Chủ nhà đã tịch thu hai chiếc túi xách hàng hiệu của Lâm Vi, bà ta còn cẩn thận nhờ con gái kiểm tra giá cả, mỗi chiếc tầm bốn, năm nghìn tệ, bán lại đồ cũ cũng đủ bù vào số tiền thuê nhà mà Lâm Vi còn thiếu, thậm chí có thể dư ra chút ít.
Bà ta chẳng hy vọng Lâm Vi sẽ trả được tiền nhà, chỉ muốn tống khứ cô đi cho rảnh nợ, mắt không thấy tim không đau.
Lâm Vi kéo vali đứng trong hành lang tối om, ngẩn ngơ.
Trong tay không có tiền, bạn bè trong danh bạ thì toàn là chủ nợ, đêm hôm khuya khoắt thế này, cô biết đi đâu đây.
Reng reng reng…
Chuông điện thoại bỗng vang lên, trên màn hình hiện lên ba chữ "Em trai thối" cùng tiếng nhạc chuông vui nhộn.
Ngón tay Lâm Vi còn nhanh hơn cả não, cô nhấn nút nghe ngay lập tức.
"Em trai, em cho chị mượn chút tiền được không?" Cô gần như thốt ra ngay câu này.
Cùng lúc đó, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói kìm nén cơn giận của Lâm Phong:
"Chị, chị lấy tiền của em rồi phải không?"
"Tiền gì cơ?" Lâm Vi linh cảm thấy có điềm chẳng lành.
"Mười hai nghìn tệ trong thẻ ngân hàng của em, tiền học phí và sinh hoạt phí đấy."
Giọng Lâm Phong cao vọt lên.
"Hôm nay em ra ngân hàng kiểm tra thì thấy sạch trơn, lịch sử chuyển khoản cho thấy thao tác từ điện thoại của em, mà ngoài chị ra thì chẳng ai biết mật khẩu thanh toán của em cả."
"Chị đâu có lấy tiền của em." Lâm Vi phản xạ có điều kiện mà thốt ra.
Trong đầu lại vang lên âm thanh quen thuộc của hệ thống.
[Đinh đoong.]
[Hệ thống nhắc nhở: Lại đến cốt truyện của NPC Lâm Vi rồi đây.]
[Lâm Vi trộm sạch số tiền học phí và sinh hoạt phí mà Lâm Phong vất vả làm thêm mới có được để tiêu xài hoang phí. Lâm Phong tìm Lâm Vi để đối chất, Lâm Vi nhất quyết không thừa nhận, hai người cãi nhau một trận lớn, mối quan hệ chị em vốn đã chẳng mấy tốt đẹp nay càng thêm căng thẳng.]
Lâm Vi: [Rồi sao nữa?]
Hệ thống: [Sau đó, Lâm Phong phải ra công trường làm việc chân tay để kiếm tiền học phí, không ngờ lại gặp tai nạn bị sắt đè gãy chân.
Vì Lâm Phong rất hiểu chuyện, không muốn xin tiền bố mẹ đang làm ruộng ở quê, nên do điều trị không đến nơi đến chốn, cậu ấy bị tật khập khiễng, lại còn nợ bệnh viện một khoản lớn.
Hơn nữa, trong thời gian Lâm Phong nằm viện, Lâm Vi "tốt bụng" đến chăm sóc rồi lén dùng danh tính của cậu ấy để vay nặng lãi trên mạng, vì không trả nổi nên số nợ ngày một chồng chất.
Cuối cùng, Lâm Phong phải bỏ học đi chạy xe ôm công nghệ để trả nợ.
Một năm sau, sau khi được bố mẹ ruột giàu có tìm thấy, cậu ấy bắt đầu quay lại trả thù Lâm Vi.]
Lâm Vi: "..."
Bố mẹ ruột giàu có cơ đấy.
[Lâm Phong cũng là nam phụ sao?]
Hệ thống: [Đúng vậy.]
Thế ra chỉ có mỗi mình cô là kẻ đáng thương thôi à.
Đầu dây bên kia, giọng Lâm Phong đã bắt đầu nghẹn ngào:
"Chị, đó là tiền em tích cóp từ ba công việc làm thêm... Học phí kỳ tới đều trông chờ vào nó... Nếu chị thực sự cần tiền gấp thì có thể nói với em, sao chị lại phải đi trộm?"
Cổ họng Lâm Vi thắt lại.
"Không phải chị lấy..."
"Vậy tiền biến đi đâu mất?" Lâm Phong gần như gào lên.
Lâm Vi cũng quát lại: "Sao chị biết được!"
Thái độ khăng khăng không thừa nhận của Lâm Vi khiến Lâm Phong lạnh lòng, cậu nghiến răng cúp điện thoại.
[Đinh đoong.]
[Chúc mừng NPC Lâm Vi hoàn thành cốt truyện cãi nhau với Lâm Phong, nhận được một phần quà nhỏ.]
[Nhận được phần thưởng: Giọng hát trân châu]
Lâm Vi mừng thầm, cô cãi nhau với Lâm Phong chỉ để hoàn thành cốt truyện thôi, có phần thưởng biết đâu lại có tiền đưa cho cậu:
[Trân châu có giá trị không?]
Hệ thống: [Rất giá trị, nhưng đây là phần thưởng về thuộc tính giọng nói, giúp giọng cô nghe hay hơn thôi, không phải là tiền đâu.]
Lâm Vi: [Thế có đổi ra tiền được không?]
Hệ thống: [Không được.]
Lâm Vi: [Vậy tôi cần phần thưởng này làm gì chứ? Biết thế đã chẳng cãi nhau với Lâm Phong, giờ nó chắc đang giận lắm, tôi sắp phải ngủ ngoài đường rồi.]
Hệ thống: [Trong túi cô có chìa khóa phòng trọ của Lâm Phong đấy.]
Lâm Vi sờ thấy chìa khóa, lập tức vui vẻ trở lại.
[Giờ tôi qua đó, không biết Lâm Phong có tống cổ tôi ra không nhỉ?]
Hệ thống: [Không đâu, nó không lạnh lùng vô tình, đê tiện vô sỉ như cô đâu.]
Lâm Vi: "..."
...
Lâm Vi xuống taxi, nhìn tòa nhà tự xây xám xịt trước mắt, còn tồi tàn hơn cả nơi cô ở.
Trên những bức tường loang lổ chằng chịt dây điện, trông như một mạng nhện khổng lồ.
Cửa sổ nhỏ ở góc tầng ba vẫn sáng đèn. Đó là phòng trọ đơn nhỏ xíu mà Lâm Phong thuê, còn chật hẹp hơn cả chỗ cô.
Hành lang chất đống đủ thứ đồ đạc linh tinh và túi rác.
Cô kéo vali đứng trước cửa, do dự một chút.
Dù chìa khóa đang nằm trong túi, cô vẫn chọn cách gõ cửa.
Cửa mở.
"Muộn thế này rồi chị còn tới đây làm gì?"
Giọng cậu rất lạnh, như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông.
Lâm Vi nắm chặt lấy tay cầm vali.
Cô nhận ra đôi mắt Lâm Phong đỏ ửng một cách bất thường, trên hàng mi cong dài vẫn còn đọng lại chút hơi ẩm chưa tan.
Đường nét gương mặt rất thanh tú, ngũ quan tinh xảo như vẽ.
Em trai bé nhỏ đúng là đẹp trai quá đi~.
"Chị bị chủ nhà đuổi rồi."
Cô cúi đầu, nhìn xuống bộ móng tay đang lấp lánh của mình:
"Chị không còn chỗ nào để đi cả."
Tai Lâm Phong hơi ngứa, cậu thấy giọng Lâm Vi hình như càng lúc càng điệu đà hơn.
Trong lòng cậu cảm thấy chán ghét sự tham vinh hoa, sống hai mặt của Lâm Vi.
Hừ, càng lớn tuổi lại càng thích làm nũng.
Sự im lặng bao trùm giữa hai người.
Cuối cùng, Lâm Phong nghiêng người, nhường ra một lối đi hẹp.
Căn phòng nhỏ hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Một chiếc giường đơn chiếm phần lớn diện tích, cạnh giường đặt một chiếc bàn gấp và một chiếc ghế nhựa.
Trên tường đóng vài hàng giá sách đơn sơ, sắp xếp gọn gàng vài cuốn sách và quyển vở.
Lâm Vi đặt vali dựa vào tường, cẩn thận ngồi xuống chiếc ghế trông như sắp đổ sập bất cứ lúc nào kia.
Lâm Phong mang bát mì ăn liền vừa ăn xong trên bàn đi rửa, rồi đưa cho Lâm Vi một chai nước ngọt, là ông chủ siêu thị nơi cậu làm thêm tặng.
Từ nhỏ Lâm Vi đã thích uống đồ ngọt, lớn lên biết làm đẹp, lại còn học cách kiểm soát cân nặng nên cũng ít uống hơn.
Lâm Phong chợt nhớ ra Lâm Vi giờ đang chú ý giữ dáng, cậu định lấy lại chai nước thì Lâm Vi đã nhanh chóng cầm lấy.
Cô khát từ lâu rồi, dọc đường đi môi đã khô khốc, cô nắm chặt chai nước vặn mãi không mở được, nóng nảy trừng mắt:
"Không vặn ra được."
Tiếng giận dỗi nghe cũng ngọt ngào, mềm mại, còn mang theo cả mùi đào đầy vẻ nũng nịu.
Lâm Phong liếc nhìn Lâm Vi, định bảo cô ăn nói cho tử tế, cậu không phải mấy tên phú nhị đại ngu ngốc nhiều tiền mà cô hay quyến rũ.
Nhưng thôi bỏ đi, giờ cậu không muốn cãi nhau với cô, bản thân đã đủ phiền lòng rồi.
Cậu cầm lấy chai nước, giúp cô vặn nắp.
Cơ bắp trên cánh tay Lâm Phong săn chắc, khỏe khoắn, là kết quả của việc lao động chân tay lâu ngày, tạo nên sự tương phản thú vị với gương mặt thư sinh của cậu.
Mái tóc xoăn đen rối bời, trông như vừa bị cậu vò đầu bứt tai vì bực bội.
Lâm Vi uống vài ngụm, đúng là vị nước ngọt có ga hương đào mà cô thích.
Cô suy nghĩ một chút rồi cẩn thận lên tiếng:
"Tiểu Phong, chị sắp được phát lương rồi, nhanh thôi chị sẽ trả lại tiền cho em. Em đừng nóng vội, cũng đừng ra công trường làm việc hay đi lau kính các tòa nhà cao tầng nữa."
Lâm Phong nhìn chằm chằm Lâm Vi, trong mắt bùng lên một tia lửa tối tăm:
"Chị thừa nhận rồi?"
"Ừ."
Lâm Vi rất ngượng ngùng:
"Lúc nãy chị bị chủ nhà đuổi nên tâm trạng không tốt, cố tình cãi nhau với em thôi, tiền của em đúng là chị lấy."
Biểu cảm của Lâm Phong còn lạnh hơn lúc nãy.
Cậu mỉa mai nói: "Ồ, em nên tin chị chắc?"
"Dù sao thì chị cũng lừa em không biết bao nhiêu lần rồi."
Lâm Vi: "Chuyện chị lừa em trước kia là quá khứ rồi, em quên hết đi."
Lâm Phong: "?"
Sao lại có người da mặt dày đến mức coi việc lừa người nhẹ tựa lông hồng như thế chứ.
"Lần này chị không lừa em đâu, em yên tâm, chắc chắn chị sẽ trả tiền cho em. Nơi chị làm việc lương cao lắm, mỗi ngày chỉ tính riêng tiền boa thôi đã được mấy nghìn tệ rồi."
Lâm Vi tự tin sẽ gom đủ tiền học phí và sinh hoạt phí cho Lâm Phong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


