Hành động của anh giống như đang cảm thấy vui mừng vì tìm được người đồng điệu với mình vậy.
"Phải, cô biết cách thể hiện ham muốn hơn tất cả bọn họ và cả... Dã tâm nữa."
Vào ngay khoảnh khắc hai chữ dã tâm thốt ra từ khuôn miệng của Tạ Yếm Trì, chuỗi lục lạc bằng vàng trên cổ chân cô cũng bị anh ta tháo xuống.
"Hôm nay đến đây thôi."
Từ Chanh ngồi bật dậy, nhìn về phía Tạ Yếm Trì.
Ý của câu nói này, chẳng lẽ là cô vẫn còn có thể đến nữa sao?
"Tiền thù lao sẽ được chuyển vào tài khoản cô đã để lại."
"Thực ra tôi không hề đăng ký, là các bạn cùng lớp cố tình trêu chọc, bắt nạt tôi nên mới điền tên tôi vào đó."
Từ Chanh sẽ không cho người khác có cơ hội tiếp cận Tạ Yếm Trì.
Đây là thứ mà cô đã nỗ lực tranh giành mới có được.
Trên tờ đơn đăng ký đó, ngoại trừ cái tên Từ Chanh là thật ra, những thứ khác đều là giả cả.
Tạ Yếm Trì nghe thấy câu này thì bước chân khựng lại, sau đó quay người nhìn về phía cô.
"Phương thức liên lạc."
Anh không muốn tìm hiểu xem Từ Chanh đã đến nơi này bằng cách nào.
Đó không phải là chuyện mà anh sẽ bận tâm.
Từ Chanh mở điện thoại ra, giả vờ như bản thân căn bản không hề quen biết Tạ Yếm Trì từ trước.
Cô bật mã QR của mình lên.
Còn người đàn ông sau khi mở khóa điện thoại, quét trúng mã QR của cô, nhìn vào ảnh đại diện vừa nhảy ra thì khẽ nhíu mày.
Giao diện hiển thị không phải là thêm bạn bè, mà là bắt đầu cuộc trò chuyện.
Từ Chanh nhón chân ghé sát vào, thốt lên một tiếng kinh ngạc: "Trùng hợp quá, hóa ra chúng ta đã quen nhau từ sớm rồi."
"Hôm đó, ở buổi triển lãm tranh, là cô à?"
Cô rất chắc chắn rằng Tạ Yếm Trì căn bản sẽ không nhớ nổi những chuyện vụn vặt chi tiết này.
Hơn nữa việc Thịnh Vãn có thể kết bạn với anh lúc đầu vốn dĩ cũng là một lỗi logic của cốt truyện.
Thế nhưng Từ Chanh phải bịa ra một lý do hợp tình hợp lý, tốt nhất là ký ức chung này phải do anh và cô cùng nhau tạo ra.
"Anh đội mũ nên tôi không nhận ra, sau đó có gửi tin nhắn cho anh hai lần nhưng anh cũng không trả lời, không ngờ lại trùng hợp đến thế!"
Từ Chanh thể hiện ra vẻ vô cùng vui mừng, Tạ Yếm Trì nhìn vào giao diện trò chuyện, trên đó có tin nhắn gửi lời hỏi thăm của cô.
Anh quả thực không nhớ nổi mình đã gặp cô vào lúc nào.
Kinh thế nhưng thiếu nữ trước mặt lại nói như thể đó là chuyện có thật, trưng ra một bộ dạng như thể lúc đầu hai người đã trò chuyện rất hợp rơ nên mới có phương thức liên lạc của nhau vậy.
Anh im lặng cúi đầu, thao tác chuyển khoản trên điện thoại một cách không mấy thành thạo.
[Chuyển khoản: 50.000 Nhân dân tệ.]
Lời nói của Từ Chanh bị cắt ngang bởi một chuỗi dài những số không này, cô phải nhịn lại ý nghĩ muốn thò tay ra đếm xem có bao nhiêu số không.
"Hình như có hơi nhiều quá rồi thì phải?"
Số tiền Tạ Yếm Trì đưa ra còn nhiều hơn gấp mười lần so với mức thù lao ghi trên đơn đăng ký.
Mặc dù nói nhà họ Tạ căn bản không hề thiếu tiền, nếu Tạ Yếm Trì vui vẻ thì việc đưa cho cô năm triệu hay năm mươi triệu cũng chẳng phải là chuyện gì to tát.
"Còn có chuyện gì nữa không?"
Ngặt nỗi Tạ Yếm Trì lại không hề có ý định trả lời câu hỏi đó.
Sau khi thốt ra câu nói đuổi người này, anh đã cầm lấy chiếc ba lô ở bên cạnh và chuẩn bị rời đi.
Từ Chanh vội vội vàng vàng quay lại phòng nghỉ, sau khi thay quần áo của mình vào liền đuổi theo Tạ Yếm Trì.
"Nếu sau này bạn học Tạ vẫn cần người mẫu thì có thể liên lạc với tôi."
"Tôi là người học nghệ thuật, chắc là sẽ có thể thấu hiểu nhân vật tốt hơn những người khác."
Từ Chanh không gọi Tạ Yếm Trì là Tạ công tử.
Cô nghĩ, Tạ Yếm Trì đại khái cũng không thích cái cách xưng hô đó đâu.
Người khác gọi Tạ công tử, ít nhiều gì cũng mang theo chút nịnh bợ.
Cô gọi bạn học, chúng sinh bình đẳng.
Đối với một kẻ quái dị không thể cảm nhận được tình cảm như Tạ Yếm Trì mà nói, những sự ái mộ giả tạo ngoài mặt kia hoàn toàn là đàn gảy tai trâu.
Chi bằng cứ bắt đầu từ việc tiếp xúc lâu dài trước đã.
Sự đụng chạm của da thịt mới là phản ứng thành thật nhất.
Tạ Yếm Trì không nói gì thêm, chỉ ừ một tiếng.
Sau khi Từ Chanh cùng anh đi xuống đến tầng một, anh liền rời đi.
Có thể nhìn ra được anh rất bận và cũng rất không thích tiếp xúc với con người.
Nhìn theo bóng lưng của người đàn ông, Từ Chanh mở điện thoại ra, nhận số tiền chuyển khoản.
Sau đó cô gửi cho Tạ Yếm Trì một dòng tin nhắn.
Chanh Chanh Quả Chanh: [Cảm ơn anh nhé, bạn học Tạ, lần sau gặp lại nha~. (^▽^)]
Tin nhắn gửi đi rồi nhưng Tạ Yếm Trì không trả lời lại.
Từ Chanh tỏ vẻ không sao cả mà nhún nhún vai, quay người đi tìm Phương Kiến Lê.
Còn đám người Ngụy Vi khi nhìn thấy Từ Chanh quay trở về liền hừ lạnh một tiếng.
"Ồ, vui vẻ thế cơ à? Không sợ vài ngày nữa sẽ trở thành đề tài bàn tán cho nam sinh toàn trường sao."
Từ Chanh nhẹ nhàng liếc nhìn cô ta một cái, không thèm nói câu nào.
Cô kéo tay Phương Kiến Lê, vui vẻ nói:
"Tạ Yếm Trì hào phóng cực kỳ luôn, hôm nay tớ kiếm được một mớ rồi, đi thôi, tớ mời cậu đi ăn một bữa thật ngon."
Phương Kiến Lê cứ thế bị Từ Chanh kéo đi mất.
Chỉ để lại một Ngụy Vi bị ngó lơ đang tức tối giậm chân tại chỗ.
Đợi đến khi ra khỏi cổng trường, Phương Kiến Lê kéo Từ Chanh lại, rồi đi vòng quanh người cô một vòng.
"May quá, may quá, trên người không bị dính mấy thứ màu vẽ lung tung kia, quần áo cũng bình thường, kiểu tóc cũng không bị rối."
"Chanh Chanh, tớ sắp lo lắng đến chết mất thôi!"
Sau khi thở phào nhẹ nhõm một hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Kiến Lê lập tức mếu máo xuống.
Cái người Tạ Yếm Trì đó chính là một kẻ biến thái, trong suốt hai tiếng đồng hồ Từ Chanh đi tới đó, Phương Kiến Lê cứ sợ cô sẽ không mạng quay về.
Nghe thấy sự quan tâm của cô bạn thân, Từ Chanh đưa tay ra nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của cô ấy.
"Ôi chao, biết ngay là cậu quan tâm đến tớ nhất mà, yên tâm đi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả đâu, không chỉ có vậy, tớ còn kiếm được tiền nữa nè."
Từ Chanh kể lại một cách đơn giản về những chuyện xảy ra trong phòng tranh, nhưng đã giấu nhẹm đi một vài chi tiết nhạy cảm.
Phương Kiến Lê sau khi nghe thấy Tạ Yếm Trì đưa cho năm mươi ngàn tiền thù lao, đôi mắt lập tức mở to ra.
"Oa! Phen này bọn Ngụy Vi không tức điên lên mới lạ đấy, vốn dĩ còn muốn bắt cậu lao động không công cơ mà."
Chỉ là sau khi nói xong, trong mắt Phương Kiến Lê lại thoáng hiện lên vài phần lo lắng.
"Nhưng mà Chanh Chanh ơi, lỡ như những bức tranh đó..."
Mọi người không muốn đến làm người mẫu cho Tạ Yếm Trì chính là vì những bức họa lộ liễu đó sẽ khiến người ta thân bại danh liệt.
Dù có kiếm được tiền nhưng cũng sẽ bị người ta nhìn bằng ánh mắt khác, không thể ngẩng đầu lên được ở trong trường.
Danh tiếng của một cô gái quả thực quá mực quan trọng.
Từ Chanh khẽ nhướng mày, tỏ vẻ hoàn toàn không bận tâm mà nói: "Tớ thấy chuyện đó cũng chẳng là gì cả, tớ đâu có khỏa thân."
"Tranh của Tạ Yếm Trì rất đẹp, vào độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, tớ có thể được lưu giữ lại bằng phương thức như thế này, tớ còn phải cảm ơn anh ấy nữa đấy."
Nói rồi, Từ Chanh khoác lấy cánh tay của Phương Kiến Lê, tiếp tục phân trần.
"Hơn nữa cậu cũng biết rõ hoàn cảnh của tớ rồi đấy, lúc tớ bị nhà họ Từ đuổi ra khỏi nhà, trên người chẳng có lấy một xu dính túi."
"Tớ cũng phải tìm cho mình một con đường để mưu sinh chứ? Tớ không trộm không cướp, tự dựa vào nỗ lực của bản thân để kiếm tiền thì có gì mà đáng xấu hổ đâu?"
Vào thời điểm đó, nếu như Từ Chanh không gặp được Phương Kiến Lê và nhận được sự giúp đỡ của cô ấy, có lẽ cô đã sớm chết đói từ lâu rồi.
Nhà họ Từ đâu có thiếu tiền, mười mấy năm tình nghĩa, nguyên chủ đã gọi họ là bố mẹ ngần ấy năm trời, vậy mà vẫn bị họ tuyệt tình đuổi ra khỏi cửa một cách vô can.
Chỉ vì một câu nói của Từ Viện: "Con không muốn nhìn thấy kẻ đã cướp mất bố mẹ của con xuất hiện ở nơi này."
Chuyện năm đó Từ Chanh cũng chỉ là một đứa trẻ, cô chẳng biết một cái gì cả, vậy mà vẫn phải gánh chịu những ác ý không đáng có này.
Cho dù Từ Chanh biết rõ đây chỉ là một thế giới ảo, thế nhưng cô vẫn cảm thấy đau lòng cho cô gái chưa từng gặp mặt kia.
Chính vì vậy, cô nhất định phải nỗ lực trèo lên thật cao, trở thành một nhân vật mà bọn họ có ngước nhìn cũng không tới được.
Dù cho có phải dùng đến vài thủ đoạn thì đã sao chứ.
Cô không cần danh tiếng.
Bởi vì chỉ có gái ngoan mới được tiếng thơm, còn gái hư thì lại có được tất cả mọi thứ.
"Chanh Chanh, bất kể cậu có làm cái gì đi chăng nữa tớ cũng đều ủng hộ cậu, có chuyện gì cậu cũng có thể nói với tớ."
"Trên thế giới này vẫn còn có tớ quan tâm đến cậu mà."
Phương Kiến Lê ôm lấy Từ Chanh, khẽ vỗ vỗ vào lưng cô.
Cô ấy biết rõ tại sao Từ Chanh lại nỗ lực đến như vậy, với tư cách là bạn thân của cô, điều cô ấy có thể làm chính là vô điều kiện ủng hộ cô.
Giống như những gì Từ Chanh đã nói vậy.
"Ơ kìa Chanh Chanh, người kia có phải là em gái cậu không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


