Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hồi tưởng lại những chuyện này, oán khí của Từ Tĩnh Như, người vốn có vẻ yếu đuối, bỗng bùng lên dữ dội. Bầu không khí trong phòng cũng bị ảnh hưởng, cửa sổ đóng kín nhưng rèm cửa lại tự động lay động, những sợi tua rua dưới chao đèn cũng rung lên xào xạc.
“Tôi muốn bọn chúng cũng phải nếm trải cảm giác này. Tôi muốn bọn chúng phải nhận lấy báo ứng thích đáng.”
Thời Giản chống cằm: “Báo ứng thích đáng? Đưa chúng vào tù sao?”
Chuyện đó thì không khó.
Nỗi oán hận trong lòng Từ Tĩnh Như dường như đã được kích phát. Cô ta thay đổi hẳn thái độ rụt rè, điềm tĩnh trước đó, trở nên lạnh lẽo, độc ác, khuôn mặt cũng khẽ méo mó vì căm hận.
“Vào tù ư? Người nhà của chúng sẽ không để chúng phải ngồi tù đâu. Hơn nữa, kể cả có bị kết án thì chúng cũng chẳng ở tù được bao lâu. Một mạng của tôi chỉ đổi lại được vài năm tù tội của chúng thôi sao? Mạng của tôi rẻ mạt đến vậy à?”
Cô ta không cam tâm.
“Vậy... lấy mạng đền mạng, cô thấy thế nào?”
Thời Giản nói nhẹ như không, như thể đây là một chuyện vô cùng đơn giản, khiến Từ Tĩnh Như sững người, luồng oán khí đang sôi trào trong cô ta dường như cũng khựng lại.
“...Nếu được như vậy thì tất nhiên là tốt nhất, nhưng... nhưng cô có làm được không?” Cô ta hỏi một cách cẩn trọng.
Không thể sao? Nếu được như vậy thì còn gì bằng.
Phải là lấy mạng đền mạng.
Nếu không thì dựa vào đâu mà cô phải chết, còn kẻ hại chết cô lại có thể sống nhơn nhơ như không có chuyện gì xảy ra? Kể cả có phải ngồi tù thì được bao lâu chứ? Vài năm ngắn ngủi đó mà được xem là công bằng cho một mạng người ư?
Cô chết là chết thật, còn những kẻ sống sót, dù là kẻ đã hại chết cô, lại quan trọng hơn cô sao?
Vậy thì cái chết của cô có khác gì chết vô ích?
Cô tin pháp luật sẽ cho cô sự công bằng, nhưng rất nhiều khi, sự công bằng đó không thật sự xóa bỏ được điều gì cả.
Thời Giản khẽ mỉm cười: “Đương nhiên là tôi có thể.”
Đôi mắt Từ Tĩnh Như lóe lên niềm vui mừng khôn xiết: “Cô thật sự có thể giúp tôi báo thù sao?”
“Nếu tôi giúp cô báo thù, cô có thể yên lòng ra đi không?”
Từ Tĩnh Như gật đầu rồi lại khựng lại, gương mặt tràn đầy vẻ cô đơn và buồn bã: “Tôi có thể buông bỏ oán hận, nhưng lại không thể bỏ lại ba mẹ tôi... Họ chỉ có mình tôi là con...”
Thời Giản suy nghĩ một lát rồi nói: “Cha mẹ cô tuổi cũng chưa lớn lắm, có lẽ họ có thể sinh thêm một đứa nữa?”
Từ Tĩnh Như lặng người.
Cô ta không bao giờ ngờ mình sẽ nghe được câu trả lời như vậy.
Nhưng... nó lại khiến người ta không thể phản bác được.
Nghĩ đến tuổi của ba mẹ, nhất thời chính cô ta cũng không khắc họ có thể sinh thêm con được nữa không. Gia đình cô tuy không khá giả nhưng cũng đủ ăn đủ mặc. Ba mẹ mở một tiệm bán đồ ăn sáng nhỏ, tuy không quá đông khách nhưng cũng đủ để ba người không phải sống quá chật vật.
Chỉ là họ phải thức khuya dậy sớm, rất vất vả. Cô cũng vì muốn đi làm kiếm thêm một khoản tiền... Nhưng sức khỏe của ba mẹ trước giờ vẫn khá tốt, tạm thời chưa có vấn đề gì lớn.
“Vậy... vậy khi nào cô có thể giúp tôi báo thù, và tôi... tôi cần phải trả cái giá gì?”
Từ Tĩnh Như không ngốc đến mức nghĩ rằng người khác sẽ giúp mình báo thù vô điều kiện.
Nhìn hoàn cảnh xung quanh, cô gái này chắc chắn có điều kiện gia đình rất tốt, nhưng chưa chắc đã mạnh hơn đám người đã bắt nạt cô. Cô ấy mạo hiểm giúp cô, chắc chắn phải có mục đích.
Chỉ cần cô ấy thật sự có thể báo thù giúp cô, bất kể phải trả giá thế nào, cô cũng cam lòng.
Ánh mắt Thời Giản khẽ lóe lên, sau đó cô cười đầy ẩn ý: “Cô không cần lo lắng, tôi chắc chắn sẽ không giúp không công, nhưng cũng sẽ không đòi hỏi thứ gì mà cô không thể trả nổi. Bây giờ nói gì cũng vô ích, cứ để mọi chuyện kết thúc, rồi chúng ta sẽ bàn tiếp.”
Cô không phải người thường, thứ cô muốn tự nhiên cũng không phải là những thứ tầm thường.
Từ Tình Như không chút do dự gật đầu: “Được.”
Cô ta cũng chẳng còn gì để mất, chỉ cần người này giúp cô ta báo thù, dù là linh hồn cô ta cũng có thể cho đi.
“Vậy thì cô cứ từ từ chờ đi. Chuyện này cần một thời cơ thích hợp.”
Từ Tình Như gật đầu.
Dừng một chút, cô ta như nhớ ra điều gì đó, bỗng chồn đan tay vào nhau rồi căng thẳng hỏi: “Cô... cô có thể... có thể giúp tôi bảo vệ ba mẹ tôi được không?”
Thời Giản thầm nghĩ: “...”
Cô là người của địa phủ, không phải thần tiên trên trời. Cô quản chuyện của người chết, không phải chuyện của người sống.
Thấy cô im lặng không nói, hốc mắt của Từ Tình Như liền đỏ hoe: “Nếu... nếu không được, thì... thôi vậy...”
Nhìn bộ dạng đáng thương của cô ta, Thời Giản nói: “Cô yên tâm đi, ba mẹ cô chắc sẽ không sao đâu.”
Hiện tại sự việc đang ầm ĩ như vậy, nếu lúc này ba mẹ cô ta xảy ra chuyện, mọi thứ sẽ chỉ càng thêm không thể cứu vãn.
“Mẹ, con ra ngoài một chuyến.” Thời Giản nói với Cố Đan Thu.
Cố Đan Thu ngẩn ra một lúc: “Ra ngoài à? Con định đi đâu, để mẹ bảo tài xế đưa con đi.”
“Không cần đâu, con tự đi xe được rồi.” Nếu có tài xế đưa đi thì làm sao cô làm việc được chứ?
“Nhưng mà...” Từ lúc về nhà đến giờ, Tiểu Giản chưa từng ra ngoài một mình. Con bé có quen thuộc đường sá ở Hải Thị đâu, lỡ một mình ra ngoài bị lạc thì phải làm sao?
Dường như nhìn thấu được nỗi lo của bà, Thời Giản nói: “Mẹ, không sao đâu ạ, con biết đường mà. Với lại, cứ lên xe rồi đọc địa chỉ là được thôi, không có gì phải sợ cả.”
Cố Đan Thu vẫn chưa yên tâm:
“Không được! Hiện tại bên ngoài người xấu rất nhiều! Như vậy đi, mẹ bảo anh Tư con đi cùng. Con muốn làm gì thì cứ làm, có anh đi theo còn tiện sai vặt.” Lời này của bà nghiễm nhiên xem Thời Quý là một người tùy tùng, phải nghe theo sự sai bảo của Thời Giản.
Câu nói ấy khiến Thời Giản nghẹn lời:
“…”
Cô xác định là nếu để Thời Quý đi theo, chắc chắn anh ta sẽ nổi đóa mất.
Thấy nét mặt con gái lộ rõ vẽ không tình nguyện, Cố Đan Thu phẩy tay, chẳng buồn để tâm:
“Không sao, nó không dám cãi đâu! Mẹ là mẹ nó cơ mà!”
Rồi bà sai người gọi Thời Quý – đang còn ngủ nướng – dậy.
Nghe xong yêu cầu của mẹ, anh lập tức nổi trận lôi đình.
“Mẹ! Con là anh của nó, không phải người hầu! Nếu mẹ không yên tâm thì mẹ tự đi theo đi, sao lại bắt con đi kèm con bé đó!” – Anh vừa nói vừa lườm Thời Giản một cái sắc lẻm.
Thời Giản cũng chẳng vừa, liếc lại anh, giọng ghét bỏ:
“Anh nghĩ tôi muốn anh đi theo chắc? Là mẹ lo lắng nên mới bắt anh đi cùng thôi.”
“Mẹ! Mẹ xem nó kìa!” – Thời Quý tức đến nỗi giơ tay chỉ vào mặt Thời Giản.
Cố Đan Thu đánh một phát vào tay anh:"con không muốn cũng phải đi! Chính con nói mình là anh Tiểu Giản, giờ em ra ngoài mà con cũng không chịu đi cùng thì còn ra thể thống gì nữa?” Bà nghiêm mặt ánh mắt sắc lẹm liếc anh.
Ánh mắt nghiêm khắc của mẹ khiến Thời Quý chột dạ, khí thế lập tức xẹp xuống.
“Vậy là quyết định thế nhé! Mau ăn sáng đi, Tiểu Giản còn phải ra ngoài.”
Trong lòng Thời Quý đầy oán thán. Anh cảm thấy địa vị của mình trong nhà ngày càng thấp – không, thật ra là chẳng còn địa vị nào để nói nữa!
Anh vừa ấm ức vừa uể oải đi thay đồ, trong đầu vẫn không ngừng than thở.
Trên xe, anh cau mày hỏi:
“Rốt cuộc cô định đi đâu?”
Có người láy không công, không dùng thì phí, Thời Giản thản nhiên ra lệnh:" Cứ láy xe về phía trước, tôi sẽ chỉ đường cho."
Giọng điệu đó… chẳng khác nào đang sai anh làm tài xế riêng.
Thời Quý tức muốn chết, nhưng không thể cãi. Ai bảo cô bây giờ là cục cưng là bảo bối của nhà họ Thời cơ chứ?
Thời Quý lái xe theo chỉ dẫn của cô, lúc thì rẽ chỗ này, lúc thì lách chỗ kia. Con đường ngày càng lạ lẫm và nhỏ hẹp, đến chính anh cũng thấy hoang mang.
Sống ở Hải Thị bao nhiêu năm nay, sao anh chưa bao giờ biết nơi này lại có một chỗ như thế này?
Nghe lời Thời Giản, Thời Quý đỗ xe bên ngoài một khu chung cư cũ nát. Ngồi sau tay lái nhìn khung cảnh xung quanh, trong lòng anh dâng lên một nỗi nghi hoặc sâu sắc.
“Được rồi, anh ở đây chờ tôi.” Thời Giản xuống xe, đóng sầm cửa lại, ném lại một câu rồi đi thẳng, không cho Thời Quý một cơ hội nào để hỏi han.
Vốn dĩ anh định hỏi cô rốt cuộc muốn làm gì, đi đâu, nhưng thái độ này của cô thật sự khiến người ta tức điên.
Tức mình, anh quyết định mặc kệ luôn.
Dù sao cũng là cô bảo anh ở đây chờ, mẹ cũng chẳng phải đã dặn anh phải nghe lời cô sao?
Thời Giản thuận lợi đi vào khu chung cư, bước chân không ngừng nghỉ, đi thẳng đến một trong những tòa nhà.
Khu chung cư cũ kỹ không có cây xanh tử tế, tường ngoài loang lổ, thậm chí còn không có thang máy, cầu thang cũng mang dấu vết của sự đổ nát.
Cô đi đôi giày da đế thấp, từng bước vững chãi bước lên cầu thang, tạo ra những tiếng “cộc cộc” có nhịp điệu vang vọng trong không gian trống trải.
Vì là ban ngày, người lớn đều đã đi làm, nên khu này chủ yếu chỉ có người lao động và người già sinh sống. Lúc này các cụ già vẫn còn ở trong nhà, nên cô không nghe thấy tiếng động gì, cũng chẳng thấy bóng người nào.
Cô cứ thế đi thẳng lên tầng bốn, rẽ trái.
Vừa lên đến nơi, cô đã mơ hồ nghe thấy tiếng khóc, đoán không nhầm thì chắc là phát ra từ nhà họ Từ.
Đứng trước cửa, cô giơ tay gõ cửa, thầm nghĩ phải mau chóng tìm cơ hội được trợ thủ của mình đến bên cạnh mới được.
Cô đường đường là một công chúa, sao lại đến nông nỗi chuyện gì cũng phải tự thân vận động thế này?
Điều này không phù hợp với thân phận công chúa Thành Vong Tử của cô chút nào.
Tiếng khóc trong nhà im bật, sau đó có tiếng bước chân vang lên. Một lúc sau, có tiếng hỏi vọng ra: “Ai vậy ạ?”
“Tôi là bạn của Từ Tình Như.”
Trong nhà im lặng một lúc rồi cánh cửa mới hé ra một khe hở. Một người nhìn qua khe cửa, thấy cô còn trẻ nên cũng yên tâm phần nào: “Cháu... cháu là đồng nghiệp của Tình Như sao?”
Thời Giản gật đầu.
Người trong nhà lúc này mới mở cửa cho cô vào.
Vừa vào nhà, Thời Giản không nói nhiều lời vô ích mà đi thẳng vào vấn đề: “Cháu biết Từ Tình Như bị người khác hại chết.”
Cha mẹ của Từ Tình Như tuổi đời không lớn, nhưng sau khi con gái xảy ra chuyện, họ đã già đi trông thấy.
Mái tóc vốn đen nhánh nay đã điểm rất nhiều sợi bạc, nếp nhăn trên mặt cũng hằn sâu hơn, trong mắt đầy vẻ đau thương, thống khổ và cả sự căm hận bị đè nén.
“Sao cháu biết, sao cháu biết Tình Như nhà cô bị người ta hại chết? Có phải cháu biết chuyện gì không, mau nói đi. Có phải cháu biết gì đó không...” Bà Từ vốn đang ủ rũ, nghe Thời Giản nói xong liền như được tiêm máu gà, túm chặt lấy tay cô, giọng nói ánh lên, đầy vẻ dồn dập.
Thời Giản dĩ nhiên không sợ, ngược lại là ông Từ, thấy vợ mình kích động, lại còn nắm chặt tay cô bé, ông lo bà làm cô bị thương nên vội vàng ôm lấy vợ an ủi: “Bà đừng kích động, bình tĩnh lại đã, chúng ta từ từ hỏi. Bà buông tay ra đi, xem kìa, tay con bé bị bà nắm đỏ cả lên rồi, lỡ doa nó chạy mất thì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)