Từ Chanh đưa tay xoa xoa đầu Phương Kiến Lê, rồi liếc nhìn địa điểm ghi trên đơn đăng ký.
Phòng tranh T5 ở tầng năm khoa Nghệ thuật.
Đó là phòng tranh độc quyền của Tạ Yếm Trì, tầng năm cũng rất hiếm khi có người lui tới.
Giữa biểu cảm muốn nói lại thôi và lo lắng khôn nguôi của Phương Kiến Lê, Từ Chanh đã đi lên tầng năm.
Tầng năm có thang máy đi thẳng, đây cũng là thứ được thiết kế riêng cho Tạ Yếm Trì.
Anh hầu như có thể ở lì trên tầng năm cả ngày trời mà không xuống.
Khi cô đặt chân đến tầng năm thì đồng hồ đã chỉ mười giờ sáng.
Phòng tranh vô cùng yên tĩnh, ánh nắng mặt trời rọi xiên xiên qua khung cửa sổ sát đất.
Tạ Yếm Trì đang đứng quay lưng về phía cửa ở ngay trước giá vẽ, vóc dáng anh cao ráo, ống tay áo sơ mi màu đen được xắn lên đến tận cẳng tay, lộ ra một đoạn cổ tay trắng bệch.
Nghe thấy tiếng động nơi cửa, anh không hề quay đầu lại, chỉ chăm chú nhìn vào bức họa chưa hoàn thành trước mặt.
Dù bị che khuất mất phần lớn nhưng Từ Chanh vẫn nhìn thấy góc áo của nhân vật trong tranh.
Rất bay bổng, đó phải là những nét bút vô cùng linh động mới có thể vẽ ra được.
"Cửa ở hướng kia."
"Lúc ra ngoài thì nhớ đóng lại."
Anh tưởng cô đi nhầm phòng nên tốt bụng lên tiếng nhắc nhở.
Thế nhưng Từ Chanh lại tiến lên một bước, nhẹ nhàng nói một câu:
"Xin chào anh, tôi là người mẫu của ngày hôm nay."
Tiếng gót giày nện xuống nền gỗ vang lên, người đàn ông cuối cùng cũng quay đầu lại.
Đó là một khuôn mặt trắng bệch đến mức quá thể, đôi lông mày và ánh mắt rất sâu.
Mắt anh có màu xám tro cực nhạt, giống như đang phủ một lớp sương mù mỏng.
Anh nhìn cô, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô, sau đó di chuyển khắp toàn thân.
Phải một lúc lâu sau, Tạ Yếm Trì mới mở miệng hỏi một câu.
"Người mới à?"
"Vâng."
"Biết yêu cầu rồi chứ?"
"Biết rồi ạ."
Một người hỏi một người đáp, trong lúc anh đánh giá cô thì cô cũng đang quan sát anh.
Trông rất giống với lời đồn đại, nhưng hình như lại không giống lắm.
Có lẽ Tạ Yếm Trì của lúc này trông rất giống một người bình thường.
Tạ Yếm Trì gật đầu, cằm hất về phía phòng nghỉ ở góc phòng tranh.
"Thay quần áo đi, rồi nằm xuống."
Lúc anh nói câu này, ngữ khí chẳng khác gì đang bảo thời tiết hôm nay khá tốt.
Giống như người đang đứng trước mặt anh không phải là một người phụ nữ sắp sửa cởi bỏ xiêm y, mà là một bức tượng thạch cao vậy.
Từ Chanh không nói gì thêm, bước thẳng về phía phòng nghỉ ở sau lưng.
Trong phòng nghỉ không có đồ đạc gì thừa thãi, nhưng lại treo đầy các loại quần áo kiểu dáng khác nhau.
So với lời kể của người ngoài thì cũng chẳng sai lệch là bao.
Về cơ bản đều là những bộ trang phục bằng chất liệu voan mỏng manh, chỉ vừa vặn che đi những bộ phận riêng tư nhất.
Từ Chanh lấy ra bộ quần áo được để riêng sang một bên.
Mười phút sau, cô bước ra khỏi phòng nghỉ.
Trên người khoác bộ quần áo theo đúng yêu cầu của Tạ Yếm Trì.
Nếu như thứ đó cũng có thể được gọi là quần áo...
Một lớp voan mỏng dính, chẳng che được cái gì, mà lại cũng giống như đang che giấu mọi thứ.
Nơi cổ tay và cổ chân là một chuỗi lục lạc bằng vàng, tiếng chuông vang lên trong trẻo, vui tai.
Khi nhìn thấy bộ quần áo này, Từ Chanh liền nghĩ ngay đến việc Tạ Yếm Trì muốn vẽ cái gì.
Chắc hẳn là Aphrodite.
Vị nữ thần tượng trưng cho tình yêu và sắc đẹp trong thần thoại Hy Lạp, đồng thời cũng là nữ thần của dục vọng.
Truyền thuyết sinh ra từ bọt biển đã định hình nên đặc điểm dung nhan vượt qua cả chúng sinh của bà.
Tại sao Từ Chanh lại biết điều này, bởi vì cô đã đọc qua tình tiết cốt truyện.
Tạ Yếm Trì yêu thích tất cả những sự vật tốt đẹp.
Bất kể là con người hay là đồ vật.
Đối với các vị nữ thần trong thần thoại, anh ta đặc biệt có sự thiên vị.
Bấy giờ đang là mùa hè, dù cho nhiệt độ điều hòa trong phòng tranh đã được Tạ Yếm Trì hạ thấp xuống, nhưng nó vẫn khiến cô cảm thấy có một luồng hơi lạnh lẽo.
Đại khái là bắt nguồn từ ánh mắt của Tạ Yếm Trì chăng.
Người đàn ông nghiêng mình nhìn sang, đôi mắt màu xám tro mờ mịt kia vào khoảnh khắc nhìn thấy Từ Chanh bỗng nhiên sáng lên vài phần.
Sau đó, ánh mắt của anh trở nên làm càn, không chút kiêng dè.
Từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, giống như một chiếc máy quét chuẩn xác, di chuyển từng tấc một.
Từ Chanh nuốt nước bọt, không biết phải đặt tay vào đâu cho phải.
Một lát sau, anh rửa sạch cây cọ vẽ trong tay, nói với cô một câu.
"Nằm xuống."
Từ Chanh nhìn thấy chiếc ghế nằm kiểu Âu đặt ở bên cạnh, lớp nhung thẫm màu đỏ rực trông như máu tươi.
Nó tôn lên làn da đang lộ ra ngoài của cô, trắng đến mức gần như chói mắt.
Từ Chanh nghiêng đầu nhìn góc nghiêng khuôn mặt của anh.
Lúc vẽ tranh anh vô cùng tập trung, hàng lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt đặt trên bảng vẽ, thi thoảng lại ngước lên nhìn cô một cái.
Chỉ là kiểu nhìn đó không hề mang theo một chút tình dục nào, đó chỉ là cái nhìn của một họa sĩ đối với một tác phẩm nghệ thuật mà thôi.
Từ Chanh nằm đến mức nhàm chán, bèn nhìn Tạ Yếm Trì rồi hỏi một câu.
"Tôi có thể hỏi anh một chút không, tại sao anh lại cần người mẫu thế?"
Tạ Yếm Trì không dừng bút, chỉ thản nhiên đáp lại một câu.
"Bởi vì tôi không vẽ được những thứ không tồn tại."
Lời nói thật uyên thâm, các nghệ sĩ đều như vậy cả sao?
Từ Chanh bĩu môi một cái: "Tôi không hiểu lắm..."
Có lẽ là do người mẫu ngày hôm nay rất phối hợp với anh, trên mặt không hề có biểu cảm xấu hổ hay né tránh nào.
Tạ Yếm Trì cũng hiếm khi có tâm trạng tốt mà trả lời lời của cô.
"Tôi không vẽ được sự tưởng tượng."
"Phải nhìn thấy thì mới vẽ ra được."
Từ Chanh hiểu nửa vời, lộ ra vài phần biểu cảm mờ mịt.
Cũng chính vào khoảnh khắc này, cây cọ vẽ của Tạ Yếm Trì bỗng dừng lại.
Anh đặt cọ vẽ xuống, đứng dậy, bước về phía Từ Chanh.
Trong lúc cô còn chưa kịp phản ứng lại, anh đã cúi người xuống, che mắt cô lại.
Mái tóc dài của người đàn ông cứ thế xõa tung trên khuôn mặt của Từ Chanh.
Anh có chút không vui mà nói một câu.
"Aphrodite không bao giờ lộ ra biểu cảm như thế này."
"Tại sao ạ?"
"Bởi vì bà ấy là..."
"Tạ công tử, hình như... Anh có phản ứng rồi kìa."
Khi Tạ Yếm Trì còn chưa kịp nói hết câu, trên khuôn mặt Từ Chanh đã lộ ra vài phần ngượng ngùng, lúng túng.
Hai người ở khoảng cách quá gần nhau, quần áo trên người cô lại mỏng manh như thể không mặc gì, gần như trần trụi.
Dù cho anh có không hiểu về tình yêu đi chăng nữa thì anh ta vẫn là một người đàn ông bình thường.
Sắc mặt Tạ Yếm Trì khẽ thay đổi, anh thu tay lại rồi chủ động kéo giãn khoảng cách.
"Cô có thể đi được rồi."
Thế nhưng ngay vào khoảnh khắc tiếp theo, cô gái ở phía dưới lại vô cùng táo bạo mà vươn tay ra, nắm chặt lấy đoạn cổ tay trắng bệch kia của anh.
Dưới lòng bàn tay cô là mạch đập đang nảy lên thình thịch, tố cáo nhịp tim không hề bình thường của người đàn ông vào lúc này.
Cô khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào anh.
"Nữ thần Aphrodite đại diện cho không chỉ có tình yêu và sắc đẹp, mà còn là cả dục vọng nữa."
"Tôi nghĩ, vào ngay lúc này, thứ mà tôi nhìn thấy trong đôi mắt của anh chính là nữ thần Aphrodite."
Mái tóc dài mềm mại của thiếu nữ xõa tung trên chiếc ghế sofa bằng nhung đỏ thẫm.
Sự xung đột đến mức cực hạn giữa sắc đỏ và sắc đen chính là những gam màu nồng nhiệt nhất khi hòa quyện vào nhau.
Cô khẽ cong môi mỉm cười, trong cuộc giằng co qua lại giữa cô và anh ta, tiếng lục lạc vang lên từng hồi linh kinh.
Từ Chanh cần một lý do để có thể khiến Tạ Yếm Trì giữ cô lại bên mình.
Đó chính là biến bản thân thành một người giống như anh, có thể thấu hiểu được nhân vật trong bức tranh này.
Cô không hề quan tâm đến cái gọi là thân bại danh liệt, thứ cô muốn là tấm vé vào cửa nằm trong tay Tạ Yếm Trì kìa.
Bẵng đi một lúc lâu, người đàn ông mới rút bàn tay của mình ra khỏi tay cô.
Anh ngồi xuống một bên, trong lúc Từ Chanh còn chưa kịp phản ứng lại thì anh đã nắm chặt lấy cổ chân cô.
Những ngón tay hơi lành lạnh siết lấy chuỗi lục lạc bằng vàng, nhưng nó lại khiến Từ Chanh có cảm giác thứ đang leo bám lên cơ thể mình không phải là con người, mà là một loài rắn lạnh lẽo, âm u.
Cứ như vậy quấn chặt lấy cô, thậm chí, đầu ngón tay của Tạ Yếm Trì còn có chút run rẩy nhẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


