Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
AI lập tức hiểu rõ:
"Cho nên chủ nhân ngài cố ý lộ ra tiền tài để câu cá chấp pháp?”
Phong Tri Ý đi thẳng về phía linh tuyền, nghe vậy cô cười khẽ một tiếng:
"Cái gì mà câu cá chấp pháp, đừng nói khó nghe như vậy.”
“Hạ Mai vừa nhìn đã biết là người thích sinh sự, tôi chỉ là phòng ngừa một chút, bóp chết phiền toái ở trong nôi, làm cho Hạ Mai sau này không dám trêu chọc ta nữa thôi.”
AI không đồng ý:
"Nhưng tôi thông qua tính toán tính cách của hàng vạn người, tính ra 80% người có tính cách như Hạ Mai sẽ không an phận như vậy.”
“Cho dù cô ta không tự mình ra tay, cũng sẽ giựt dây cho người khác đến, giống như mẹ tên ngốc kia không phải là vậy sao?”
Phong Tri Ý tỏ ra không sao cả:
"Vậy ta cũng coi như tiên lễ hậu binh. Lần sau lại trêu chọc ta, ta trực tiếp bóp chết cô ta, cũng không có người cảm thấy ta lòng dạ độc ác.”
“Ở thời đại này, chúng ta phải làm theo các quy tắc của thời đại này.”
"Còn nữa, thiết lập nhân vật của nguyên thân sau này ta chắc chắn không duy trì được.”
“Người đời đều khinh mềm sợ cứng, ta giải thích rõ ràng hết những điểm nghi hoặc về bản thân, sau đó thái độ cứng rắn từ chối giải thích với người đời.”
“Sau này người khác cũng không dám tự tiện theo dõi hoặc ác ý phỏng đoán về ta nữa.”
AI lập tức hiểu được là cô mượn chuyện Hạ Mai lên cơn làm thăng bằng cho bản thân:
"Nữ chính thì sao? Ngài biết rõ cô ta đang tính kế, vì sao còn muốn thuận theo ý của ả?”
Đi tới bên cạnh linh tuyền, Phong Tri Ý cởi quần áo ngồi vào trong linh tuyền:
"Vì bịt miệng cô ta, đỡ cho sau này cô ta luôn lấy chút nước đường kia để giở trò, ta muốn thanh tĩnh.”
Đương nhiên, cũng là vì câu được con cá nhỏ muốn lén lút gây sự của Hạ Mai.
Đem tất cả những tai họa ngầm trước mắt của cô giải quyết xong là tốt nhất.
Chuyện AI không hiểu chính là:
"Nữ chính rõ ràng có tính toán rất lớn đối với ngài, hơn nữa cô ta trở về từ kiếp trước, tầm nhìn chắc chắn sẽ không nông như vậy. Sao có thể nhận lấy những thứ kia?”
“Không sợ triệt tiêu cái gọi là "ơn cứu mạng", từ nay về sau ngài xóa sạch quan hệ với cô ta sao?”
Phong Tri Ý nhắm mắt lại bắt đầu sử dụng dị năng:
"Đó là bởi vì con người không chống lại được với hiện thực, hiện tại cô ta đang cần những thứ đó.”
Lúc trước cô có lật mấy trang đầu tiên trong sách một chút, trong sách nói sau khi nữ chính vừa mới sống lại không được mấy ngày.
Mẹ cô ta sinh ra em trai duy nhất trong năm chị em bọn họ, sau đó vì ở cữ không đủ dinh dưỡng, nên cả người ốm đau liên miên, do đó sớm qua đời.
Nếu biết điểm này, nữ chính sao có thể từ chối được những đồ dinh dưỡng thích hợp ở cữ như vậy chứ?
“Vậy thì ngài cũng không cần cho nhiều như vậy mà!”
AI hơi lo lắng:
"Con người không phải có câu gọi là một đấu gạo ân hơn một gánh gạo thù sao? Ngài không sợ nàng sau này cô ta được voi đòi tiên sao?”
"Nhưng cũng có một câu gọi là tích Thủy chi ân, dũng tuyền tương báo***."
(*** Sống phải biết khắc ghi ơn nghĩa của người khác, dù chỉ bé bằng một giọt nước cũng phải báo đáp ơn ấy bằng một dòng suối mạnh mẽ.)
Cho dù chút nước đường kia đối với cô không có một chút tác dụng, nhưng không phải nữ chính tốt xấu gì cũng đưa cô đang hôn mê về ký túc xá sao?
Chung quy vẫn là nhận ơn của cô ta, Phong Tri Ý không thích nợ người khác. Còn về những thứ khác thì:
"Người khác không tốt là chuyện của sau này, trước tiên chúng ta phải làm tốt chuyện bản thân mình đã.”
AI nhất thời phẫn nộ:
"Nữ chính kia đối với ngài đúng là ơn bằng một giọt nước.”
Phong Tri Ý cười cười, không tỏ ý kiến.
Ngày hôm sau bên ngoài trời mưa, hạt mưa nhỏ và dày đặc.
Tuy nhìn mưa rơi xuống nhẹ nhàng vô hại, lại có thể không tiếng động làm cho người đi ra ngoài một hồi là bị thấm ướt hết quần áo tóc tai.
Nhưng trước mắt đang là mùa canh tác, mấy nam thanh niên trí thức Phạm Khải Minh vẫn mạo hiểm mưa phùn đi cày ruộng chờ gieo hạt.
Dù sao làm việc một ngày, thì kiếm được công điểm của một ngày.
Chuyện này Phong Tri Ý từ trong trí nhớ của nguyên thân cũng biết đại khái.
Bởi vì thanh niên trí thức bọn họ mới đến nên không có khẩu phần lương thực, đại đội tạm ứng lương thực một tháng cho mỗi người bọn họ.
Nhưng những lương thực này là năm cân khoai tây hoặc khoai lang, năm cân ngô, năm cân gạo lứt, năm cân cám gạo nghiền nát.
Chừng này chắc chắn là không đủ cho thanh chàng trai làm việc dưới ruộng mỗi ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)