Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Chính Chỉ Muốn Kiếm Công Đức( Heo Con Thích Ngủ) Chương 13: Không Phải Do Chị Làm Thì Cũng Có Liên Quan Đến Chị

Cài Đặt

Chương 13: Không Phải Do Chị Làm Thì Cũng Có Liên Quan Đến Chị

Hôm đó trước khi ra khỏi nhà, con gái họ có chút khác thường, nhưng lúc ấy họ không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng con gái đang có tâm trạng không tốt.

Nào ngờ kết quả lại thành ra thế này!

Ban đầu họ cũng cho rằng con gái mình gặp tai nạn, nhưng sau khi thu dọn di vật mới phát hiện ra bí mật mà cô đã che giấu. Là việc con gái họ đã gặp phải chuyện bất công ở nơi làm việc.

Vì vậy, họ có lý do để nghi ngờ cái chết của con gái mình không phải là tai nạn. Họ muốn một sự thật, một sự công bằng.

“Chị hoảng hốt cái gì thế? Chị quen người chết à? Hay là chị cũng từng làm chuyện gì mờ ám?” Thời Giản nhận thấy sắc mặt Thời Nhụy tái đi khi xem tin tức, dáng vẻ vô cùng kỳ lạ.

Tuy không hoảng sợ như Đồng Nhuế Tâm, nhưng ánh mắt Thời Nhụy lại liên tục né tránh, không dám nhìn thẳng vào cha mẹ người đã khuất trên ti vi. Đôi tay đặt trên đầu gối cũng vô thức đan vào nhau, xoắn xuýt không yên, gương mặt trắng bệch một cách thiếu tự nhiên.

Nghĩ đến mối quan hệ giữa cô ta và Đồng Nhuế Tâm, Thời Giản chợt hiểu ra, bất ngờ lên tiếng với giọng điệu tra hỏi.

Thời Nhụy như bị dọa cho giật mình, đột ngột ngẩng đầu lườm Thời Giản rồi phản bác với giọng có phần gay gắt: “Tiểu Giản, cậu nói bậy bạ gì thế. Kể cả cậu có bất mãn với tớ thế nào đi nữa thì cũng không thể nói năng hàm hồ như vậy được.”

Ban đầu, Cố Đan Thu hơi sững người trước lời nói của con gái, nhưng ngay sau đó lại giật mình vì giọng nói của Thời Nhụy.

Dù vậy, bà vẫn hỏi: “Nhụy Nhi, con quen cô bé đáng thương này à? Lẽ nào là người nhà của bạn học con sao?”

Chuyện này cũng không phải là không có khả năng.

Tuy Nhụy Nhi học trường tư thục với học phí đắt đỏ, nhưng trường mỗi năm đều tuyển sinh những học sinh có thành tích xuất sắc. Những học sinh này thường có gia cảnh bình thường, không đủ khả năng chi trả học phí cao nhưng lại có kết quả học tập ưu tú.

Biết đâu người chết lại là họ hàng của bạn học nào đó của Nhụy Nhi.

Sắc mặt Thời Nhụy lại khẽ thay đổi.

“Nếu trong lòng chị không có tật giật mình thì có gì mà không thể nói? Tôi phát hiện chị và cô Đồng kia đều rất kỳ lạ, cứ nhắc đến chuyện này là lại lảng tránh, vẻ mặt đầy chột dạ, chỉ thiếu nước viết lên mặt mấy chữ ‘chuyện này có liên quan đến chúng tôi’ thôi.” Thời Giản nói tiếp: “Chị cũng thấy tin tức rồi đó, bây giờ sự việc đã ầm ĩ cả lên, chỉ cần điều tra là sẽ ra ngay. Thà nói thẳng ra sớm một chút rồi cùng nghĩ cách giải quyết còn hơn.”

Vốn dĩ Cố Đan Thu không tin, nhưng khi nhìn biểu cảm của cô con gái nuôi, lòng bà tức khắc trùng xuống.

“Nhụy Nhi, con...”

“Mẹ, con thật sự không có.” Thời Nhụy cuống lên: “Con là người thế nào, Tiểu Giản không rõ, chẳng lẽ mẹ cũng không rõ sao? Con là đứa con gái mà mẹ đã nuôi nấng mười mấy năm trời cơ mà.”

Chẳng lẽ Thời Giản nói gì cũng là sự thật sao?

Thấy cô ta lại bày ra bộ dạng tủi thân, Thời Giản chỉ muốn đảo mắt một vòng: “Thôi đi, đừng diễn nữa. Đúng là lạy ông tôi ở bụi này. Không phải chị làm thì cũng chắc chắn có liên quan đến chị.”

Cô muốn xem thử Thời Nhụy và Đồng Nhuế Tâm có thể ngoan cố được bao lâu.

Thời Giản đứng dậy đi lên lầu, để lại Thời Nhụy với gương mặt lúc đỏ lúc xanh, tức đến không nói nên lời, cuối cùng bật khóc nức nở.

“Mẹ, mẹ thấy đó, từ lúc Tiểu Giản về đây, con tự nhận mình đã nhượng bộ mọi bề, vì con biết mình không có tư cách tranh giành với cậu ấy, cũng không nên làm vậy. Con cũng muốn sống hòa thuận với cậu ấy, cùng nhau hiếu thảo với ba mẹ... nhưng mà... cậu ấy lúc nào cũng ngứa mắt con, con làm gì cậu ấy cũng nói được... Hôm nay Nhuế Tâm tức giận bỏ về, con cũng không biết cậu ấy đã làm gì nữa...”

“Mẹ, mẹ nói cho con biết đi, con phải làm sao bây giờ? Hay là con dọn ra ngoài ở nhé? Tuy con chưa đến tuổi trưởng thành nhưng con nghĩ mình có thể tự nuôi sống bản thân... Ba mẹ nuôi con bao nhiêu năm nay đã là đại ân rồi, con không thể đòi hỏi nhiều hơn nữa...”

Dường như Thời Nhụy muốn nhân cơ hội này để giải tỏa hết mọi sợ hãi, ấm ức và bất mãn dồn nén trong lòng, cô ta ôm mặt khóc nức nở.

Cố Đan Thu nhìn mà không khỏi đau lòng.

Lòng bàn tay hay mu bàn tay cũng đều là thịt. Tiểu Giản là con ruột, bà đương nhiên thương. Nhưng Nhụy Nhi đã được nuôi nấng bên cạnh mười mấy năm, dù không phải ruột thịt nhưng cũng chẳng khác gì.

Bà không hồ đồ đến mức mong hai đứa có thể yêu thương nhau thắm thiết, chỉ cần sống yên ổn là được. Hơn nữa, Tiểu Giản cũng đã nói không để tâm việc họ giữ Nhụy Nhi lại... nhưng cái miệng của Tiểu Giản đúng là... Đứa nhỏ này ăn nói thẳng thắn quá, chẳng biết uyển chuyển chút nào.

Ở nhà thì người thân có thể bao dung cho con bé, nhưng ra ngoài xã hội thì sao? Nghĩ đến đây, dòng suy nghĩ của Cố Đan Thu bỗng rẽ sang một hướng khác.

---

Thời Giản vừa về đến phòng mình đã lập tức nhận ra điều khác thường.

Cô vung tay dựng lên một lá chắn, mở miệng nói: “Ra đây đi.”

Một lúc lâu sau, một bóng hình mờ ảo mới run rẩy lơ lửng bay ra. Thời Giản vừa liếc mắt qua, bóng hình đó liền co rúm lại vào một góc.

Thời Giản thầm nghĩ: “...”

Đã thành ma rồi mà vẫn còn nhát gan như vậy, bảo sao lại bị mấy đứa nhóc ranh bắt nạt.

Sau đó, cô bắt đầu hoài nghi sâu sắc.

Một người nhút nhát, thậm chí có thể nói là yếu đuối như vậy, dù biến thành ma cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu, thì có thể làm được gì chứ?

Với lại, thật sự là oán khí của cô gái này đã kích hoạt cơ duyên sao?

Cô tỏ ra vô cùng hoài nghi.

“Sao cô tìm được đến đây? Không nói gì thì tôi đuổi cô ra ngoài đấy.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc