Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hơn nữa còn không có thức ăn, chỉ có thể đi hái rau dại hoặc lấy đồ đến nhà xã viên đổi rau củ quả mà bọn họ để lại trong đất trồng rau của nhà mình.
Cho nên, lúc trước sắp xếp thay phiên nấu cơm, là thương lượng xong mỗi ngày bổ sung thêm rau dại, hôm đó ai nấu cơm thì người đó phụ trách đi tìm hái.
Đối với việc này, Phong Tri Ý không có dị nghị gì:
"Được, lát nữa tôi sẽ đi.”
Dù sao hôm nay cô cũng không có việc gì, đúng lúc cô đang muốn đi làm quen với hoàn cảnh nơi này.
Hạ Mai hơi giật mình, dường như cô ta không ngờ Phong Tri Ý lại dứt khoát như vậy. Nhưng mục đích của cô ta không phải là như thế:
"Cô có biết đi đâu tìm rau dại không? Cô có biết rau dại trông như thế nào không? Không phải đừng cậy mạnh, lấy đồ đến nhà xã viên đổi chút rau đi.”
Chỉ có một con sông lớn ở trước thôn đung đưa, quanh co về phía vách đá thẳng đứng rồi biến mất không thấy.
Lúc này đang là tháng ba cuối mùa xuân, mùa của vạn vật sinh sôi, chim bay cỏ mọc, cánh đồng hoa cải dầu màu vàng kim từng mảnh từng mảnh, cùng từng khối lúa mì xanh vàng, trong mưa phùn tí tách, tươi mát như đang gột rửa.
Xa sơn như cặp lông mày của người phụ nữ đẹp, như ẩn như hiện ở mông lung trong mưa bụi có vẻ hết sức mơ màng, như tranh thủy mặc xanh đỏ tràn ngập tình thơ ý họa.
Phong Tri Ý lưng đeo giỏ tre, tay cầm ô, cô đi trên con đường nhỏ nông thôn mưa bụi mù mịt.
Giống như si như say mà thưởng thức thế giới thần tiên dưới mưa bụi mênh mông bao phủ, chợt nghe thấy phía sau có tiếng gọi với theo cô:
"Thanh niên trí thức Trần! Thanh niên trí thức Trần, chờ một chút!”
Phong Tri Ý quay đầu lại, nhìn thấy Hứa Lê Hương mặc áo tơi, đội nón, xách sào trúc chạy tới, nhếch môi mỉm cười:
"Trùng hợp quá? Cô đi đâu vậy?”
Nhìn Phong Tri Ý cầm ô ở mua bụi lất phất bỗng nhiên quay đầu lại, đứng ở cánh đồng hoa cải dầu cười dịu dàng thanh tú.
Trong nháy mắt đó, cô khiến cho cảnh đẹp điền viên này đều bị mờ nhạt.
Nhất là mưa phùn mờ mịt, làm cô càng trở nên nổi bật, càng thêm như hoa như ngọc. Đôi mắt cười nhẹ nhàng, còn dịu dàng hơn so với nước mùa xuân.
Hứa Lê Hương nhìn thấy vậy không khỏi sinh lòng hâm mộ:
Biết đầu thai tốt thật đấy, trời sinh đẹp đẽ như vậy, ưu tú như vậy. Cũng chỉ có gia đình phú quý, mới nuôi ra được nhan sắc và khí chất như vậy nhỉ?
Hứa Lê Hương thu hồi suy nghĩ cười nói:
"Tôi nghĩ hôm nay trời mưa không cần đi làm, đang định gọi cô cùng lên núi tìm chút nấm rau dại.”
“Nhưng lúc đến điểm thanh niên trí thức tìm cô, thì bọn họ lại nói cô đã đi đào rau dại rồi. Lúc này măng nấm rau dại trên núi đang tươi tốt! Tôi biết nhiều nơi hơn, tôi đưa cô đi nhé?”
Phong Tri Ý đã biết trước nữ chính sẽ tới tìm mình để bồi dưỡng tình cảm, không thể không gật đầu:
"Vậy thì làm phiền cô dẫn đường rồi.”
Thực ra núi rừng là sân nhà của cô, nơi có thực vật chính là thiên đường của cô.
Cô mà muốn ở trong rừng tìm cái gì thì không có ai lợi hại hơn cô được.
"Cô không cần khách sáo như vậy."
Hứa Lê Hương luôn cảm thấy trên người Phong Tri Ý có khí chất trong trẻo, nhìn như thân thiết hiền hòa, nhưng lại lạnh lùng, xa cách:
"Sau này nếu cô phải lên núi tìm rau dại gì đó thì cứ tới tìm tôi, tôi biết chỗ nào nhiều, rau dại nào có thể ăn.”
Phong Tri Ý mỉm cười gật đầu:
"Được.”
Vậy thì có thể nhân dịp này lấy cớ là nữ chính đưa cô lên núi rừng làm quen, về sau tự mình đi tìm đồ cũng không kỳ lạ.
Có điều làm cho Phong Tri Ý thất vọng chính là, nữ chính chỉ dám đưa cô đi dạo bên ngoài rìa núi, căn bản không dám đi vào sâu trong núi.
Nói là bên trong có nhiều rắn độc nguy hiểm, dễ bị cắn. Hơn nữa còn có dã thú lui tới, không an toàn.
Nhưng bên ngoài thiển sơn không chỉ có bọn họ đến tìm nấm và rau dại, còn có bọn trẻ mới lớn trong thôn, và một ít cô, dì, bác gái có thời gian rảnh rỗi, đều vội vàng vào mùa vạn vật sinh trưởng này lên núi tăng thêm miếng ăn cho gia đình.
Lại vừa đúng lúc mưa phùn không có công việc đồng áng, khắp núi đều là người, bọn họ hoàn toàn không lấy được bao nhiêu.
Ở trên núi gần như tìm kiếm cả ngày, bữa trưa cũng không trở về ăn, rau dại, nấm cùng măng cộng lại, còn chưa tới nửa sọt.
Nhưng Hứa Lê Hương lại cảm thấy lần này bọn họ đã thu hoạch bội thu rồi, còn tự đắc:
"Nhiều nhỉ? Lần sau tôi lại đưa cô đến đây!”
Phong Tri Ý đang bẻ hoa đỗ quyên, nghe thấy vậy thì quay đầu cười cười với cô ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
