Việc Lâm Vi làm nhân viên phục vụ tại câu lạc bộ cao cấp, Lâm Phong đều biết.
Ngay từ đầu, cậu đã khuyên chị mình đổi chỗ làm khác.
Kết quả thì ai cũng rõ, cô chẳng hề nghe lời cậu, còn mắng cậu lo chuyện bao đồng, làm cản trở con đường kiếm tiền của cô.
Cậu giữ nguyên khuôn mặt thanh tú lạnh lùng, đáp: "Tùy chị."
Mọi chuyện đã nói ra hết, Lâm Vi cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Còn Lâm Phong có thấy thoải mái hay không, cô chẳng thể nào biết được.
Cô lười biếng ngáp một cái dài, khóe mắt vương chút lệ nhòa.
Dụi mắt nhìn quanh căn phòng trọ chật hẹp, chỉ cần nhìn thoáng qua là đã thấy hết mọi ngóc ngách.
"Chị ngủ ở đâu?"
Cô kéo dài giọng, ngón tay vô thức xoắn lấy đuôi tóc.
Lâm Phong không trả lời ngay.
Cậu xoay người, từ trên nóc chiếc tủ quần áo ọp ẹp kéo xuống một cuộn chiếu, trải ra nền xi măng.
"Chị muốn ngủ đâu thì ngủ."
Cậu nhìn cô bằng ánh mắt không chút cảm xúc.
Lâm Vi liếc nhìn nền xi măng cứng ngắc, nhanh nhẹn như một con mèo nhỏ lao về phía giường, cả người vùi vào tấm chăn mỏng, còn cố tình lăn lộn vài vòng trên đó.
"Chị phải ngủ trên giường."
Cô vùi mặt vào chiếc gối nhồi vỏ kiều mạch, giọng nói lí nhí nhưng không giấu nổi vẻ đắc ý.
Lâm Phong bước tới giật phắt cái gối của mình về, hừ, chị vẫn ích kỷ và ngang ngược như thế.
Cậu biết Lâm Vi sẽ chẳng bao giờ thay đổi bản tính, chỉ khi gặp khó khăn mới nhớ đến người em trai "hờ" này để dỗ dành.
Chị ta mà trả được tiền ư? Cậu thực sự không tin.
Ngày mai chắc chắn phải tìm thêm một việc làm thêm nữa mới được, Lâm Phong thầm tính toán trong đầu.
Một cánh tay rắn chắc đè lên đôi mắt đang nhắm nghiền: Haizz, chị mình tự chọn đấy, dù có ngu ngốc, xấu xa đến đâu cũng phải nuông chiều, phiền phức thật.
[Năm Lâm Phong lên năm tuổi, cậu bị kẻ thù của gia đình bắt cóc.
Dù gia đình đã trả một khoản tiền chuộc lớn nhưng vẫn bị chúng sát hại rồi vứt xác xuống vách đá.
May mắn sống sót, Lâm Phong theo dòng suối trôi dạt đến thôn Hà Gia.
Trong lúc trôi dạt, Lâm Phong bị va đập vào đầu nên mất sạch ký ức.
Cậu không biết mình từ đâu đến, cũng chẳng biết phải đi đâu, trong lòng vô cùng hoảng sợ.
Cậu cứ trốn mãi dưới gốc cây lớn bên bờ sông, nhìn những người lạ qua lại mà không dám bước ra lấy một bước.
Mãi cho đến khi nhìn thấy Lâm Vi, một cô bé thôn quê quê mùa tết hai bím tóc vểnh ngược, mặc váy hoa, đeo cặp sách nhỏ đi ngang qua.
Cậu túm chặt lấy vạt váy cô rồi gọi ngọt xớt: "Chị ơi."
Cô bé Lâm Vi chưa từng thấy sự đời, nhìn thấy một Lâm Phong có dung mạo đẹp tựa thiên thần liền tưởng là tiên nữ hạ phàm, chẳng cần suy nghĩ gì đã vui vẻ nhặt cậu mang về nhà.
Bố mẹ Lâm Vi không muốn nuôi vì gia đình vốn đã đủ mệt mỏi với cô con gái nhỏ xinh xắn nhưng lại nghịch ngợm, khó chiều này rồi.
Lâm Vi gào khóc đòi giữ Lâm Phong lại làm em gái.
Lâm Nghiệp - anh cả của Lâm Vi - cũng đòi giữ lại "tiên nữ nhỏ" xinh đẹp để sau này lớn lên làm vợ.
Kết quả, lúc thay đồ mới phát hiện ra là con trai, Lâm Vi cảm thấy trời đất như sụp đổ, còn Lâm Nghiệp cũng đứng hình.
Bố mẹ Lâm Vi thì vui mừng, nhà có thêm một thằng con trai là thêm một lao động chính, cuối cùng cũng có đứa để sai bảo.]
Hơi nóng đêm hè ùa vào từ ô cửa sổ mở toang, không khí đặc quánh như một lớp màng vô hình bao bọc lấy cơ thể.
Lâm Vi trằn trọc trên giường, bộ đồ ngủ mỏng manh nhanh chóng thấm đẫm mồ hôi, dính chặt vào lưng.
Trong bóng tối, cô mở to mắt nhưng đến cả trần nhà cũng chẳng nhìn rõ.
Căn nhà tồi tàn này đến cả cái đèn ngủ cũng không có, ánh đèn đường ngoài kia cũng leo lét như sắp tắt.
"Tiểu Phong..." Cô khẽ gọi.
"Phong Phong... Tiểu Phong Phong... Lâm Lâm em trai nhỏ..."
"Chị gọi hồn ai đấy?"
Lâm Phong ngồi phắt dậy từ trên chiếu, giọng nói đè nén cơn giận.
"Nóng quá..."
Lâm Vi rệu rã đá chăn.
"Có thể bật điều hòa không?"
"Không thể."
Câu trả lời gọn lỏn, không chút thương lượng.
Lâm Vi gào lên một tiếng, áp khuôn mặt nóng bừng vào bức tường lạnh lẽo.
"Chị muốn tắm."
"Không có nước."
"Chị muốn đi vệ sinh."
"Ra cửa rẽ trái là nhà vệ sinh công cộng."
"Tại sao chỗ em lại không có lấy cái nhà vệ sinh vậy hả?"
"Chê thì có thể không ở."
"Tiểu Phong, em thay đổi rồi."
"Chị cũng vậy, thành kẻ trộm rồi."
"Hừ, em thật đáng ghét."
"Chị cũng thế."
"..."
Hai chị em người trước người sau cãi cọ không ai chịu nhường ai.
Vị ngọt dịu, phảng phất chút hương hoa và mùi trái cây, giống như hoa dành dành phơi dưới ánh nắng, lại tựa như nước ép đào chín mọng, cứ thoang thoảng chui vào mũi người ta.
"Lại lãng phí tiền mua nước hoa."
Lâm Phong nhíu mày ngồi dậy, vặn chiếc quạt máy cũ kỹ lên mức mạnh nhất.
"Vù vù…"
Tiếng quạt quay vang vọng giữa đêm tĩnh lặng, luồng gió mát cuốn theo hương thơm kia đi bớt, cuối cùng cũng thoáng đãng hơn chút.
Cậu hít sâu một hơi, cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.
"Nhưng mà... Thơm hơn trước rồi."
Cậu lầm bầm một câu rồi nằm xuống, nhắm mắt lại.
Nửa đêm.
Lâm Phong đột nhiên bị người ta lay tỉnh.
Trong cơn mơ màng, cậu cảm thấy có thứ gì đó đang đẩy vai mình.
Mở mắt ra, mượn ánh đèn đường mờ nhạt hắt qua cửa sổ, cậu thấy bên giường có một bóng đen đang ngồi xổm.
Mái tóc dài xõa xượi, cứ thế bất động nhìn chằm chằm vào cậu.
Lâm Phong tỉnh táo ngay lập tức, sống lưng lạnh toát, suýt chút nữa bật tung người khỏi chiếu.
"Chị muốn đi vệ sinh..."
Giọng Lâm Vi rệu rã vì nóng, nghe như tiếng mèo con ốm yếu, vừa mềm mại lại vừa run rẩy.
Lâm Phong nghe vậy thở phào một tiếng, bờ vai vừa thả lỏng được một chút thì lại thấy có gì đó sai sai.
Cậu bực bội vò mái tóc rối bời của mình:
"Muốn đi thì đi đi, nửa đêm nửa hôm gọi tôi dậy làm gì."
"Chị sợ..."
Đôi mắt ướt át lấp lánh trong căn phòng tối mờ, cô mặc nhiên ra lệnh: "Em đi cùng chị."
"Chị bao nhiêu tuổi rồi mà còn..."
Lâm Phong nói được một nửa thì khựng lại.
Cậu nhớ ra nhà vệ sinh công cộng của khu nhà tự xây kiểu cũ này là dùng chung cho cả nam lẫn nữ, ngay bên cạnh còn là phòng tắm.
Mùa hè nóng bức, thường xuyên gặp mấy gã đàn ông cởi trần, cơ thể bốc hơi nóng từ phòng tắm bước ra, đôi khi giữa đêm khuya còn nghe thấy tiếng gã say rượu nôn ọe trong buồng vệ sinh.
Ngoài cửa sổ, đúng lúc có tiếng chai thủy tinh lăn trên đất.
"... Thôi được rồi, đúng là thua chị rồi."
Lâm Phong cam chịu vén chăn, xỏ đại đôi dép lê.
Đi ngang qua bàn, cậu tiện tay vơ lấy chiếc đèn pin, quay đầu thấy Lâm Vi đang ngồi ngẩn ngơ trên chiếu, bèn gắt gỏng thúc giục:
"Nhanh cái chân lên, còn chậm chạp nữa là tôi không đi cùng đâu đấy."
Lâm Vi bật dậy từ dưới đất, cuống cuồng tìm dép. Bộ váy ngủ hai dây trên người cô nhăn nhúm, theo cử động mà lộ ra đôi cẳng chân thon nhỏ.
Lâm Phong quay mặt đi, chiếu chùm tia sáng của đèn pin xuống nền xi măng ở cửa.
"Mặc áo khoác vào."
"Ừ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


