Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lần sau cô cũng không định đi cùng nữ chính, cô tính một mình đi vào trong núi sâu, chắc chắn trong sơn sâu ít người lui tới các loại vật càng thêm dồi dào.
Dù sao cô cũng không sợ rắn, ở trong rừng núi, bất kỳ loại thực vật nào cũng có thể trở thành vũ khí của cô, dị năng của cô có thể dễ dàng đối phó với mãnh thú, chỉ là rắn độc thì cô vốn dĩ không để vào mắt.
Hứa Lê Hương thấy cô bẻ không ít hoa đỗ quyên để đầy sọt thì khó hiểu hỏi:
"Cô lấy những bông hoa này làm gì?”
Cô ta không cho rằng Phong Tri Ý sẽ giống như trẻ nhỏ trong thôn, ăn cánh hoa này cho ngọt miệng, cô ấy lại không thiếu đường.
“Đẹp mà!”
Phong Tri Ý lại cầm một bó hoa nở rực rỡ.
"tôi lấy về cắm bình.”
Núi này hoa nở rực rỡ, không bẻ một ít mang về, Phong Tri Ý cảm thấy uổng công chuyến đi này.
Khóe miệng Hứa Lê Hương lén động, đúng là cô chủ nhà tư bản.
Có điều cô ta cũng không ngốc mà nói ra như vậy, chỉ là cười cười ứng phó:
"Trời không còn sớm, chúng ta nên nhanh chóng xuống núi đi? Nếu không trời tối, trời mưa đường không dễ đi.”
"Được."
Phong Tri Ý cõng sọt tre, một tay ôm một bó hoa lớn, một tay cầm ô, bước đi nhẹ nhàng cùng cô ta xuống núi.
Hứa Lê Hương lúc này mới bất tri bất giác nhận ra điểm kỳ lạ, bản thân cô ta mặc áo tơi hành động thuận tiện, chui một chuyến vào núi đi ra, đều khó tránh khỏi chật vật.
Nhưng ngược lại, Phong Tri Ý cầm ô, còn nhàn nhã tản bộ giống như đi nghỉ mát, vừa xinh đẹp lại thong dong.
Tại sao chứ? Hứa Lê Hương nghĩ không ra, rõ ràng là chui vào núi rừng bẻ rau dại đào măng giống nhau.
Mình đã quen với công việc đồng áng, tay chân chắc là so với Phong Tri Ý liễu yếu đào tơ, được nuông chiều từ bé sinh phải nhanh nhẹn mới đúng.
Vì sao mình so với Phong Tri Ý lại càng chật vật hơn vậy?
Cho đến khi đi vào thôn, Hứa Lê Hương cũng không nghĩ ra vấn đề này.
Trước khi tách ra, Hứa Lê Hương nói:
"Nếu ngày mai trời còn mưa không làm việc được thì tôi sẽ dẫn cô đi tìm một chút bên phía đông ngọn núi.”
Hôm nay bọn họ đi là phía sau núi hơi gần một chút, bên kia núi phía đông cây rừng tầng tầng trùng điệp xanh mướt, lớn hơn cũng sâu hơn, thú hoang cũng phong phú hơn.
Phong Tri Ý mỉm cười từ chối:
"Nếu ngày mai không làm việc, tôi muốn đi thị trấn một chuyến, để lần sau nhé.”
"Vậy cũng được."
Hứa Lê Hương phất phất tay tạm biệt cô:
"Vậy tôi về nhà trước đây.”
"Ừ."
Phong Tri Ý cũng xoay người đi lên con đường nhỏ đi về điểm thanh niên trí thức, nhưng còn chưa đi được bao xa”
Cùng lúc đó, một mùi máu tươi bay vào khoang mũi của cô.
Có người bị đè à?!
Phong Tri Ý không hề nghĩ ngợi, cô chạy như bay tới, ném hoa và ô vừa rồi ôm trong người xuống đất, cô nhào tới nhanh chóng kéo lê rơm rạ gỗ mục kia ra.
Đồng thời trong nháy mắt cô phóng dị năng, thực vật bốn phía đều âm thầm đến hỗ trợ.
Cỏ dưới chuồng bò cũng run rẩy chống đỡ đất đá và cỏ khô bị đổ, giúp người bị đè có một không gian nhất định, cũng để tránh cho cô khi kéo ra lại tạo thành tổn thương lần thứ hai.
Chuồng bò này là nơi có mấy ông bà cụ thân thể không khỏe lắm, không có tội lỗi gì, chỉ là phần tử trí thức cao cấp mà thôi, là vật hi sinh cho sai lầm của thời đại này.
Đối với chính sách tư tưởng của thời đại này, Phong Tri Ý không muốn bình luận. Chỉ là mạng người vô tội này gặp trước mắt thì cô có thể cứu là sẽ cứu.
Phong Tri Ý nhanh chóng cứu từng cụ già bị đè bên trong ra, khi cứu người cuối cùng, cô nhấc cây gỗ đè trên người cụ lên thì có một bàn tay tái nhợt gầy gò lại xương xẩu hướng tới, giúp cô xốc cây gỗ nặng nề trong tay lên.
Phong Tri Ý sửng sốt, sợ mình làm vướng, cô vội vàng tránh ra, sau đó nhìn thấy một chàng trai cao gầy, đường cong sườn mặt vững vàng và nghị lực.
Anh khẽ mím môi mỏng, cúi thấp mặt, lông mi treo giọt nước trong suốt, mái tóc ướt át buông thõng giữa khuôn mặt như họa.
Bộ quần áo đen sũng nước dường như bị lem mực, tương xứng với làn da có chút tái nhợt của anh tạo thành một bức tranh thủy mặc đen trắng, mà anh giống như vị quý công tử nghèo túng đi ra từ trong tranh.
Quá trình Phong Tri Ý đánh giá thực ra cũng chỉ là trong nháy mắt chưa tới một giây, chỉ thấy chàng trai sau khi nhấc cây gỗ mục lên không chớp mắt, sau đó nhanh chóng ôm vụ già từ trong đống đổ nát ra chạy về phía trại nuôi lợn cách đó không xa!
Phong Tri Ý nhìn thấy anh đi khập khiễng nhưng bước chân vẫn nhanh như trước thì ngẩn người một chút, người này không lẽ là...
Suy nghĩ nào đó vừa mới bắt đầu, thì đã bị âm thanh đau đớn của cụ già làm cho kinh hãi bay đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)