Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Niệm Chi chưa từng thấy Mộ Hằng Dư xuống bếp, trong lòng không khỏi tò mò, không biết anh nấu có ngon không.
Một lát sau, anh bưng ra bàn ăn một đĩa bún nóng hổi, kèm theo hai cái bát và hai đôi đũa. Thẩm Niệm Chi ngồi đối diện, tự tay gắp cho mình một bát. Mộ Hằng Dư thì thản nhiên gắp thêm miếng trứng ốp la bỏ vào bát cô.
Anh chống tay lên bàn, ánh mắt hào hứng nhìn cô, hất cằm ra hiệu:
“Em ăn thử xem có ngon không?”
Thẩm Niệm Chi bán tín bán nghi, gắp một sợi bún đưa lên miệng. Vừa nếm, ánh mắt cô lập tức sáng rực: “Ngon!”
Vị vừa vặn, không mặn cũng không nhạt.
Cô tò mò hỏi:
“Anh biết nấu ăn từ khi nào vậy?”
Mộ Hằng Dư đáp gọn: “Anh học lúc em ra nước ngoài.”
Thẩm Niệm Chi khẽ sững người. Hóa ra trong thời gian cô vắng mặt, anh đã âm thầm học nấu ăn. Trong lòng bất giác dâng lên chút tiếc nuối khó tả. Không biết anh đã biết làm bao nhiêu món ngon, vậy mà cô lại không được nếm thử.
Ăn xong, Thẩm Niệm Chi đặt đũa xuống, nói muốn về nhà.
Không ngờ, Mộ Hằng Dư lại đưa cô đến một căn phòng nhỏ. Khi cánh cửa tủ áo mở ra, bên trong toàn là quần áo mới, từng món đều là anh chuẩn bị cho cô.
Anh dịu dàng nói, giọng trầm thấp:
“Em xem thử, có muốn mặc bộ nào không.”
Thẩm Niệm Chi hơi ngạc nhiên. Bên trong toàn quần áo nữ, đủ kiểu dáng, đủ màu sắc. Nhiều đến mức khiến cô hoài nghi: lẽ nào anh là “biến thái” sao?
Cô lười biếng đưa tay chọn bừa một chiếc váy hai dây màu vàng, đặt lên cánh tay. Nhưng còn chưa kịp ướm thử, đã bị Mộ Hằng Dư lấy lại.
Thẩm Niệm Chi: “???”
Anh thản nhiên cất chiếc váy về chỗ cũ, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:
“Cái này lộ quá, em chọn cái khác đi.”
Cô nhíu mày, thấy anh thật buồn cười. Quần áo rõ ràng là do anh mua, giờ lại cấm cô mặc:
“Thế anh mua làm gì?”
Mộ Hằng Dư chậm rãi tiến lại gần, một tay vòng qua eo cô, hơi thở ấm áp lướt bên tai, giọng nói trầm khàn khẽ thì thầm:
“Để em mặc ở nhà cho anh nhìn thôi.”
Thẩm Niệm Chi: “???”
Cô lấy hai tay chống lên ngực anh, lườm nhẹ:
“Em về nhà thôi. Hôm nay không ra ngoài, cũng chẳng gặp ai hết.”
Mộ Hằng Dư vẫn siết chặt eo cô, giọng trầm thấp, không cho thương lượng:
“Anh không quan tâm.”
Thẩm Niệm Chi hết cách, chỉ đành ngoan ngoãn chọn lại. Do dự một lúc lâu, cô rút ra một chiếc áo sơ mi vàng phối cùng quần bò xanh. Cô quay sang hỏi:
“Cái này chắc được rồi chứ?”
Chỗ cần che đều che, Mộ Hằng Dư nhìn một lượt rồi gật đầu hài lòng:
“Ừ, được.”
Thẩm Niệm Chi bĩu môi, vừa định quay đi thì thấy anh kéo ngăn kéo tủ. Bên trong xếp ngay ngắn một loạt nội y các kiểu.
Thẩm Niệm Chi trố mắt, miệng há thành chữ “O”, trong đầu thầm nghĩ: “Quả nhiên, là một tên biến thái”
Mộ Hằng Dư khẽ xoa tóc cô, giọng điềm nhiên như không:
“Thay ở đây đi, anh ra ngoài đợi.”
Thẩm Niệm Chi gật đầu nghe theo.
Mộ Hằng Dư ra ngoài, thuận tay khép cửa lại.
Cánh cửa vừa đóng, Thẩm Niệm Chi mím môi, cúi đầu tùy ý chọn một bộ nội y, rồi nhanh chóng thay quần áo. Xong xuôi, cô lập tức rời khỏi căn phòng đầy “bí mật” kia, chẳng dám nán lại thêm giây nào.
Mộ Hằng Dư đưa cô về nhà rồi mới đến công ty.
********
Một hôm, Mộ Hằng Dư muốn rủ Thẩm Niệm Chi đi picnic. Nhưng hẹn riêng thì chắc chắn cô sẽ không đi, thế là anh bèn lôi kéo Châu Duẫn Trạch và Khương Điềm Điềm cùng tham gia. Có Khương Điềm Điềm ở đó, Thẩm Niệm Chi mới chịu mềm lòng.
Chẳng mấy chốc, tin nhắn của Khương Điềm Điềm đã gửi đến:
Điềm Điềm: 【Bé Chi, đi picnic với bọn tớ đi mà!】
Chi: 【Không đi đâu, tớ còn bận vẽ truyện.】
Thấy bạn không trả lời, Khương Điềm Điềm lại nhắn tiếp:
Điềm Điềm: 【Đi picnic cũng là cách tìm cảm hứng mà. Nghĩ thử xem, không khí trong lành, cảnh đẹp nên thơ, biết đâu lúc đó ý tưởng lại ào ào kéo đến.】
Điềm Điềm: 【Với lại, nghe nói lần này Mộ Hằng Dư còn đích thân xuống bếp chuẩn bị mấy món ngon nữa đó~】
Nhìn thấy tin nhắn cuối cùng, mắt Thẩm Niệm Chi lập tức sáng lên. Anh đích thân xuống bếp sao? Lần trước bát bún của anh đã ngon như vậy, chắc mấy món này còn hấp dẫn hơn.
Chi: 【Được rồi, tớ sẽ đi.】
Nói cho cùng, thứ khiến cô xiêu lòng nhất vẫn là đồ ăn ngon. Thẩm Niệm Chi vốn là một con sâu ham ăn, may mắn ăn hoài cũng chẳng béo.
Mộ Hằng Dư lại hiểu rõ điểm này hơn ai hết, nên mới chịu khó học nấu ăn. Muốn chinh phục trái tim một người, trước tiên phải chinh phục được cái bụng của người đó.
Buổi chiều, khoảng bốn giờ, Khương Điềm Điềm lái xe đến đón Thẩm Niệm Chi. Gần bốn rưỡi, hai cô mới đến địa điểm picnic.
Nơi mà Mộ Hằng Dư chọn picnic là một đồi cỏ xanh mướt, phía trước còn có hồ nước trong veo, vài con thiên nga trắng nhởn nhơ bơi lội, cảnh sắc yên bình như trong tranh.
Hai người đàn ông đến sớm đã lo liệu mọi thứ đâu vào đấy, chỉ còn chờ hai cô gái xuất hiện.
Bốn người ngồi quây thành một vòng tròn trên thảm picnic.
Thẩm Niệm Chi cúi đầu nhìn bàn đầy đồ ăn trước mặt, bất giác nuốt nước miếng. Toàn bộ đều là món cô thích.
Trên đường đi, Mộ Hằng Dư còn ghé mua bốn cốc trà sữa. Anh đặt trước mặt Thẩm Niệm Chi một ly “Dương Chi Cam Lộ” mát lạnh.
Thẩm Niệm Chi liếc sang ly “Dâu Tây Sữa Dừa” trước mặt Mộ Hằng Dư, bĩu môi. Cô thẳng thừng đổi ly “Dương Chi Cam Lộ” trước mặt mình sang chỗ anh, giọng nhỏ nhưng kiên quyết:
“Em muốn ly của anh.”
Thật ra cô vốn không thích bưởi trong “Dương Chi Cam Lộ”, vị hơi chua, lần trước thử một lần đã không muốn uống nữa.
Mộ Hằng Dư nhìn cô, khóe môi khẽ cong, chẳng nói nhiều, liền đẩy ly Dâu Tây Sữa Dừa” về phía cô, còn mình thì cầm lấy ly “Dương Chi Cam Lộ”.
Anh chợt nhớ lại, trước kia đi dạo phố hẹn hò, thấy cô gọi loại nước này, cứ nghĩ rằng cô rất thích… hóa ra là anh đã hiểu nhầm.
Khương Điềm Điềm và Châu Duẫn Trạch ăn vài miếng rồi liền rủ nhau chạy đi chơi, rõ ràng cố ý để lại không gian riêng cho hai người.
Thẩm Niệm Chi vừa nhâm nhi bánh ngọt vừa thầm nghĩ, Mộ Hằng Dư bây giờ… hoàn toàn không giống dáng vẻ của một “tổng tài” chút nào.
Cô nhớ lại hai năm trước, anh đâu có thế này. Khi ấy, anh vẫn còn là cậu ấm ăn chơi khét tiếng, cao ngạo, lạnh lùng, mang theo chút bất cần đời. Nhưng với cô, anh lại luôn đặc biệt dịu dàng. Chỉ là cái tính khí kiêu ngạo kia như đã khắc sâu vào máu, dù dịu dàng đến đâu, vẫn không giấu được ánh mắt ngông nghênh.
Có lẽ con người càng trưởng thành càng biết tận hưởng cuộc sống. Ngay cả “tổng tài” cũng có lúc hóa thành người đàn ông bình thường thế này.
Đang mải suy nghĩ, Thẩm Niệm Chi bất chợt khựng lại khi cảm thấy có ai đó chạm vào khóe môi mình. Ngẩng lên, liền thấy Mộ Hằng Dư đang cúi người, dùng tay lau miệng cho cô.
Anh khẽ cười, còn cố ý giơ ngón tay cái dính chút kem bơ ra trước mặt cô:
“Khóe miệng có kem.”
Thẩm Niệm Chi sững người, ngơ ngác gật đầu, khẽ “ờ” một tiếng.
Ngay sau đó, Mộ Hằng Dư không hề khách sáo, trực tiếp đưa ngón tay lên miệng, ung dung liếm sạch kem bơ.
Thẩm Niệm Chi thấy vậy trợn mắt, kinh ngạc. May mà lúc này Khương Điềm Điềm và Châu Duẫn Trạch không có mặt, nếu không chắc chắn sẽ bị hai người chọc ghẹo.
Thẩm Niệm Chi ngượng ngùng, cúi đầu uống trà sữa, không nói gì thêm.
Mộ Hằng Dư không chỉ biết nấu bún ngon, mà những món khác anh làm cũng chẳng kém, chắc hẳn đã phải bỏ công học rất lâu.
Thẩm Niệm Chi mím môi, trong lòng dấy lên một chút bực bội khó hiểu. Anh đường đường là tổng giám đốc, một tiếng hô mưa gọi gió, vậy mà lại kiên nhẫn học nấu ăn? Thật sự khiến người ta không đoán nổi.
Còn cô… từ nhỏ đã có người giúp việc trong nhà, chưa từng bước chân vào bếp, càng đừng nói đến chuyện nấu ăn. Đôi tay này, vốn chỉ quen cầm bút vẽ mà thôi.
Mộ Hằng Dư khẽ dịch lại gần, ánh mắt dõi theo cô rất lâu rồi mới cất giọng thấp, mang theo chút chờ mong:
“Chi Chi, ngày mai mình đi dạo phố nhé? Được không?”
Thẩm Niệm Chi lắc đầu, thẳng thắn từ chối:
“Không được. Em còn phải làm việc.”
Mộ Hằng Dư: “Vậy ngày kia?”
Thẩm Niệm Chi: “Ngày kia cũng bận.”
Mộ Hằng Dư: “Thế thì bao giờ em rảnh, nhớ báo cho anh.”
Thẩm Niệm Chi nghiêng đầu nhìn anh, giọng nửa oán trách nửa tò mò:
“Em ngày nào cũng bận. Còn anh, Mộ Hằng Dư, anh là tổng giám đốc, sao lại rảnh rỗi thế hả?”
Mộ Hằng Dư chăm chú nhìn cô, giọng nói trầm thấp vang lên: “Sao không gọi ‘anh Hằng Dư’ nữa?”
Thẩm Niệm Chi: “???”
Cái này là trọng tâm sao? Cô bực bội quay đầu đi, quyết không thèm đáp lại.
Mặt trời dần lặn, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cam cả mặt hồ, gợn sóng lăn tăn phản chiếu như dát vàng. Hai con thiên nga trắng thong thả bơi lội, cảnh sắc tĩnh lặng mà nên thơ.
Bốn người cùng ngồi ngắm hoàng hôn một lúc rồi thu dọn đồ đạc, rời khỏi bãi cỏ. Sau khi ăn tối cùng nhau, Mộ Hằng Dư khéo léo kéo Thẩm Niệm Chi ra một bên, thấp giọng:
“Anh đưa em về.”
*Dương Chi Cam Lộ (杨枝甘露) là một món tráng miệng ngọt ngào, thanh mát có nguồn gốc từ quảng Đông. Là thức uống được làm từ các nguyên liệu chính là xoài, bưởi, sữa và các loại topping dai như trân châu, tạo nên hương vị chua ngọt hài hòa và kết cấu đa dạng, hấp dẫn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)