ra?”
“Đi nhờ xe của anh trai em.”
Mộ Hằng Dư “ừ” một tiếng đầy ẩn ý, rồi mở cửa, bước theo cô ra ngoài.
Trở lại hội trường, Thẩm Niệm Chi thấy Châu Duẫn Trạch đang đứng Giang Khương Điềm Điềm, liền không quấy rầy bọn họ, mà tự đi lấy một miếng bánh ngọt ăn.
Mộ Hằng Dư thì lững thững đi sau, khóe môi khẽ cong lên cười vui vẻ.
Thẩm Niệm Chi lấy một bánh việt quất, cắn thử một miếng, đôi mắt sáng lên—ngon tuyệt vời!
Khương Điềm Điềm đã để ý thấy Thẩm Niệm Chi quay lại, nhưng không ngờ phía sau còn có thêm một “cái đuôi nhỏ”.
Cô khoanh tay, ánh mắt tràn đầy hứng thú như đang xem một màn kịch hay, xem ra Mộ Hằng Dư vẫn còn tình cảm với Thẩm Niệm Chi. Hai người này, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ quay lại với nhau thôi.
Châu Duẫn Trạch liếc nhìn người anh em của mình, khẽ tặc lưỡi: “Hóa ra vừa rồi là trốn đi gặp riêng à.”
Rất nhiều người đã chú ý đến đôi nam thanh nữ tú kia. Dáng vẻ cao ngất của chàng thiếu gia cùng khí chất thanh lệ của tiểu thư đứng cạnh, quả thực là một cặp trời sinh.
“Trời ơi, nhìn kìa! Cậu Mộ và cô Thẩm đứng cạnh nhau, đúng là trai tài gái sắc!”
“Hai người đó… đang quen nhau sao? Vừa rồi hình như còn cùng nhau bước vào nữa!”
“Không biết nữa, nhưng chỉ cần hai gương mặt đỉnh cao ấy đứng cạnh nhau thôi, tôi cũng đủ ‘no’ cả ngày rồi!”
“Mọi người không biết à? Họ vốn dĩ là thanh mai trúc mã đấy!”
“Thật không? Tại sao bọn tôi chưa từng nghe thấy chút tin tức nào vậy?”
“Mọi người sống tách biệt thế giới sao? Trong giới này, chuyện đó ai mà chẳng biết!”
“Thanh mai trúc mã à? Trời ơi, thế thì càng đáng để ship couple!”
“...............”
Mộ Hằng Dư lén lút lấy điện thoại ra, gõ vài chữ rồi gửi đi.
D:【Lát nữa tôi đưa Chi Chi về.】
T:【Ây ya, cuối cùng cũng định theo đuổi em gái tôi rồi à.】
Mộ Hằng Dư cũng không phủ nhận.
D:【Ừ.】
Thẩm Yêm Thần đồng ý không chút do dự.
“Xin chào cô Thẩm, chào mừng em trở về.”
Giọng anh trầm thấp, chín chắn, nhưng trong ánh mắt lại thoáng liếc nhìn Mộ Hằng Dư đang đứng bên cạnh.
Thẩm Niệm Chi khẽ mỉm cười, lễ phép và giữ khoảng cách: “Chào Tổng giám đốc Mộ.”
Người vừa bước đến chính là Mộ Liên — anh trai ruột của Mộ Hằng Dư, đồng thời cũng là Tổng giám đốc của Mộ thị. Năm mười tám tuổi, Thẩm Niệm Chi ký hợp đồng với công ty trực thuộc tập đoàn này.
“Lần này trở về, em có dự định gì không?” Mộ Liên hỏi.
“Trước mắt thì em muốn nghỉ ngơi một thời gian đã.” Thẩm Niệm Chi đáp nhẹ nhàng.
Mộ Liên gật đầu, nhưng khi ánh mắt rời sang em trai mình, nụ cười nơi khóe môi anh dần nhạt đi: “Hành Dư vẫn chẳng thay đổi gì cả… lúc nào cũng thích ở bên cạnh em.”
Mộ Hằng Dư cất giọng lười nhác gọi một tiếng: “Anh.” Nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt anh chưa từng thật sự nhìn thẳng vào người đối diện.
Thẩm Niệm Chi vô thức siết chặt lấy thân váy, trong lòng có chút bất an. Lời Mộ Liên vừa nói, sao nghe qua lại giống như đang ngầm ám chỉ giữa cô và Mộ Hằng Dư tồn tại một mối quan hệ mập mờ nào đó?
Thực ra, từ nhỏ Mộ Liên đã chịu sự đào tạo nghiêm khắc từ bố mình, gần như không có thời gian để vui chơi, cho nên cũng chẳng hề thân quen với Thẩm Niệm Chi.
Những lần hai nhà cùng nhau dùng bữa, người đi theo sang nhà họ Thẩm cô cũng luôn là Hành Dư.
Chỉ trò chuyện dăm ba câu, Mộ Liên liền cầm ly rượu rời đi.
*******
Bữa tiệc kết thúc vào lúc mười giờ tối.
Khách khứa lần lượt rời đi, không khí náo nhiệt dần lắng xuống.
Khương Điềm Điềm chào Thẩm Niệm Chi một câu rồi khoác tay Châu Duẫn Trạch cùng nhau ra về.
Thẩm Niệm Chi tìm thấy Thẩm Yêm Thần đang xoay xoay chìa khóa trong tay, chuẩn bị đi lấy xe.
Nhìn thấy em gái, Thẩm Yêm Thần mới sực nhớ ra điều gì, liền nói: “ À, anh còn chút việc phải xử lý, tối nay không về. Để Hành Dư đưa em về nhé.” Nói rồi, anh nháy máy đầy ẩn ý với Mộ Hằng Dư phía sau cô.
Thẩm Niệm Chi: “???” Cô tròn mắt, cả gương mặt đều tỏ vẻ khó hiểu. Chẳng phải đã nói rõ sẽ cùng nhau về nhà sao? Sao bây giờ lại đổi ý chứ?
Thẩm Niệm Chi có chút khó chịu, cô vừa có ấn tượng tốt với anh trai, bây giờ đã tan tành mây khói: “Thẩm Yêm Thần, anh nói không giữ lời.”
Thẩm Yêm Thần thấy em gái đã sắp nổi giận, trong lòng khổ sở. Nhưng nghĩ đến “hạnh phúc cả đời” của người anh em tốt, anh chỉ có thể bất lực thở dài, rồi vỗ nhẹ lên vai cô: “Là công việc. Anh đi trước nhé.”
Thẩm Niệm Chi nhìn bóng lưng rời đi của Thẩm Yêm Thần, bĩu môi: “Đúng là đồ cuồng công việc! Bảo sao tuổi này rồi vẫn chẳng có nổi một cô bạn gái! Có cô gái nào thèm chứ? Chắc chẳng có ai thèm yêu anh cả!”
Thẩm Niệm Chi bực dọc xoay người, vừa ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt của Mộ Hằng Dư. Nụ cười trên môi anh lập tức tắt ngấm. Anh khẽ lắc lắc chìa khóa xe trong tay, giọng trầm thấp: “Anh đi lấy xe.”
Thẩm Niệm Chi còn chưa kịp gật đầu, anh đã nhanh chóng xoay người, sải bước đi ra ngoài.
Đêm hạ vẫn còn oi bức, làn gió đêm thổi qua khẽ làm mái tóc cô tung bay, vài sợi vương trên má. Thẩm Niệm Chi mím môi, trong lòng khẽ than thở: Nếu không phải bố mẹ cô đã về nhà trước, cô tuyệt đối sẽ không chịu đi nhờ xe anh.
Một lúc sau, một chiếc Bentley xanh đậm lướt đến dừng ngay trước cô. Mộ Hằng Dư xuống xe, mở cửa ghế phụ, động tác lưu loát. Thẩm Niệm Chi ngồi vào trong, động tác tự nhiên như thể đã quá quen thuộc. Hai năm rồi, anh vẫn chưa đổi xe… không gian trong xe vẫn vẹn nguyên cái cảm giác quen thuộc đến khó tả.
Mộ Hằng Dư không đóng cửa xe ngay lại, mà vòng sang mở cửa ghế sau. Giọng nói trầm ấm, mang theo chút từ tính vang lên từ ngoài xe: “Đưa chân ra đây.”
Thẩm Niệm Chi ngẩng đầu nhìn, liền bắt gặp anh đang nửa quỳ trước mặt mình, trong tay còn cầm một đôi dép bông hình gấu nhỏ màu vàng. Cô ngoan ngoãn đưa chân qua.
Mộ Hằng Dư có hơi lúng túng, cẩn thận tháo đôi giày cao gót xanh trên chân Thẩm Niệm Chi xuống, ngón tay khẽ chạm, rồi dịu dàng xoa nhẹ nơi mắt chân.
Đi giày cao gót suốt cả buổi tối, chân chắc chắn sẽ rất đau. Anh biết rõ điều đó.
Từ ghế sau, anh lấy ra một hộp y tế, cúi người tỉ mỉ thoa thuốc lên phần gót chân đã đỏ rát, rồi dán thêm một miếng băng cá nhân. Sau đó, anh mới giúp cô xỏ đôi dép bông ấm áp kia vào.
Thẩm Niệm Chi ngẩn người nhìn từng động tác của anh, trái tim đập nhanh, mặt cô đỏ ửng. Sao anh ấy lại tốt như vậy chứ?
Một chút cảm động len lỏi trong lòng, khiến cô chẳng biết phải làm sao.
Mộ Hằng Dư đặt đôi giày cao gót sang một bên ghế phụ, cúi đầu nhìn đôi chân nhỏ nhắn của Thẩm Niệm Chi, dịu dàng hỏi: “Có thấy dễ chịu hơn chút nào không?”
Thẩm Niệm Chi khẽ gật đầu, “ừ” đáp lại một tiếng.
Vừa định mở miệng nói lời cảm ơn, thì đôi chân đã được Mộ Hằng Dư cẩn thận đặt lại ngay ngắn. Cánh cửa xe cũng theo đó đóng lại.
Mộ Hằng Dư cất hộp y tế vào ghế sau, rồi vòng sang ghế lái, mở cửa và ngồi xuống.
Suốt buổi tiệc tối nay, anh chỉ cầm ly rượu trên tay chứ chẳng hề uống một giọt nào.
Thẩm Niệm Chi thắt dây an toàn, trong lòng nghĩ chắc xe sắp chuyển bánh. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, Mộ Hằng Dư lại với tay ra sau, lấy ra ba chiếc hộp nhựa trong suốt, đưa tới trước mặt Thẩm Niệm Chi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








