Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Chính Chỉ Muốn Kiếm Công Đức( Heo Con Thích Ngủ) Chương 14: Tôi Muốn Báo Thù, Dùng Mạng Đền Mạng

Cài Đặt

Chương 14: Tôi Muốn Báo Thù, Dùng Mạng Đền Mạng

Bóng hình mờ ảo bị dọa sợ, vội vàng nói: “Tôi... tôi tên là Từ Tĩnh Như... Tôi... chính là người bị ngã lầu chết ở trung tâm thương mại mấy hôm trước...”

Nói đến đây, giọng cô ta chùng xuống.

Cô ta đã mất mấy ngày trời mới chấp nhận được sự thật rằng mình đã chết.

Dù khó tin nhưng cô ta vẫn phải chấp nhận. Khoảnh khắc rơi từ trên cao xuống, cô ta đã đoán được mình không thể sống nổi. Kể cả không chết thì cũng sẽ bị trọng thương nằm viện, mà gia đình cô ta chắc chắn không thể gánh nổi khoản viện phí khổng lồ đó.

Thà chết đi còn hơn.

Trong phút chốc, chính cô ta cũng không biết mình nên thấy may mắn hay oán hận nữa.

“Ừ hử, rồi sao nữa? Cô muốn làm gì, báo thù à?”

Từ Tĩnh Như ngẩn người: “Báo thù? Tôi có thể báo thù sao?”

Thời Giản lại thầm nghĩ: “...”

“Không báo thù thì cô tìm tôi làm gì? Nếu không muốn báo thù, cô đã chẳng còn quyến luyến ở nhân gian.”

“Tôi... tôi không bỏ lại ba mẹ được...”

“Nhưng cô cũng thấy rồi đó, cô là con một của họ. Bây giờ cô chết như vậy, họ sẽ không để yên đâu.”

Xem ra họ còn định làm cho ra ngô ra khoai mới thôi.

Từ Tĩnh Như im lặng một lúc lâu rồi mới thì thầm: “Họ không đấu lại những người đó đâu...” Giọng cô ta còn có chút run rẩy.

Thời Giản dường như đã hiểu ra.

Từ Tĩnh Như không phải không hận, không oán, không muốn báo thù, mà là vì bị bắt nạt quá lâu. Ảnh hưởng mà những kẻ đó gây ra đã hằn sâu vào linh hồn cô ta, ngay cả khi bây giờ cô ta đã là một hồn ma.

Người ta thường nói người sợ ma, còn cô ta thì ngược lại, thành ma rồi mà vẫn sợ người.

Điều này cũng phản ánh một điều rằng cô ta chắc chắn đã từng nếm trải sâu sắc sự ức hϊếp đến từ quyền thế.

Vì vậy, cô ấy nhất định có thể giúp cô ta, đúng không?

Thời Giản khẽ mỉm cười: “Cô muốn tôi giúp cô thế nào?”

Câu hỏi đột ngột này khiến Từ Tĩnh Như lúng túng.

Giúp thế nào ư? Cô muốn được giúp ra sao? Chuyện này…

Từ Tĩnh Như trở nên mờ mịt. Đúng vậy, cô muốn người khác giúp mình thế nào đây? Chính cô dường như còn chưa có một ý tưởng cụ thể nào, vậy thì sao có thể cầu xin sự giúp đỡ từ người khác?

Cô đã chết, lẽ nào cô không hận sao?

Dĩ nhiên là hận.

Cô không phải bị trượt chân ngã lầu do tai nạn, mà là bị người ta cố ý đẩy xuống.

Tòa nhà không cao, chỉ có năm tầng, nhưng khoảnh khắc bị đẩy qua lan can sân thượng và rơi xuống, ngoài nỗi tuyệt vọng và hoảng sợ vô tận, trong lòng cô còn có sự oán hận sâu sắc.

Tại sao lại đối xử với cô như vậy? Cô chỉ là nhất thời chướng mắt trước cảnh mấy kẻ con nhà giàu ỷ thế bắt nạt người khác. Xuất phát từ tinh thần nghĩa hiệp và ý thức trách nhiệm, cô đã đứng ra ngăn cản và lớn tiếng với đám người xấu đó, tại sao cô lại phải nhận lấy kết cục chết oan như thế này?

---

Cô làm việc ở một tiệm trà sữa. Trà sữa ở đây rất ngon, nổi tiếng khắp gần xa nên lúc nào cũng đông khách.

Khoảng thời gian đó, có mấy kẻ nhà giàu thường xuyên đến quán. Thấy họ đến nhiều lần nên cô cũng nhớ mặt. Nhưng sau đó, đám người này bắt đầu gây sự trong tiệm. Cô đã khuyên can vài lần nhưng chúng không những không nghe mà còn quay lại sỉ nhục và uy hϊếp cô.

Cô thật sự tức không chịu nổi, lại thấy người bị bắt nạt quá đáng thương, nên đã cố tình nói dối rằng mình đã quay lại video, nếu chúng còn tiếp tục thì cô sẽ tung lên mạng.

Nghe vậy, đám người đó mới có chút e dè và dừng tay.

Cô cứ ngỡ đó chỉ là một chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, nào ngờ chỉ vì ra tay nghĩa hiệp giúp đỡ cô gái kia mà cô đã chọc phải mấy con ác quỷ.

Mọi chuyện trả thù bắt đầu từ hôm đó.

Chúng sẽ cố tình gây khó dễ cho cô ở tiệm, ỷ vào thân phận khách hàng để làm khó cô đủ điều. Chúng còn thuê đám du côn xã hội theo dõi, đe dọa, cướp đồ của cô. Có một lần còn suýt nữa... Cô sợ đến chết khϊếp, muốn xin nghỉ việc để tránh đi thật xa.

Nhưng chúng lại uy hϊếp ông chủ, không cho cô nghỉ việc và dọa sẽ khiến tiệm trà sữa của ông không thể kinh doanh được nữa nếu để cô đi.

Chưa dừng lại ở đó, chúng còn điều tra ra địa chỉ nhà cô, cố tình gây chuyện để làm kinh động ba mẹ cô. Chúng còn ném đá vào cửa sổ nhà cô lúc nửa đêm, chiếc xe đạp điện cô đi làm cũng thường xuyên bị xì hơi, đâm thủng lốp, hay bị đổ keo vào ổ khóa... Chuyện này nối tiếp chuyện kia, không có điểm dừng.

Cô đã nghĩ đến việc báo cảnh sát, nhưng rồi lại tự hỏi, báo cảnh sát thì có thể làm gì được đám người vô pháp vô thiên này chứ? Cô thật sự hết cách rồi.

Cô đã từng nghĩ chỉ cần mình nhẫn nhịn, đợi đến khi bọn chúng chán rồi thì mọi chuyện sẽ qua. Nhưng cô không thể ngờ rằng, chúng lại ra tay hại chết cô.

Vậy mà sau tất cả, cái chết của cô chỉ đổi lại được một câu "tai nạn ngã lầu".

Trung tâm thương mại có nhiều camera giám sát như vậy, tại sao lại thành tai nạn được? Rõ ràng là có người đã đẩy cô xuống.

Chúng hại chết cô rồi dùng quyền thế để xóa sạch mọi bằng chứng. Hay nói đúng hơn là có những người biết cô bị đẩy xuống, nhưng chỉ vì cô là một người bình thường nên sự thật đã bị che giấu, bị phớt lờ.

Thế là cô trở thành nạn nhân của một vụ "tai nạn ngã lầu".

Cái chết của cô trở thành do "tự mình chuốc lấy".

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc