Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

NỤ HÔN ĐẮM SAY Chương 2: Trái Tim Nhận Ra Anh Ấy Trước Cả Lý Trí

Cài Đặt

Chương 2: Trái Tim Nhận Ra Anh Ấy Trước Cả Lý Trí

Khương Điềm Điềm thơm nhẹ lên khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Niệm Chi, cười nói:

“Đúng vậy, đúng vậy, yêu bé Chi nhất luôn đó~”

Có một cô bạn thân vừa xinh đẹp, vừa ngọt ngào, lại còn biết vẽ tranh như Thẩm Niệm Chi, hỏi thử ai mà không yêu cho được?

Trong phòng ngủ của Khương Điềm Điềm treo mấy bức tranh do Thẩm Niệm Chi vẽ tặng. Trong tranh, Khương Điềm Điềm lúc nào cũng được vẽ thật xinh đẹp, dịu dàng.

Thẩm Niệm Chi đứng nhìn bóng xe của Khương Điềm Điềm khuất dần, cho đến khi biến mất hoàn toàn mới quay người, bước đến mở cánh cổng biệt thự.

Lúc này đã là sáu giờ chiều, chắc mọi người trong nhà đang chuẩn bị dùng bữa tối.

Quả đúng như vậy. Bố cô – Thẩm Dực Long ngồi ở vị trí chính giữa, mẹ cô – Kỷ An Đình ngồi bên cạnh, còn anh trai cô – Thẩm Yêm Thần thì ngồi đối diện với mẹ.

Các cô giúp việc đi lại tấp nập giữa bếp và phòng ăn, bận rộn chuẩn bị đồ ăn.

Thẩm Niệm Chi bước vào trong, giọng nhẹ nhàng, ngọt ngào cất tiếng gọi: “Bố, mẹ.”

Mọi người trong phòng nghe thấy tiếng gọi, đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa. Nhìn thấy Thẩm Niệm Chi, ai nấy đều ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

Kỷ An Đình là người đầu tiên đứng bật dậy, mang dép lê vội vã bước đến trước mặt Thẩm Niệm Chi, khóe mắt đỏ hoe, rưng rưng nước mắt: “Con yêu à, cuối cùng con cũng về rồi.”

Thẩm Niệm Chi ôm chầm lấy mẹ. Cô vốn không phải người dễ xúc động, nhưng khi thấy mẹ khóc, cảm xúc trong lòng cô cũng dâng trào không kìm lại được.

“Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.”

“Con yêu, mẹ cũng nhớ con nhiều lắm.”

Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt anh trai – Thẩm Yêm Thần đang nhìn mình. Anh đứng đó, hai tay đút túi, miệng cười ấm áp.

Cô rời khỏi vòng tay của mẹ, bước đến trước mặt anh trai, giọng run run: “Anh… anh hai…”

Thật ra, trước kia Thẩm Niệm Chi và Thẩm Yêm Thần từng hay đối đầu, ghen ghét nhau như chó với mèo. Cô rất ít khi gọi anh là anh hai, bình thường đều gọi tên, thậm chí có lúc còn gọi biệt danh của Thẩm Yêm Thần. Năm tư đại học, mối quan hệ của 2 người mới dần tốt hơn. Một tiếng gọi “anh hai” khiến Thẩm Yêm Thầm lúng túng, chỉ có thể mỉm cười dịu dàng, đưa tay xoa đầu cô, giọng trầm thấp: “Em về là tốt rồi.”

Thẩm Dực Long vẫn ngồi yên tại chỗ, khóe mắt ươn ướt. Ông khua tay, giọng khàn nhẹ:

Kỷ An Đình múc cho Thẩm Niệm Chi một bát canh, đặt trước mặt cô: “Lần này về là không đi nữa đúng không?”

Thẩm Niệm Chi khẽ gật đầu: “Vâng, không đi nữa.”

Khóa học ở nước ngoài cô đã hoàn thành, bên đó cũng chẳng còn điều gì lưu luyến. Vừa kết thúc khóa học, cô lập tức quay về.

Sau bữa cơm, Thẩm Niệm Chi dùng tài khoản tác giả đăng một dòng trạng thái thông báo đã về nước lên Weibo. Rất nhiều fan hào hứng ùa vào để lại bình luận.

*******

Tầng cao nhất – Phòng làm việc Tổng giám đốc Tập đoàn Hằng Niệm.

Vừa đúng lúc không có việc cần làm, Mộ Hằng Dư tiện tay mở Weibo, đúng lúc nhìn thấy tin Thẩm Niệm Chi về nước.

Thật ra, anh luôn âm thầm theo dõi tài khoản tác giả của cô.

Khoảnh khắc nhìn thấy dòng trạng thái đó, anh lập tức ngồi thẳng người dậy, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc, rồi khẽ bật cười: “Cuối cùng cũng chịu quay về rồi.”

Nước ngoài tốt đến thế sao? Vậy mà đi tận những hai năm.

Hai năm qua, cô chặn WeChat của anh, tin nhắn không thèm trả lời, điện thoại lúc nào cũng không bắt máy.

Mộ Hằng Dư hoàn toàn không thể liên lạc được với cô. Anh sắp phát điên mất rồi.

Điều quan trọng là Thẩm Niệm Chi không hề nói với Thẩm Yêm Thần cô đang ở đâu, ở nước nào, và tất nhiên Mộ Hằng Dư cũng không thăm dò được tin tức gì.

Anh cũng không thể tự mình ra nước ngoài tìm cô.

Anh có rất nhiều điều muốn nói với cô.

Cũng có rất nhiều điều muốn hỏi cô.

*******

Hai ngày sau, tập đoàn Thẩm Thị tổ chức một buổi dạ tiệc. Thứ nhất, là vì chào mừng Thẩm Niệm Chi về nhà. Thứ hai, là tổ chức tiệc chúc mừng, chúc mừng Thẩm Yêm Thần vừa mới ký kết được một dự án quan trọng.

Tất cả khách mời đều đến đông đủ, kể cả Mộ Hằng Dư. Biết tin Thẩm thị tổ chức tiệc mừng, anh liền bỏ lại công việc, chạy như bay tới đây.

Bỗng nhiên, một cô gái duyên dáng yêu kiều từ từ bước xuống cầu thang.

Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh lam nhạt, thiết kế cúp ngực, vải óng ánh như phủ đầy ánh sao. Tấm voan xanh lơ mỏng nhẹ buông hờ trên cánh tay, khiến từng bước đi của cô như mang theo cả ánh sáng dịu dàng của bầu trời đêm.

Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa xuống tận eo, cổ đeo một sợi dây chuyền lấp lánh hình ngôi sao, nhỏ nhắn nhưng nổi bật.

Tối nay, cô giống như một ngôi sao rực rỡ nhất giữa đêm tiệc.

Âm thanh giày cao gót chạm lên từng bậc thang vang lên khe khẽ — “cộc... cộc... cộc” — đều đặn và cuốn hút.

Mọi ánh mắt đều hướng lên cầu thang, nơi cô đang chậm rãi bước xuống, từng bước đều khiến người khác không thể rời mắt.

Ánh mắt của Thẩm Niệm Chi khẽ liếc xuống phía dưới, và cô lập tức nhận ra bóng dáng quen thuộc trong đám đông. Trái tim đột nhiên như bị ai bóp nghẹt, đập nhanh đến mức cô không kịp kiểm soát.

Trong khoảnh khắc đó, trái tim cô nhận ra anh trước cả lý trí.

Anh đứng đó, dáng người cao ráo, ánh mắt lạnh lùng nhưng lại đầy kiêu ngạo, như thể anh sinh ra đã là tâm điểm của thế giới. Anh khiến người khác vừa muốn lại gần, vừa không dám tới gần.

Mộ Hằng Dư không rời mắt khỏi cô gái đang chậm rãi bước xuống từ tầng hai. Trong ánh mắt anh thoáng qua một tia ngỡ ngàng — cô vẫn đẹp như xưa.

Từ xa nhìn lại, cô có vẻ gầy đi.

Thẩm Niệm Chi tiến lại gần cha mẹ, cả gia đình bốn người đứng ngay phía trước hội trường, trở thành tiêu điểm của buổi tiệc.

Thẩm Dực Long bước lên cầm micro, giọng nói trầm ấm vang lên: “Chào mừng tất cả quý vị đến tham dự buổi dạ tiệc do Tập đoàn Thẩm Thị chúng tôi tổ chức.”

“Lý do đầu tiên của buổi tiệc hôm nay — là để chào đón cô con gái nhỏ của chúng tôi trở về nước.” Thẩm Dực Long nhìn Thẩm Niệm Chi cười.

Thẩm Niệm Chi cúi đầu chào mọi người, vui mừng nói: “Xin chào, tôi là Thẩm Niệm Chi.”

Mọi người vui mừng chào đón: “Chào mừng Thẩm về nước.”

Thẩm Niệm Chi khẽ cười: “Cảm ơn tất cả mọi người.”

Hôm nay khách mời đa phần đều là những nhân vật có tiếng tăm, tuy nhiên cũng có vài fan hâm mộ truyện tranh của Thẩm Niệm Chi đến tham dự.

Thẩm Dực Long tiếp lời: "Chuyện thứ hai, tôi muốn chúc mừng con trai tôi đã giành được dự án Thịnh Hải."

Ông phất tay đầy khí thế, nói tiếp: "Cũng xin cảm ơn Thịnh Hải đã sẵn lòng hợp tác với tập đoàn Thẩm thị chúng tôi."

Tổng giám đốc Thịnh Hải cũng có mặt, liền cười xã giao đáp lại.

“Tiếp theo, mong mọi người cứ ăn uống thoải mái, vui vẻ là chính!”

Vừa dứt lời, cả khán phòng liền vang lên một tràng pháo tay nồng nhiệt, sau đó mọi người lần lượt tản ra.

Thẩm Niệm Chi bước xuống hai bậc, đi nhẹ nhàng đến chỗ Khương Điềm Điềm.

Khương Điềm Điềm liếc mắt ra hiệu cho người đàn ông trước mặt — ý bảo anh nên rời đi, bởi vì bạn thân của cô đến rồi, cô muốn chơi với bạn của cô.

Châu Duẫn Trạch quay đầu nhìn Thẩm Niệm Chi, khẽ vẫy tay, mỉm cười chào hỏi: "Hi, Niệm Chi, lâu rồi không gặp."

Thẩm Niệm Chi lịch sự mỉm cười đáp lại, giọng nhẹ nhàng: "Hi, lâu rồi không gặp."

Khương Điềm Điềm buông tay Chu Duẫn Trạch ra, vẫy tay chào tạm biệt anh. Châu Duẫn Trạch nhìn cô đầy lưu luyến, cuối cùng đành thở dài bất lực rồi xoay người rời đi.

Thẩm Niệm Chi bật cười như xem kịch: "Ui chà, ngọt ngào thật đấy."

Cô cầm lên một ly rượu vang trên bàn, nhẹ nhàng lắc trong tay, không quên trêu chọc thêm một câu: "Tình cảm mặn nồng thế cơ mà."

Khương Điềm Điềm và Châu Duẫn Trạch là người yêu từ năm tư đại học, đã yêu nhau được ba năm.

Khương Điềm Điềm vuốt lại mái tóc bên tai, vẻ mặt hơi kiêu ngạo: "Hết cách rồi, anh ấy bám người quá."

Cô nhướng mày, trêu ghẹo: "Ghen tị không?"

Chưa kịp để Thẩm Niệm Chi trả lời, Khương Điềm Điềm đã tự mình chốt hạ: "Nếu ghen tị thì quay lại với anh ta đi."

Nói rồi, cô liếc mắt đầy ẩn ý về phía Mộ Hằng Dư đang đứng không xa, ánh mắt rõ ràng là đang nhìn chằm chằm vào hai người họ.

Thẩm Niệm Chi đứng quay lưng về phía anh ta, tất nhiên không thấy gì cả. Cô chỉ mím môi cười khẽ: "Gì chứ, ai mà thèm ghen tị với cậu."

Trong lòng cô nghĩ, không có đàn ông thì vẫn sống tốt, trên đời này ngoài đàn ông còn có đồ ăn ngon, cảnh đẹp, và những giấc mơ tuyệt đẹp…

Khương Điềm Điềm kéo dài giọng đầy hàm ý: "Ồ~~~"

Rồi cô nhấp một ngụm rượu vang, bật ra câu “chân lý” bất hủ của cánh đàn ông tệ bạc hay nói: "Miễn là cậu vui là được."

"Cậu định làm gì tiếp theo?" – Cô hỏi.

Thẩm Niệm Chi nghĩ ngợi một lúc: "Chắc nghỉ ngơi một thời gian, rồi tìm cảm hứng để vẽ bộ truyện tranh mới."

Từ nhỏ, Thẩm Niệm Chi đã say mê vẽ vời. Sau một thời gian tự học, cô còn chủ động tìm thầy để học bài bản hơn.

Năm 17 tuổi, cô vẽ ra cuốn truyện tranh đầu tay của mình, và chỉ hai năm sau đó, bất ngờ nổi tiếng sau một đêm.

Khương Điềm Điềm gật gù: "Vậy để tớ dẫn cậu đi chơi. Hai năm nay Nam Thành thay đổi nhiều lắm đấy."

Thẩm Niệm Chi gật đầu đầy mong đợi: "Ừ, OK!".

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc