Trong lòng Thẩm Yêm Thần cũng thấy tò mò. Ai mà chẳng muốn trở thành bạn gái của Mộ Hằng Dư chứ? Chỉ cần nhắc đến thôi, chắc người ta đã mong được công khai ngay lập tức rồi.
Vậy mà lại có người… không muốn sao?
Thẩm Yêm Thần nhướn mày:
“Là ai vậy? Tớ có quen không?”
Mộ Hằng Dư khẽ liếc sang Thẩm Niệm Chi. Cô đang chăm chú gỡ xương cá, nhưng đôi tai thì rõ ràng đang vểnh lên nghe lén. Khóe môi anh cong lên, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý:
“Đương nhiên là quen rồi, chính là…”
Anh còn chưa kịp nói hết câu, Thẩm Niệm Chi đã nhanh tay đưa miếng thịt cá vừa gỡ sạch xương nhét vào miệng anh, kèm theo một nụ cười dịu dàng:
“Anh Hằng Dư, ăn cá đi.”
Mộ Hằng Dư hơi sững lại. Đã lâu lắm rồi cô không gọi anh như thế nữa. Cách xưng hô này nghe cũng không tệ, nhưng quan trọng hơn là từ miệng cô thốt ra, lại đặc biệt dễ nghe.
Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Thẩm Niệm Chi, sâu thẳm, khó đoán, vừa nhai chậm rãi miếng cá trong miệng.
Thẩm Yêm Thần cau mày:
“Thẩm Niệm Chi, sao em lại cắt ngang lời cậu ấy?”
Thẩm Niệm Chi trừng mắt liếc anh một cái, thản nhiên đáp:
“Chuyện bạn gái cũ của anh ấy thì liên quan gì đến anh chứ? Dù sao cũng là quá khứ rồi…”
Cô gắp một miếng dưa chuột, nhai giòn rụm, rồi bình thản nói tiếp:
“Hơn nữa, biết đâu anh Hằng Dư vẫn chưa quên người ta thì sao? Anh cứ khơi lại, chẳng khác nào xát muối vào vết thương của anh ấy.”
Thẩm Yêm Thần gật đầu, thấy Thẩm Niệm Chi nói cũng có lý, anh vỗ nhẹ lên vai Mộ Hằng Dư, gương mặt đầy vẻ cảm thông.
“Dư, xin lỗi nhé. Dù là ai đi nữa thì cũng đều đã là quá khứ rồi. Cậu đừng nghĩ nhiều nữa.”
Mộ Hằng Dư: “…”
Bảo anh quên đi sao? Sao anh quên được chứ? Tám năm thầm yêu, anh đã sớm đắm chìm vì cô rồi.
Bây giờ cuối cùng cũng có thể đường hoàng thích cô, theo đuổi cô.
Vậy mà cô gái nhỏ ấy lại không hiểu lòng anh, khiến anh vừa bất lực vừa đau đầu.
Châu Duẫn Trạch chọc chọc Khương Điềm Điềm, hạ giọng hỏi:
“Em biết bạn gái của Hằng Dư là ai không?”
Khương Điềm Điềm khựng lại, khóe miệng giật giật, có chút chột dạ. Cô vội cúi đầu gắp thêm ít rau bỏ vào bát mình, cũng thì thầm đáp:
“Sao em biết được chứ, em với anh ấy có thân thiết gì đâu.”
Châu Duẫn Trạch gật đầu, nghĩ cũng đúng. Đến anh còn không biết, thì Khương Điềm Điềm sao mà biết được.
Lúc này, Mộ Hằng Dư nghiêng đầu nhìn chiếc bát trống trơn trước mặt Thẩm Niệm Chi, giọng trầm thấp xen chút cưng chiều:
“Có uống chút canh không? Anh múc cho em.”
Thẩm Niệm Chi ngơ ngác nhìn anh, hơi nghiêng đầu. Bộ anh thật sự mê làm "anh trai" cô đến vậy à?
Thấy vậy, Thẩm Yêm Thần thấy bĩu môi:
“Dư này, cậu mà làm anh trai đi rồi sẽ biết, nó bướng cỡ nào.”
Thẩm Niệm Chi cố nén cơn giận, mặt vẫn giữ nụ cười, gật đầu nói::
“Muốn uống.”
Cô lườm Thẩm Yêm Thần nghĩ bụng: “Anh mới bướng, cả nhà anh mới bư… Khoan đã , hình như có gì đó sai sai?”
Mộ Hằng Dư nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch. Cô đúng là bướng thật, nhưng không sao, vẫn nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Anh cầm bát của Thẩm Niệm Chi, múc cho cô ít canh gà, tiện tay thêm hai miếng thịt.
Đặt bát xuống trước mặt cô, anh nhướng mày, ra hiệu bảo cô uống.
Mọi người đều quen với chuyện anh bóc tôm cho cô rồi, thì múc canh cũng chẳng có gì lạ.
Thẩm Niệm Chi mỉm cười ngọt ngào:
“Cảm ơn anh Hằng Dư.”
Cô ngoan ngoãn uống hết chén canh, còn ăn luôn cả hai miếng thịt.
Lúc này, nhân viên phục vụ mang lên hai đĩa trái cây. Quả nào cũng có, trông rất tươi ngon.
Thẩm Niệm Chi hào hứng lấy một miếng dưa hấu, vừa ăn vừa nhìn chằm chằm vào mấy quả vải căng bóng trên đĩa.
Bỗng một bàn tay to đặt lên đĩa trái cây. Chỉ một lúc sau, toàn bộ số vải đã bị anh lấy hết đi.
Thẩm Niệm Chi ngẩng đầu, thấy đôi tay thon dài của anh đang nhanh nhẹn bóc vỏ trái cây. Mấy quả có vỏ, Mộ Hằng Dư làm rất thuần thục.
Thẩm Niệm Chi dõi theo, tim khẽ rung động, cứ nghĩ anh sẽ đưa phần vải ngọt lịm ấy cho mình. Ai ngờ, trái vải vừa bóc xong, anh lại bỏ thẳng vào miệng miệng. Cô bặm môi, tức giận quay mặt đi, không thèm nhìn anh nữa.
Khóe môi Mộ Hằng Dư khẽ cong lên, anh nhả hạt vải rồi nghiêng đầu sát lại gần cô, hỏi:
“Muốn ăn vải à?”
Thẩm Niệm Chi mím môi, hờn dỗi đáp:
“Không thèm.”
Nhưng anh biết cô dối lòng, liền nhanh tay bóc một quả vải, đưa cho cô. Thẩm Niệm Chi vừa ăn vừa nguôi giận. Cô vừa ăn hết quả này thì lại có một quả vải khác được nhét vào tay mình.
Khương Điềm Điềm thấy vậy, khẽ huých vai Thẩm Niệm Chi, giọng trêu đùa:
“Bé Chi của chúng ta đúng là hạnh phúc thật đấy.”
Thẩm Yêm Thần liếc nhìn Mộ Hằng Dư, đưa ngón cái lên, nói khẽ:
“Cậu đúng là hợp làm anh trai nó thật đấy.”
Mộ Hằng Dư khẽ cười, trong lòng lại nghĩ, so với làm anh trai Thẩm Niệm Chi, anh lại muốn làm chồng cô nhiều hơn.
Thẩm Niệm Chi đã no căng bụng, không thể ăn thêm bánh sinh nhật nữa, chỉ khoét một miếng nhỏ trên bánh của Mộ Hằng Dư, đại khái vậy là đủ rồi.
*******
Ăn xong bữa tối, mọi người chuyển địa điểm, tiếp tục chơi tăng hai.
Tại quán bar “Đêm Đến.”
Thẩm Niệm Chi và Khương Điềm Điềm ngồi một góc, còn Mộ Hằng Dư với Châu Duẫn Trạch ngồi chính giữa.
Ban đầu, Mộ Hằng Dư muốn Thẩm Niệm Chi ngồi cạnh mình, nhưng Châu Duẫn Trạch lại kéo anh sang bên mình, còn nói:
“Niệm Chi em ấy đâu có chạy mất được đâu, cậu cứ bám lấy người ta làm gì? Là anh em thì qua đây uống rượu đi.”
Mộ Hằng Dư liếc Thẩm Niệm Chi vài lần, cuối cùng vẫn chiều ý đi sang ngồi cạnh Châu Duẫn Trạch.
Khương Điềm Điềm khoác vai Thẩm Niệm Chi, ánh mắt tò mò:
“Bé Chi, Mộ Hằng Dư anh ấy đối với cậu tốt thật đấy.”
Thẩm Niệm Chi cười ha ha:
“Anh trai mà đối tốt với em gái thì đó là chuyện đương nhiên! Chứ không như Thẩm Yêm Thần, chẳng ra dáng anh trai chút nào.”
Khương Điềm Điềm búng mấy cái vào trán Thẩm Niệm Chi, rồi cười nói:
“Theo tớ thấy thì, chỉ có mỗi cậu là thích làm em gái người ta thôi, chứ người ta đâu có coi cậu là em gái thật đâu.”
Thẩm Niệm Chi khó hiểu hỏi:
“Không coi mình là em gái thì coi là gì?”
Khương Điềm Điềm cười gian xảo, nhỏ giọng:
“Thì là vợ yêu chứ còn gì nữa ~”
Thẩm Niệm Chi nghe vậy giật mình nghĩ thầm: “Dù anh ấy có thích cô thật, nhưng chắc không nghĩ xa đến mức đó đâu. Cùng lắm chỉ coi cô là bạn gái thôi.”
Khương Điềm Điềm rót một ly rượu không rõ loại gì, đặt trước mặt Thẩm Niệm Chi, hỏi:
“Uống rượu không?”
Lúc nãy ăn cơm, cánh đàn ông có uống chút rượu nhưng không nhiều, để còn đi quán bar vừa hát vừa uống.
Thẩm Niệm Chi vốn không uống rượu, chỉ uống nước trái cây thôi. Cô ngửi thử, thấy rượu thơm lắm, nuốt nước bọt rồi tò mò nếm một chút. Mùi rượu ngọt, dễ uống hơn cô tưởng.
“Uống chút đi?”
Thẩm Yêm Thần cũng hùa theo:
“Đúng đấy, Dư, mọi người đều uống mà, cậu không nể mặt gì à?”
Mộ Hằng Dư nhìn Thẩm Niệm Chi, thấy tay cô còn cầm ly rượu, khóe môi anh cong lên, rồi cầm lấy ly rượu Châu Duẫn Trạch vừa rót, nói:
“Được thôi.”
Nửa tiếng sau, mọi người bắt đầu vừa hát vừa nhảy, rượu cũng đã uống kha khá.
Thẩm Niệm Chi uống xong ly rượu kia, cảm thấy hơi choáng váng, cô dựa vào vai Khương Điềm Điềm rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Thẩm Yêm Thần nhìn Thẩm Niệm đang ngủ say trước mặt, ánh mắt khó chịu. Trong lòng anh nghĩ, con nhóc này chắc chắn uống hơi nhiều rồi. Lúc nãy anh cứ mải nói chuyện với mấy anh em, quên mất phải để ý cô. Nếu bố mẹ biết được chắc anh sẽ bị “đánh bầm dập” mất, hôm nay không về nhà thì tốt hơn.
Anh liếc nhìn sang Mộ Hằng Dư như thấy được phao cứu sinh, nói nhỏ:
“Này Dư, hôm nay tớ không về nhà đâu, cậu đưa em gái tớ về nhé?”
Mộ Hằng Dư lười biếng ngẩng đầu lên, khóe môi anh cong lên đầy ẩn ý, anh hào phóng đồng ý:
“Được thôi.”
Thẩm Yêm Thần thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm tạ trời đất, lại càng biết ơn người anh em tốt của mình.
Mọi người lần lượt ra về, trong phòng chỉ còn lại bốn người.
Mộ Hằng Dư liếc nhìn điện thoại, bây giờ đã hơn 12 giờ khuya. Anh đứng dậy, giọng điềm đạm:
“Về thôi.”
Châu Duẫn Trạch ngẩng đầu nhìn anh:
“Không chơi nữa à?”
Mộ Hằng Dư nhàn nhạt nói:
“Cũng muộn rồi, cô ấy nên về nghỉ ngơi.”
Châu Duẫn Trạch liếc nhìn về phía Thẩm Niệm Chi đang ngủ say trong góc, khẽ hừ một tiếng.
Thôi cũng được. Ít ra không còn ai tựa vào bạn gái anh nữa. Anh ghen tỵ với cô suốt cả buổi tối.
Mộ Hằng Dư đi đến bên cạnh Thẩm Niệm Chi, cúi xuống nhẹ nhàng xoa xoa gò má cô, giọng anh dịu hẳn đi:
“Chi Chi, về nhà thôi.”
Cô gái nhỏ không mở mắt, chỉ mấp máy môi, như đang nói mớ.
Mộ Hằng Dư bật cười khẽ, ánh mắt đầy cưng chiều. Anh cúi người, nhẹ nhàng bế cô lên, không quên lấy túi xách đeo lên cổ mình, sau đó sải bước ra về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
