Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

NỤ HÔN ĐẮM SAY Chương 1: “Chúng Ta Chia Tay Đi.”

Cài Đặt

Chương 1: “Chúng Ta Chia Tay Đi.”

Ngoan… sẽ ổn thôi.”

Trong căn phòng VIP của khách sạn Lan Nhã, người đàn ông cúi xuống, ôm chặt lấy cô gái mảnh mai, giọng nói trầm thấp, dịu dàng như đang dỗ dành.

Cuối giường, chiếc sơ mi trắng của anh vắt hờ, trên đó còn vương lại món đồ nhỏ thuộc về cô. Dưới sàn, hai đôi dép đặt nghiêng nghiêng, như thể cũng đang thì thầm những bí mật ái tình.

Đôi mắt Thẩm Niệm Chi ươn ướt, khẽ bật ra một tiếng rên ngọt ngào. Hàng mi dài run rẩy, đôi tay vô thức quấn quanh cổ anh, đáp lại sự cuồng nhiệt.

Cơn đau xen lẫn khoái cảm khiến cô nghẹn ngào, giọng nói lẫn trong tiếng nức nở:

“Ưm… Mộ Hành Dư… anh lừa em…”

Anh chỉ khẽ cười, vừa dịu dàng nói lời xin lỗi, vừa không ngừng hôn lên môi cô. Nụ hôn lần này khác hẳn trước kia—mạnh mẽ, bá đạo, gần như khiến cô nghẹt thở.

Khi tất cả lắng lại, Mộ Hành Dư ôm chặt cô vào lòng, trái tim ngập tràn hân hoan. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên bàn tay nhỏ bé ấy, như muốn ghi dấu khoảnh khắc này vào tận xương tủy.

Bầu không khí rơi vào tĩnh lặng trong chốc lát. Đột nhiên, Thẩm Niệm Chi rút tay mình lại, ngồi dậy, kéo chăn quấn chặt quanh người, đối diện với anh.

Mộ Hành Dư gối một tay dưới đầu, ánh mắt khó hiểu nhìn cô, giọng khàn khàn trầm thấp: “Sao vậy?”

Thẩm Niệm Chi khẽ cắn môi, nhắm chặt mắt lại, buột miệng nói nhanh: “Chúng ta… chia tay đi.”

Nói xong, cô chậm rãi hé một mắt, lén dò xét phản ứng của anh.

Quả nhiên, đúng như cô dự đoán, sắc mặt Mộ Hành Dư lập tức sầm xuống.

Dù cô nói rất nhanh, nhưng anh vẫn nghe rõ từng chữ.

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh như vực không đáy, đủ để nuốt chửng lấy cô. Khóe môi anh hiện lên một tia lạnh lẽo, xen lẫn không thể tin nổi: “Em vừa nói… cái gì?”

Khoảnh khắc này, anh như biến thành một người hoàn toàn khác với vừa rồi.

Thẩm Niệm Chi mở hẳn hai mắt, quyết tâm đối diện, giọng cũng cao hơn:

“Em nói, chúng ta chia tay.”

Mộ Hành Dư như nghe thấy một trò cười hoang đường. Anh bật dậy, chống tay xuống giường, cười khẩy:

“Em đang đùa phải không?”

Hai người vừa mới trải qua sự thân mật sâu đậm nhất, vậy mà giờ cô lại muốn quay lưng phủi sạch, bỏ đi không một chút trách nhiệm?

Anh thật không ngờ, thì ra cô lại là ”người phụ nữ xấu xa".

Rõ ràng tình cảm của họ chưa từng có vấn đề, anh không sao hiểu nổi tại sao cô lại đột ngột nói chia tay.

Mộ Hành Dư trầm ngâm, hít sâu một hơi, rồi khàn giọng hỏi, như đang tự trách chính mình: “Anh đã làm sai điều gì sao? Nếu có… anh sẽ sửa lại có được không?”

Là anh vừa rồi làm chưa tốt đúng không?”

“Lừa em là lỗi của anh, sẽ không có lần sau nữa.”

Mỗi một câu Mộ Hành Dư nói ra, hốc mắt anh lại thêm đỏ.

Móng tay Thẩm Niệm Chi gần như khứa vào lòng bàn tay, cô cắn môi, giọng run rẩy: “Em… sắp phải ra nước ngoài rồi.”

Cổ họng Mộ Hành Dư nghẹn lại, anh vội tiến lại gần cô: “Vậy thì chúng ta có thể yêu xa. Anh chịu được."

Chỉ cần cô không rời bỏ anh, điều gì anh cũng có thể chịu.

Nhưng Thẩm Niệm Chi lùi lại, giọng kiên quyết: “Em không chấp nhận yêu xa.”

Đôi mắt Mộ Hành Dư tối hẳn xuống. Một giọt lệ lặng lẽ trượt khỏi khóe mắt anh, ánh nhìn tủi thân dừng trên người cô: “Vậy nghĩa là… em không cần anh nữa sao?”

Thẩm Niệm Chi quay mặt đi, không dám nhìn anh thêm, chỉ cúi đầu tìm quần áo, vừa đáp khẽ: “Đúng vậy.”

Mộ Hành Dư: “…”

Thẩm Niệm Chi, em thật giỏi.

Hôm nay lẽ ra là ngày đáng nhớ nhất của Thẩm Niệm Chi—ngày tốt nghiệp đại học của cô. Sau lễ tốt nghiệp, Mộ Hành Dư đã vội vã đến đón cô và cùng cô ăn một bữa tối ấm áp. Thế nhưng, chỉ vài tiếng sau, tất cả lại hóa thành ly biệt.

Mặc quần áo xong, Thẩm Niệm Chi quay đầu nhìn anh một cái. Ánh mắt chỉ dám dừng một thoáng rồi vội vã né tránh. Cô nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt không kìm được rơi xuống: “Mộ Hành Dư, hãy quên em đi.”

Cô xách túi, mang giày, bước nhanh ra khỏi phòng.

Nơi này không thể ở lâu, chỉ cần thêm một giây thôi, cô sẽ dao động với quyết định vừa đưa ra.

Thẩm Niệm Chi vừa tốt nghiệp đã giành được một suất học vẽ bồi dưỡng nâng cao ở nước ngoài. Một năm chỉ có duy nhất một người được chọn—cơ hội hiếm có, cô không thể bỏ lỡ. Nhưng sự lựa chọn này đồng nghĩa với việc cô sẽ phải rời xa Mộ Hành Dư 2 năm, vì vậy cô không muốn cản trở anh.

Mộ Hành Dư là cậu hai nhà họ Mộ, thái tử gia kiêu ngạo của Nam Thành, tương lai rất có thể sẽ kế thừa tập đoàn Mộ thị.

Hơn nữa hai năm du học, có quá nhiều biến số. Một khi anh gặp được cô gái khiến anh rung động , thì sự tồn tại của Thẩm Niệm Chi chẳng phải sẽ trở thành chướng ngại sao?

Huống hồ, cô cũng không chắc Mộ Hành Dư có thật lòng thích mình hay không. Hai năm trước, anh nói muốn “thử” cùng cô, Thẩm Niệm Chi khi ấy nhìn gương mặt tuấn tú đến mức khó lòng khước từ của anh, cuối cùng cũng gật đầu—“thử thì thử.”

Nhưng tình yêu của người trưởng thành, chẳng phải vốn nên có va chạm, có nhiệt tình sao?

Với tính cách chơi bời, bất cần của Mộ Hành Dư, nếu thật lòng yêu, hẳn phải cuồng nhiệt, phải mãnh liệt mới đúng chứ?

Cho nên, anh nhất định là không thích cô.

Thử suốt từng ấy thời gian mà vẫn chẳng “chính thức”, có lẽ chia tay mới là lựa chọn tốt nhất.

Trong căn phòng vắng lặng, Mộ Hành Dư khẽ hừ một tiếng. Giọng nói trầm thấp nghẹn ngào như thì thầm với chính mình: “Quên em… sao có thể được… Anh đã thầm yêu em suốt tám năm trời rồi.”

Thẩm Niệm Chi là cô hai nhà họ Thẩm. Nhà họ Mộ và nhà họ Thẩm vốn đã thân nhau từ mấy đời trước, hai người từ nhỏ đã quen biết, là thanh mai trúc mã.

Ngay từ khi tuổi mới chớm biết yêu, Mộ Hành Dư đã đem lòng yêu cô.

***********

Hai năm sau.

Sân bay Nam Thành.

Thẩm Niệm Chi mặc một chiếc váy xanh nhạt dài đến gối, dáng váy bồng bềnh. Mái tóc nâu hạt dẻ vừa nhuộm chưa lâu buông xõa đến tận thắt lưng, trên mặt đeo cặp kính râm màu xanh tím. Tay phải cô kéo theo chiếc vali trắng 28 inch, cả người toát lên vẻ tươi mới, trong trẻo.

Vừa xuống máy bay, cô liền gọi điện cho cô bạn thân nhất – Khương Điềm Điềm.

“Cậu đâu rồi?” – cô hỏi.

“Bãi đỗ xe ngầm, chỗ cũ nè.” – đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc.

"Ừ.” – Thẩm Niệm Chi khẽ đáp, rồi cúp máy.

Lần trở về này, cô hoàn toàn giữ bí mật. Ngoại trừ Khương Điềm Điềm, không một ai hay biết.

“Ting——” Cửa thang máy mở ra.

Thẩm Niệm Chi kéo vali bước ra, đi về phí chỗ Khương Điềm Điềm.

Khương Điềm Điềm đã đứng chờ bên cạnh xe. Vừa trông thấy cô, Khương Điềm Điềm lập tức chạy tới, dang tay ôm chầm lấy Thẩm Niệm Chi, ôm thật chặt rồi dụi đầu vào hõm cổ Thẩm Niệm Chi, giọng nũng nịu:

“Trời ơi, tớ nhớ cậu muốn chết, bé Chi của tớ.”

Thẩm Niệm Chi bật cười, vỗ nhẹ lưng cô bạn, giọng dịu dàng: “Tớ cũng nhớ cậu, Điềm Điềm.”

Sau khi lên xe, Giang Điềm Điềm khởi động máy, liếc sang hỏi: “Bên nước ngoài sống thế nào? Họa sĩ truyện tranh nổi tiếng của tớ.”

Thực ra câu hỏi này trong những lần gọi video trước đây cô đã hỏi vô số lần rồi, nhưng hôm nay gặp lại, vẫn không kìm được muốn hỏi thêm lần nữa.

Thẩm Niệm Chi nhìn thẳng phía trước, mỉm cười: “Cũng ổn. Chỉ là… mỗi ngày đều rất nhớ mọi người.”

Giang Điềm Điềm khẽ “ồ” một tiếng, sau đó tập trung lái xe.

Hai mươi phút sau, xe đã dừng trước của nhà họ Thẩm.

Thẩm Niệm Chi mời Khương Điềm Điềm vào nhà tán gẫu, nhưng Khương Điềm Điềm lại từ chối: "Thôi, tớ không vào trong đâu, tớ còn có việc khác nữa."

Thấy vậy, Thẩm Niệm Chi nhếch mày, giọng trêu đùa: "Có việc mà còn đến đón tớ, yêu tớ thế sao?".

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc