Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh thích gọi cô như vậy. Người khác đều gọi cô là Chi Chi, chỉ riêng anh muốn khác biệt. Đã rất lâu rồi, anh mới lại khẽ gọi cái tên ấy.
Cô gái nhỏ đang ngủ say, dù có ai gọi cũng chẳng hề đáp lại.
Mộ Hằng Dư khẽ thở dài, lấy áo vest khoác lên người cô, rồi cúi người bế cô ra khỏi xe. Cánh cửa xe khép lại sau lưng, bước chân anh dứt khoát tiến thẳng vào biệt thự.
Vừa đặt cô xuống giường, hàng mi dài của Thẩm Niệm Chi khẽ run, cô mơ màng mở mắt.
Ngón tay nhỏ nhắn bất ngờ kéo lấy sợi dây chuyền trên cổ Mộ Hằng Dư, kéo anh cúi xuống. Động tác bất ngờ khiến anh ngả người về phía trước, đôi mắt thoáng ngạc nhiên nhìn cô chằm chằm.
Thẩm Niệm Chi ngước lên, giọng nói có chút mơ hồ:
“Mộ Hằng Dư, anh… còn yêu em không?”
Ánh mắt anh thoáng khựng lại, rồi lập tức trở nên kiên định, giọng nói trầm thấp mà dứt khoát:
“Anh yêu em.”
Nghe thấy câu trả lời ấy, Thẩm Niệm Chi khẽ buông tay, khóe môi lộ vẻ hài lòng. Cả người choáng váng, cô ngồi dậy, tựa đầu vào thành giường.
Mộ Hằng Dư ngồi bên cạnh, ngón tay thon dài nâng nhẹ cằm cô, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt gương mặt ấy. Anh khẽ hỏi:
“Quay lại với anh nhé… được không?”
Thẩm Niệm Chi đã nhiều lần nhấn mạnh rằng hai người đã chia tay. Dù trong lòng Mộ Hằng Dư không cam tâm, nhưng ngoài mặt anh chỉ có thể ngầm thừa nhận.
Cô quay mặt đi, khẽ lắc đầu, giọng dứt khoát:
“Không được.”
Mộ Hằng Dư khẽ nhíu mày. Với sự từ chối thẳng thừng ấy, anh chẳng có lời nào để phản bác. Dù sao… cô lúc nào cũng luôn lạnh lùng từ chối anh.
Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Anh cười chính mình, rốt cuộc là vì sao lại thích cô
Tiền… anh không thiếu.
Tính cách… ngông nghênh, bướng bỉnh.
Ngoại hình… miễn cưỡng tạm được.
Mộ Hằng Dư chăm chú ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Niệm Chi. Làn da trắng nõn, mềm mại, không cần trang điểm vẫn toát lên vẻ đẹp tinh xảo khiến người ta khó dời mắt. Anh khẽ gật đầu, dường như chợt hiểu ra điều gì. Hóa ra, anh thích cô… cũng vì cô quá xinh đẹp.
Thẩm Niệm Chi bắt gặp ánh mắt anh, lại ngỡ rằng anh đang khó hiểu vì sao cô vẫn kiên quyết không chịu quay lại. Cô khẽ kéo tay áo anh, giọng nói dịu ngọt, mang theo sự ngoan ngoãn:
“Mộ Hằng Dư, anh đợi em được không?”
Đợi đến khi cô hoàn thành xong bộ truyện tranh ấy, họ sẽ bắt đầu lại một lần nữa.
Ánh mắt Mộ Hằng Dư sáng lên vài phần, trong đáy mắt dường như thoáng ươn ướt, mang theo tia hy vọng mong manh. Anh khẽ gật đầu, giọng trầm thấp mà kiên định:
“Được, anh đợi em.”
Anh không rõ mình sẽ phải đợi điều gì, nhưng chỉ cần là mong muốn của cô, anh nhất định sẽ chờ.
Lời vừa dứt, Thẩm Niệm Chi bỗng nghiêng người, khẽ đặt một nụ hôn lên khóe môi anh, mềm nhẹ như cánh bướm chạm thoáng qua, lại đủ để khiến tim anh run lên một nhịp.
Nụ hôn dịu nhẹ kia chẳng khác nào mồi lửa châm vào khao khát bị kìm nén bấy lâu. Mộ Hằng Dư giữ chặt lấy đầu cô, cúi xuống cướp lấy môi, nụ hôn nóng bỏng, nồng nhiệt như muốn nuốt trọn cô vào lòng.
Một lúc lâu sau, Thẩm Niệm Chi khẽ đấm vào ngực anh ra hiệu. Thấy anh vẫn chưa chịu buông, cô bực mình cắn nhẹ lên môi anh.
Anh giật mình, vội buông ra, ngón tay chạm lên khóe môi, nhăn mày oán trách:
“Thẩm Niệm Chi, em sinh năm chó à?”
Cô trừng mắt nhìn anh, đôi môi đỏ ửng vì bị hôn đến tê dại, giọng đầy ấm ức:
“Ai bảo anh không buông em ra chứ?”
Mộ Hằng Dư nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô, trong mắt lại ngập tràn ý cười. Anh vuốt nhẹ môi mình, giọng thấp mà dịu dàng:
“Anh đi tắm một lát.”
Nói rồi, anh đứng dậy, không còn tâm trạng tiếp tục nữa, chỉ muốn đi tắm nước lạnh để hạ nhiệt.
Thẩm Niệm Chi khẽ liếc khóe môi anh, chột dạ gật đầu, nhỏ giọng “Ừ” một tiếng, coi như đồng ý.
Mộ Hằng Dư tiện tay mang theo áo vest, vì trong túi áo còn có món đồ quan trọng.
Đến khi anh tắm xong quay lại, Thẩm Niệm Chi đã cuộn mình ngủ say. Anh bước lại gần, cẩn thận kéo chăn đắp cho cô. Ngón tay khựng lại trên mép chăn, ánh mắt thoáng do dự.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn chậm rãi nằm xuống bên cạnh, lặng lẽ nghiêng người nhìn cô. Hơi thở ấm áp của cả hai hòa quyện vào nhau, trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, Mộ Hằng Dư khẽ nhắm mắt, bình yên ngủ cạnh bên cô.
********
Sáng hôm sau, Thẩm Niệm Chi tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã thấy trần nhà quen thuộc, không cần nghĩ nhiều cũng biết, tối qua cô lại qua đêm ở nhà của Mộ Hằng Dư.
Cô nghiêng đầu, tầm mắt chạm vào gương mặt đang say ngủ của anh. Ngũ quan tuấn mỹ, từng đường nét đều tinh tế đến mức khiến người ta chẳng muốn rời mắt. Trong lòng cô không nhịn được thầm nghĩ: gương mặt này, quả thật rất “bổ mắt.”
Thẩm Niệm Chi cảm thấy trên người dính dính khó chịu, liền rón rén xuống giường, bước vào phòng tắm. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô mở tủ tìm váy ngủ lần trước nhưng không thấy. Do dự một lát, cô tiện tay lấy một chiếc sơ mi trắng của Mộ Hằng Dư mặc vào người.
Khi trở ra, Mộ Hằng Dư đã tỉnh, dựa hờ vào thành giường, ánh mắt còn phảng phất chút mơ màng ngái ngủ. Cô vừa định ngồi xuống bên cạnh, eo đã bị một cánh tay rắn chắc kéo lại. Cả người mất thăng bằng, ngồi gọn lên đùi anh.
Cô khẽ nhăn mũi, giọng nũng nịu trách móc:
“Anh làm gì vậy?”
Mộ Hằng Dư đặt điện thoại sang bên, đôi mắt hoa đào chăm chú nhìn cô, trong đáy mắt tràn đầy sự say mê. Khóe môi anh khẽ nhếch, giọng khàn mang theo ý cười trêu chọc:
“Sao không mặc váy ngủ anh mua cho em?”
Thẩm Niệm Chi vô tình bắt gặp một dấu “dâu tây” mờ ám ngay trên xương quai xanh rắn chắc của anh. Rõ ràng, anh cố tình để cô nhìn thấy.
Cô khẽ hít vào, tim đập loạn nhịp. Không lẽ… dấu vết này là do chính cô để lại? Không thể nào… chẳng lẽ lúc say rượu, cô thật sự đã làm ra chuyện liều lĩnh như vậy sao?
Mà lúc này, dáng vẻ của Mộ Hằng Dư lại toát lên sự tùy ý, ung dung, giống như anh đang cố ý trêu chọc, khiến người khác không khỏi xao động.
Thẩm Niệm Chi khẽ thở dài, nhỏ giọng nói:
“Em tìm không thấy.”
Khóe môi Mộ Hằng Dư khẽ cong, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói trầm thấp lười biếng mà quyến rũ:
“Nhưng mặc đồ của anh… cũng rất đẹp.”
Nói rồi, ánh mắt anh chậm rãi trượt xuống, dừng lại nơi đôi chân thon dài, trắng nõn đang lộ ra dưới lớp áo sơ mi rộng thùng thình của mình.
Thẩm Niệm Chi bị anh trêu đến đỏ bừng cả mặt. Cô giơ chân đá nhẹ, tay vỗ vào vai anh, cố gắng nghiêm giọng:
“Anh buông em ra!”
Mộ Hằng Dư cúi đầu, giọng trầm ấm như dỗ dành:
“Ngoan, cho “anh trai” ôm một lát thôi.”
Câu nói ấy khiến khuôn mặt Thẩm Niệm Chi càng đỏ bừng. Giọng anh vốn đã dễ nghe, lại còn dịu dàng như vậy, thêm hai chữ “anh trai” nữa… đúng là đòn chí mạng.
Anh giống như một yêu nghiệt, vừa nguy hiểm vừa mê hoặc.
Mộ Hằng Dư khẽ cười, gương mặt kề sát, rồi tựa cằm lên vai cô, ôm chặt hơn. Hương hoa nhài từ mái tóc cô quyện cùng mùi chanh thoang thoảng trên người anh, tạo thành một mùi hương ngọt ngào mà mơ hồ khiến lòng người xao động.
“Ọc… ọc…”
Âm thanh nhỏ xíu vang lên, phá vỡ bầu không khí mơ hồ. Mộ Hằng Dư ngẩng đầu, ánh mắt mang theo ý cười:
“Đói rồi à?”
Thẩm Niệm Chi ngượng ngùng gật đầu.
Anh lúc này mới buông cô ra, đứng dậy thản nhiên nói:
“Vậy anh xuống bếp làm bữa sáng.”
Nhìn bóng lưng cao lớn ấy khuất dần nơi hành lang, Thẩm Niệm Chi vội chạy về phòng anh lấy điện thoại. Vừa mở ra, hàng loạt thông báo hiện lên, mười mấy tin nhắn liên tiếp từ Khương Điềm Điềm.
Điềm Điềm: 【Tớ hối hận vì đã nghe lời cậu, tặng “chính mình” cho anh ấy.】
Điềm Điềm: 【Anh ấy thật sự coi tớ như một món quà, còn dùng dây trói lại, bóc từng chút từng chút một… 😊】
Điềm Điềm: 【Mau tỉnh rồi tám với tớ đi!】
【......】
Thẩm Niệm Chi mở to mắt đọc từng tin nhắn, càng đọc mặt càng nóng ran. Mới nhìn chữ thôi cũng thấy xấu hổ rồi. Cô ngập ngừng gõ vài chữ, rồi nhấn gửi:
Chi: 【Quá khủng khiếp, đủ “wow” rồi đấy!】
Bên kia dường như đã chờ rất lâu, lập tức trả lời ngay.
Điềm Điềm: 【Giờ mới chịu dậy à?】
Chi: 【Ừm, tỉnh dậy đi tắm luôn, chưa kịp xem điện thoại.】
Điềm Điềm: 【Tối qua người ấy đưa cậu về đúng không? Có xảy ra chuyện gì không thế?】
Khương Điềm Điềm là kiểu người cực mê hóng hớt, đặc biệt là chuyện tình cảm của Thẩm Niệm Chi. Cô ấy còn tự nhận mình là “fan cứng” của cặp đôi Thẩm Niệm Chi và Mộ Hằng Dư.
Thẩm Niệm Chi chau mày, gõ trả lời:
Chi: 【Tớ lại qua đêm ở nhà anh ấy.】
Chi: 【Cậu nói xem, có phải anh ấy yêu thầm tớ không? Lúc nào cũng nhân lúc tớ say mà đưa về chỗ anh ấy.】
Điềm Điềm: 【Yêu thầm gì chứ? Đó là yêu công khai luôn rồi còn gì!】
Thẩm Niệm Chi khẽ ngẩn người. Yêu công khai sao?
Điềm Điềm: 【Bé Chi, đừng nói là cậu không nhận ra nhé?】
Đương nhiên cô nhận ra. Với nhan sắc này, làm gì có đàn ông nào không động lòng vì cô chứ? Cho dù anh là người quyền thế nhất của Nam Thành, thì cũng phải chịu khuất phục trước sắc đẹp của cô thôi.
Chi: 【Nhận ra chứ.】
Điềm Điềm: 【Thế thì tốt. Vậy thì cứ thoải mái tận hưởng quá trình anh ta theo đuổi cậu đi!】
Mặc dù… cô đã lỡ “tận hưởng” trước một lần rồi. Nghĩ đến đây, vành tai Thẩm Niệm Chi khẽ đỏ.
Chi: 【Ừm.】
Chẳng bao lâu sau, mùi thơm từ phòng bếp bay ra. Thẩm Niệm Chi đặt điện thoại xuống sofa, đứng dậy đi theo mùi hương ấy.
Từ xa, cô nhìn thấy bóng lưng cao lớn của anh đang bận rộn trong bếp. Dáng vẻ ấy giống như một người chồng mẫu mực, chăm lo cho vợ từ bữa ăn giấc ngủ. Ai mà không biết, chắc còn tưởng hai người đã sống chung từ lâu.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh xuống bếp. Khoan đã… anh còn biết nấu ăn nữa sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
