Một chiếc Bentley xanh đậm đã đợi sẵn trước cửa quán bar từ lâu.
Mộ Hằng Dư mở cửa ghế sau, anh cũng uống rượu nên đã gọi trợ lý đến lái xe.
Anh định đưa Thẩm Niệm Chi vào xe trước, nhưng cô gái nhỏ lại quàng tay ôm chặt lấy cổ anh, không chịu buông. Anh bất lực thở dài, cuối cùng đành bế cả người cô cùng ngồi vào trong.
Thẩm Niệm Chi lúc say luôn như vậy: ngoan ngoãn nhưng lại đặc biệt bám người.
Cô ngồi trên đùi anh, đầu tựa vào vai anh, ngủ rất say.
Trợ lý Trần Thần thấy Mộ Hằng Dư bế một cô gái lên xe, không khỏi ngạc nhiên. Anh đẩy gọng kính, liếc mắt nhìn qua gương chiếu hậu, khẽ hỏi:
“Tổng giám đốc, chúng ta đi đâu ạ?”
Mộ Hằng Dư cúi đầu nhìn Thẩm Niệm Chi, khuôn mặt cô trắng trẻo, mềm mại, khiến người ta chỉ muốn đưa tay chạm thử. Đáy mắt anh hơi trầm xuống, giọng lạnh nhạt vang lên:
“Đến nhà họ Thẩm.”
Trần Thần khẽ gật đầu, hóa ra là cô chủ nhà họ Thẩm:
“Vâng, tôi biết rồi.”
Biết trên xe có người khác, nên Trần Thần cố tình lái xe thật chậm, từng đoạn đường đều rất cẩn thận.
Chưa kịp tới nhà họ Thẩm, Thẩm Niệm Chi đã dần tỉnh lại. Cô bắt đầu không còn ngoan ngoãn nữa.
Mí mắt khẽ động, cô chớp chớp mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, ánh mắt cong cong như cười, giọng nói mềm mại:
“Sao anh không cười?”
Mộ Hằng Dư hơi nhướng mày, bỏ qua câu hỏi của cô, chỉ nhàn nhạt hỏi lại:
“Tỉnh rồi à?”
Cô gật đầu, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt thì bỗng thấy không vui, bĩu môi, nhỏ giọng than thở:
“Sao anh… cứ lạnh lùng như thế chứ.”
“Em không thích lạnh lùng đâu.”
Vừa dứt lời, khóe môi Mộ Hằng Dư khẽ cong lên, trong mắt ánh lên vẻ trêu chọc:
“Vậy em thích kiểu thế nào?”
Thẩm Niệm Chi ra vẻ đang suy nghĩ rất nghiêm túc. Một lúc sau, cô nghiêng đầu, giọng nhỏ nhẹ như gió lướt qua tai:
“Thì… như Mộ Hằng Dư.”
Dịu dàng, ân cần, đẹp trai… lại còn nhiều tiền.
Mộ Hằng Dư ngẩn người. Cô nói... thích kiểu như anh? Là đang tỏ tình sao?
Cuối cùng Mộ Hằng Dư cũng không nhịn được, bật cười.
Thẩm Niệm Chi khẽ đưa ngón tay chạm nhẹ vào môi anh, ánh mắt long lanh:
“Anh cười rồi.”
Mộ Hằng Dư khẽ nắm lấy tay cô, liếm môi một cách vô thức, rồi đáp nhẹ một tiếng:
“Ừm.”
“Anh cười đẹp trai lắm.” – cô nói, ánh mắt long lanh như ánh sao đêm.
Vành tai Mộ Hằng Dư hơi ửng đỏ. Chỉ khi say, Thẩm Niệm Chi mới dịu dàng nói mấy lời ngọt như mật với anh. Bình thường, cô chẳng khác gì một con mèo nhỏ xù lông, bướng bỉnh và khó chiều.
Thẩm Niệm Chi đảo mắt nhìn xung quanh, nhận ra mình đang ngồi trong xe, liền hỏi:
“Chúng ta đang đi đâu vậy?”
“Đưa em về nhà.” – Mộ Hằng Dư đáp.
Nghe vậy, Thẩm Niệm Chi liền ôm lấy anh, còn cọ cọ vào má anh như một chú mèo nhỏ đang làm nũng, giọng nót ngọt ngào:
“Em không về đâu… Em muốn đến nhà anh.”
Mộ Hằng Dư: “???”
Anh hơi cau mày, giọng pha chút lo lắng:
“Em có biết anh là ai không đấy?”
Cô gái nhỏ lúc uống say luôn dễ khiến người ta hiểu lầm.
Thẩm Niệm Chi ngẩng đầu nhìn anh, cười rạng rỡ:
“Anh là Mộ Hằng Dư!”
Đáy mắt Mộ Hằng Dư thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Xem ra lần này cô không uống quá say, vẫn còn nhớ rõ anh là ai.
Anh khẽ đáp một tiếng “Ừm”, giọng trầm thấp mang theo chút dịu dàng hiếm thấy, rồi hỏi lại:
“Muốn đến nhà anh thật à?”
Thẩm Niệm Chi không nói, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Mộ Hằng Dư khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt rơi lên gương mặt mềm mại đang nép vào lòng mình. Cuối cùng, anh vẫn chiều theo ý cô. Giọng nói lạnh nhạt mà dứt khoát vang lên:
“Trần Thần, về Vịnh Vân Thủy.”
Trần Thần lập tức gật đầu: “Vâng, tổng giám đốc.”
Nói rồi, anh quay đầu xe, hướng thẳng về Vịnh Vân Thủy.
Đây là lần đầu tiên Trần Thần thấy tổng giám đốc dịu dàng đến vậy, mà còn là dịu dàng với một cô gái.
Đúng là… mặt trời mọc đằng tây rồi.
Trong xe, Mộ Hằng Dư rút tay, lấy điện thoại gọi cho Thẩm Yêm Thần.
Giọng đầu bên kia có phần lười biếng: “Sao thế?”
Mộ Hằng Dư vừa vỗ nhẹ lưng Thẩm Niệm Chi vừa dỗ dành cô ngủ, khóe môi khẽ cong lên, giọng nói thong thả:
“Thần à, e là tớ không thể đưa em gái cậu về nhà được rồi.”
Thẩm Yêm Thần ngơ ngác: “Tại sao?”
Mộ Hằng Dư nhếch môi, nhìn cô gái nhỏ đang ngủ ngoan trong lòng mình, chậm rãi nói:
“Cô ấy bảo muốn theo tớ về nhà.”
Thẩm Yêm Thần: “???”
“Ê, người anh em, sao cậu nhanh vậy? Mà này… cậu đừng có làm bậy đấy nhé!”
Mộ Hằng Dư bật cười, giọng mang theo chút gian tà:
“Yên tâm, tớ biết chừng mực mà.”
Một lúc sau, anh lại bổ sung:
“Còn bác trai, bác gái… cậu giúp tớ nói đỡ nhé.”
Thẩm Yêm Thần khẽ đáp: “Ừm.”
Cúp máy, Mộ Hằng Dư cất điện thoại vào túi áo. Ánh mắt anh dịu lại, nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ đang rúc trong lòng mình, khẽ hỏi:
“Nhìn anh chăm chú như vậy làm gì?”
Gò má Thẩm Niệm Chi ửng hồng như vừa được phủ một lớp má hồng vậy..Cô đưa tay sờ lên môi anh, cong môi cười, giọng nói mềm mại mang theo vài phần tinh nghịch:
“Em có biết mình đang nói gì không hả?”
Dáng vẻ này của cô, thật khiến người ta khó mà không hiểu lầm.
Thẩm Niệm Chi mở mắt nhìn anh, gật đầu rất nghiêm túc:
“Em rất tỉnh táo.”
Mộ Hằng Dư liếc nhìn cô, không quá để tâm, chỉ cho rằng đó là một câu đùa dễ thương khi say.
Nhưng ngay sau đó, hành động của cô đã chứng minh, cô không hề nói đùa.
Cô bất ngờ vòng tay ôm lấy cổ anh, rồi nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.
Có thật tỉnh táo hay không... thì phải thử mới biết.
Nụ hôn chỉ lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, vừa chạm liền rời, lưu lại một khoảng rung động mơ hồ trong lòng cả hai người.
Khóe môi Thẩm Niệm Chi khẽ cong lên, đôi mắt cong cong, cô ngây ngô cười nói:
“Đúng là ngọt thật đấy.”
Mộ Hằng Dư hơi sững lại. Cô gái nhỏ sau khi uống rượu, vừa táo bạo lại vừa bám người, khiến người ta không tài nào chống nổi.
Nếu có thể, anh thật sự muốn để cô uống thêm vài ly nữa. Nhưng lại không đành lòng. Dù sao thì, rượu cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp.
Mộ Hằng Dư ép mình phải kìm nén mọi xao động trong lòng. Dù cô gái nhỏ ấy có ôm lấy anh, hôn anh, hay thậm chí là làm gì đi nữa... anh cũng không dám động đậy.
Trên xe vẫn còn người khác, anh biết, và anh sẽ nhẫn nại.
Thẩm Niệm Chi ngồi bên cạnh, vô tư nghịch ngợm tay anh như thể đó là món đồ chơi yêu thích. Cô lật qua lật lại những ngón tay anh, rồi đột ngột tháo chiếc dây chun trên cổ tay mình, đeo vào tay anh.
Ánh mắt Mộ Hằng Dư chợt tối lại khi nhận ra chiếc chun ấy. Anh im lặng rút tay về, không để cô chạm vào thêm lần nào nữa.
“Cái này là của anh rồi nhé.” — anh thấp giọng nói, đôi mắt nhìn cô không chớp.
Thẩm Niệm Chi ngơ ngác ngẩng đầu lên:
“Cái gì cơ?”
Mộ Hằng Dư nhân lúc cô đang say, cố tình mở lời, giọng điềm nhiên nhưng ánh mắt thì có chút gian xảo:
“Cái dây buộc tóc này... tặng anh, được không?”
Cô chẳng nghĩ gì nhiều, dây buộc tóc cô có cả đống, vì vậy gật đầu rất dứt khoát:
“Được thôi.”
Mộ Hằng Dư khẽ cười, rồi lặng lẽ nhét chiếc dây nhỏ vào túi áo vì sợ cô đòi lại.
Chưa yên ổn được bao lâu, bàn tay nhỏ của cô gái lại bắt đầu không an phận. Cô sờ soạng lên cơ bụng anh một cách táo bạo, nhưng đáng tiếc, anh mặc vest quá chỉn chu, khiến cô chẳng xơ múi được gì.
Thẩm Niệm Chi bực mình ra mặt. Cô đánh "bộp" một cái vào vai Mộ Hằng Dư, giọng lè nhè nhưng rất có khí thế:
“Anh cởi áo ra!”
Câu nói của cô khiến trợ lý đang lái xe suýt nữa thì đánh tay lái lệch. Anh mở to mắt, không dám tin vào tai mình.
Vị tổng giám đốc nổi danh lạnh lùng, nghiêm nghị, một đời nói không với chuyện gần gũi phụ nữ của anh... sao yêu vào lại táo bạo thế này?
Đúng là người ta nói không sai: Không yêu thì thôi, yêu vào cái là dọa người ta hết hồn.
Người phụ nữ được tổng giám đốc đích thân ôm lên xe, dù họ có yêu nhau hay không, thì trong mắt Trần Thần đã mặc định cô là “bạn gái của tổng giám đốc” rồi.
Mộ Hằng Dư cũng có phần bất ngờ trước câu nói bất thình lình của cô. Dù chẳng hiểu rõ cô đang nghĩ gì, nhưng anh vẫn làm theo ý cô. Anh cởi áo vest, để lộ lớp áo sơ mi trắng mỏng bên trong.
Thẩm Niệm Chi chẳng khách sáo, đưa tay cởi cúc áo anh, để lộ xương quai xanh gợi cảm. Cô cúi đầu, khẽ để lại một dấu đỏ lên đó.
Ánh mắt Mộ Hằng Dư sáng lên, vành tai đỏ bừng. Anh không nói gì, chỉ yên lặng tận hưởng.
Thẩm Niệm Chi còn muốn cởi thêm vài cái nữa, định sờ thử cơ bụng rắn chắc mà anh ngày nào cũng luyện. Nhưng tay cô vừa chạm xuống, đã bị anh ngăn lại.
Giọng Mộ Hằng Dư trầm khàn, vừa quyến rũ vừa dỗ dành:
“Về nhà rồi tiếp tục.”
Anh nắm lấy tay cô, đôi mắt hoa đào dừng trên môi cô, yết hầu khẽ chuyển động, anh khẽ nói:
“Ngoan.”
Thẩm Niệm Chi lúc này mới chịu nằm yên. Cô ngả đầu lên vai anh, chẳng mấy chốc đã buồn ngủ, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Mộ Hằng Dư lặng lẽ cài lại cúc áo. Vì còn ôm cô trong tay nên không tiện mặc vest, anh chỉ gập lại rồi để sang một bên.
Xe dừng lại trước Vịnh Vân Thủy.
Vừa tới nơi, Trần Thần đã mở cốp, lấy chiếc xe điện gấp gọn ra rồi chạy đi trước, để lại không gian riêng cho họ.
Trong xe, ánh đèn vàng dịu hắt lên gương mặt tuấn tú của anh. Cô gái nhỏ ngủ ngoan trong lòng, hơi thở đều đều, không khí yên bình đến lạ.
Mộ Hằng Dư cúi đầu, khẽ gọi: “Niệm Niệm?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









