Ánh mắt của Phương Kiến Lê nhìn chăm chú vào tấm kính của nhà hàng.
Người phản chiếu trên đó chính là Từ Viện, em gái của Từ Chanh.
Từ Viện tuy rằng bị bế nhầm nhưng gia đình cha mẹ nuôi của cô ta cũng không hề thiếu tiền.
Từ nhỏ đến lớn, bất cứ thứ gì Từ Viện muốn thì cha mẹ nuôi đều sẽ đáp ứng đầy đủ cho cô ta.
Cho nên sau khi Từ Viện trở về nhà họ Từ, người ngoài nhìn vào cô ta sẽ không có một ai cảm thấy cô ta không giống một vị thiên kim tiểu thư cả.
Bất kể là khí chất hay dung mạo thì Từ Viện đều được thừa hưởng từ Từ phu nhân.
Lúc này Từ Viện đang mặc một bộ trang phục của hãng Chanel, ánh mắt tràn đầy tình ý nhìn người đàn ông ở phía đối diện.
Người đàn ông sở hữu một mái tóc màu đỏ cực kỳ sặc sỡ, tạo kiểu tóc đuôi sói, trên tai còn đeo khuyên tai.
Năm quan sâu hoắm mang nét đẹp lai, đôi mắt đào hoa nhìn một con chó cũng thấy thâm tình.
Kiểu cách ăn mặc thu hút sự chú ý như thế này thì chẳng cần Từ Chanh phải suy nghĩ kỹ cũng biết anh ta là ai.
Thiên Trạch Dã, người đàn ông lòe loẹt, kiêu ngạo, bất kham và rực rỡ như một ngọn lửa trong cuốn sách.
Từ Chanh buông Phương Kiến Lê ra, mỉm cười nói: "Đi thôi, tớ mời cậu vào nhà hàng kia ăn cơm."
Hướng cô chỉ chính là nhà hàng nơi Từ Viện và Thiên Trạch Dã đang ngồi.
Phương Kiến Lê có chút ngơ ngác: "Chanh Chanh, Từ Viện ở bên đó, chúng ta qua bên đó thật sự tốt sao?"
Dù sao thì cứ hễ Từ Viện nhìn thấy Từ Chanh là sẽ gây sự với cô ngay.
Nhà họ Từ tuy đuổi Từ Chanh ra khỏi nhà nhưng lại chưa chuyển hộ khẩu của Từ Chanh ra ngoài.
Đây cũng chính là lý do vì sao sau này Từ Chanh lại bị bọn họ nắm thóp.
Từ Chanh tỏ vẻ không sao cả mà nói: "Nhà hàng cũng đâu phải do nhà Từ Viện mở đâu, tớ muốn đi thì đi thôi."
Cho dù Từ Chanh không tìm Từ Viện thì Từ Viện cũng sẽ tự đến tìm phiền phức với cô mà thôi.
Bởi vì trong lòng Từ Viện, cô ta luôn cảm thấy chính Từ Chanh đã cướp đi cuộc sống của mình.
Cô ta căm ghét Từ Chanh, vậy thì sao có thể muốn nhìn thấy Từ Chanh sống những ngày tháng tốt đẹp cơ chứ?
Nói rồi, Từ Chanh kéo Phương Kiến Lê bước về phía nhà hàng.
Thật là khéo làm sao, hôm nay nhà hàng chật kín chỗ, người phục vụ dẫn hai người vào chỗ ngồi ngay phía sau lưng Từ Viện và Thiên Trạch Dã.
Từ Chanh đẩy thực đơn cho Phương Kiến Lê, bảo cô ấy cứ tùy ý gọi món.
Chỉ là đôi tai của cô thì đã lặng lẽ dựng đứng lên để nghe ngóng.
Trong sách nguyên tác đâu có viết Thiên Trạch Dã và Từ Viện có mối quan hệ gì với nhau đâu nhỉ.
Đây lại là đang diễn ra vở kịch nào nữa đây?
"Thiên thiếu gia, bộ phim đó chẳng phải trước đây đã nói rõ là để em làm nữ chính rồi sao ạ?"
Từ Chanh nghe cái giọng điệu nũng nịu ngọt xớt của Từ Viện mà da gà da vịt nổi hết cả lên vì ghê tởm.
Còn biết nũng nịu hơn cả cô nữa, quả là quá đỉnh rồi.
Cũng không biết Thiên Trạch Dã ở phía đối diện sau khi nghe thấy âm thanh này thì có còn nuốt nổi cơm nữa hay không.
"Tôi nói điều đó từ bao giờ?"
"Hơn nữa, vị tiểu thư này, việc tự ý ngồi xuống phía đối diện tôi khi chưa được sự cho phép là một hành vi rất vô lễ đấy."
Thiên Trạch Dã cười nhạo một tiếng, đưa tay bưng ly rượu vang ở bên tay lên.
Sắc mặt của Từ Viện sau khi nghe thấy câu nói này của Thiên Trạch Dã thì biến đổi liên tục.
"Thiên thiếu gia..."
"Cút."
Cái người Thiên Trạch Dã này, đối với những người mình không thích thì anh ta ra tay vô cùng tàn nhẫn, không nể tình chút nào.
Càng huống chi nhan sắc của Từ Viện cũng không nằm trong phạm vi mà Thiên Trạch Dã sẽ yêu thích.
Anh sẽ nể mặt mỹ nhân vài phần, nhưng điều đó cũng chỉ giới hạn vào những lúc tâm trạng anh đang tốt mà thôi.
Hiện tại có thể nhìn ra rõ ràng là tâm trạng anh đang không được tốt cho lắm.
Sắc mặt Từ Viện trắng bệch ra, nhưng cũng chỉ có thể đứng dậy.
Thật không khéo, món súp đặc kiểu Pháp mà Thiên Trạch Dã gọi vừa vặn được người phục vụ bưng lên.
Lúc cô ta đứng dậy đã va phải người phục vụ, thế là cả bát súp đặc kiểu Pháp đổ hết lên người Từ Chanh ở phía sau.
Nước súp nóng bỏng nương theo lưng Từ Chanh thấm đẫm vào lớp quần áo, cô không nhịn được mà khẽ thốt lên một tiếng đau đớn.
Phương Kiến Lê kinh hãi kêu lên thành tiếng, vội vàng rút khăn giấy ra, tay năm tay mười cuống cuồng lau chùi giúp cô, miệng không ngừng lẩm bẩm.
"Chanh Chanh, cậu thế nào rồi? Có bị bỏng không?"
Từ Viện quay đầu lại nhìn, thấy là Từ Chanh, trong đáy mắt cô ta nhanh chóng lóe lên một tia vui sướng khi người khác gặp họa, nhưng ngoài mặt lại giả vờ giả vịt lấy tay che miệng lại.
"Ôi chao, chị gái, thật sự xin lỗi chị nhé, em không nhìn thấy chị ngồi ở phía sau."
"Nhưng mà sao chị lại ở nơi này thế? Loại nhà hàng như thế này đâu phải là nơi mà ai muốn vào cũng vào được đâu."
Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ chị gái, sự mỉa mai châm chọc trong ngữ điệu chẳng thể nào che giấu nổi.
Thiên Trạch Dã nghe thấy động tĩnh liền ngước mắt lên, ánh mắt rơi trên người cô gái vừa bị nước súp đổ vào.
Cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng gạo đơn giản, lúc này vết súp màu đỏ cam loang lổ từ bả vai kéo dài tận đến bên hông, trông vô cùng chật vật.
Nhưng điều ngoài dự tính là cô không hề hét lên, chỉ bình tĩnh nhận lấy khăn giấy từ tay cô bạn thân, lau đi phần da đang ửng đỏ trên cánh tay.
"Không sao chứ?"
Thiên Trạch Dã đặt ly rượu vang trong tay xuống, đứng bật dậy, lên tiếng hỏi một câu theo phép lịch sự.
Anh nhìn thấy làn da của cô gái hơi ửng đỏ lên, bèn hất cằm nói với người phục vụ.
"Dẫn vị tiểu thư này đi chỉnh đốn lại một chút, rồi lấy một bộ quần áo sạch sẽ đến đây."
Từ Viện vừa nghe thấy lời này, sắc mặt liền thay đổi ngay tức khắc.
Cô ta không thể để cho Thiên Trạch Dã có ấn tượng tốt đẹp gì với Từ Chanh được.
Lời này nói ra vô cùng châm chọc, vừa hạ thấp Từ Chanh, lại vừa ám chỉ cô là kẻ thích chiếm hời của người khác.
Phương Kiến Lê tức giận trợn mắt: "Cô nói bậy bạ gì đó!"
Từ Chanh lại nhẹ nhàng giữ chặt tay cô ấy lại, ngẩng đầu lên, thản nhiên liếc nhìn Thiên Trạch Dã một cái.
Ánh mắt đó trong vắt như dòng suối trong khe núi, không có một chút gợn sóng nào, giống như người đàn ông trước mặt và trò hề này đều chẳng có chút liên quan gì đến cô vậy.
"Không cần đâu."
Nơi khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
"Xin cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng tôi không có thói quen mặc quần áo của người lạ."
Nói xong, cô quay sang bảo với Phương Kiến Lê:
"Chúng ta đi thôi, bữa cơm này xem ra là không ăn nổi rồi."
Cô kéo Phương Kiến Lê đứng dậy, lúc đi qua bên cạnh Thiên Trạch Dã, ngay cả một ánh mắt dư thừa cô cũng không thèm bố thí cho anh.
Thiên Trạch Dã khẽ ngẩn người một lát.
Anh đã từng gặp vô số người phụ nữ nhìn mình bằng ánh mắt si mê xen lẫn thẹn thùng, cũng từng thấy qua không ít những mánh khóe lạt mềm buộc chặt, cố tình đẩy đưa.
Thế nhưng cô gái trước mắt này lại có ánh mắt trong vắt như một tờ giấy trắng, giống như anh thực sự chỉ là một người xa lạ chẳng chút liên can.
Không, thậm chí còn không bằng một người xa lạ.
Người xa lạ ít ra còn có thể tò mò mà nhìn ngó thêm vài cái.
Thú vị đấy.
Nơi khóe môi anh khẽ cong lên một cái nhìn đầy hứng thú, ánh mắt dõi theo bóng dáng màu trắng kia cho đến khi cô đẩy cánh cửa lớn của nhà hàng ra và biến mất vào ánh nắng buổi trưa.
Từ Viện thấy Thiên Trạch Dã cứ nhìn chằm chằm ra cửa, trong lòng đầy rẫy sự ghen tị, cô ta còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại bị anh lạnh lùng liếc nhìn một cái.
"Cô có thể đi được rồi."
Ánh mắt lạnh thấu xương khiến Từ Viện phải rùng mình một cái, cô ta đành cắn môi, lủi thủi rời đi trong tủi nhục.
Từ Chanh, Từ Chanh, lại là Từ Chanh.
Cô luôn luôn có thể xuất hiện vào những thời điểm mấu chốt nhất của cô ta, rồi cướp đi tất cả mọi thứ thuộc về cô ta.
Lần này, cô ta tuyệt đối không cho phép Từ Chanh đoạt mất Thiên Trạch Dã.
Thiên Trạch Dã bưng ly rượu vang lên, khẽ nhấp một ngụm, nhưng trong tâm trí lại không ngừng hiện lên ánh mắt hờ hững của Từ Chanh.
Thuần khiết và trong sạch, cô thực sự không quen biết anh ta sao?
Anh tuy chỉ dạo chơi trong giới giải trí cho vui thôi, nhưng khắp các ngả đường góc phố đều treo đầy các biển quảng cáo lớn có mặt anh cơ mà, cô lại không nhận ra anh sao?
Lúc nãy nghe Từ Viện gọi cô là chị gái?
Chẳng lẽ, cô chính là vị giả thiên kim đã bị nhà họ Từ đuổi ra khỏi cửa kia sao?
Hay ho rồi đây, quả thực là quá hay ho rồi.
Anh bỗng nhiên khẽ bật cười một tiếng, móc điện thoại ra bấm một dãy số gọi đi.
"Alo, giúp tôi điều tra một người, đúng vậy, càng chi tiết càng tốt."
-
[Chanh Chanh: Chỉ là biện pháp huấn luyện chó mà thôi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


