Đi được nửa đường, âm thanh nhắc nhở quen thuộc của hệ thống lại vang lên.
[Đinh đoong.]
[Lâm Vi ưa làm mình làm mẩy lại tái phát bệnh công chúa, NPC Lâm Vi hoàn thành cốt truyện phụ hành hạ Lâm Phong, có thể nhận một phần quà nhỏ nhé~.]
Lâm Vi buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, cô chẳng hề muốn hành hạ Lâm Phong chút nào, nhưng lại ngứa ngáy tay chân vì mấy món quà của hệ thống.
Dù không bán được tiền nhưng đó đều là đạo cụ "bàn tay vàng" cả đấy.
Giằng co suốt ba giây, Lâm Phong thua cuộc, ném chiếc đèn pin cho cô:
"Đứng đây đợi em, đừng có chạy lung tung."
Lâm Vi ngoan ngoãn đứng tựa lưng vào tường, trán áp vào bức tường gạch lạnh lẽo, thiếp đi vì buồn ngủ.
Tiếng bước chân lảo đảo từ xa lại gần.
Hai gã đàn ông say khướt lảo đảo bước ngang qua cô, mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi thuốc lá hôi hám tỏa ra trong không khí.
"Úi chà, lão Lý, nhìn kìa..."
Một gã đầu hói đột ngột dừng bước, nheo đôi mắt đục ngầu đánh giá bóng lưng của Lâm Vi:
"Có một cô em đang đứng úp mặt vào tường kìa."
Gã béo bên cạnh nấc một tiếng rõ to, lảo đảo lùi lại.
"Đẹp, mỹ nữ..."
Lưỡi gã líu lại, phả ra hơi thở đầy mùi rượu hôi thối.
"Đi uống... Uống với anh một ly nào..."
Lâm Vi giật bắn mình tỉnh giấc, cơn buồn ngủ tan biến trong tích tắc.
Cô quay người lại, thấy một bàn tay mập mạp đang hướng về phía vai mình.
Không kịp suy nghĩ, cô nhấc chân phải đang đi đôi dép lê cao gót, nhắm thẳng vào đầu gối gã kia đá mạnh một cú.
"Á…"
Gã béo hét lên một tiếng đau đớn như bị chọc tiết, ngã vật xuống đất như một quả bí đao.
Gã đầu hói đi cùng ngẩn ra, rồi lập tức chửi bới: "Con đĩ thối, dám ra tay hả?"
Hắn vươn tay chộp lấy Lâm Vi, những ngón tay thô kệch móc vào chiếc áo khoác mỏng manh của cô.
Chiếc áo bị giật rơi xuống. Gã say rượu đưa áo lên mũi hít một hơi thật sâu.
Đôi mắt đục ngầu trợn trừng, đồng tử giãn ra, khóe miệng không kìm được mà chảy nước dãi.
"Thơm quá... Thơm quá..."
Giọng hắn trở nên khàn đặc, gầm gừ như dã thú, ném chiếc áo sang một bên rồi lao vào Lâm Vi.
Lâm Vi lùi lại thì vấp phải chân, ngay khi bàn tay bẩn thỉu kia sắp chộp lấy cổ tay cô…
Một bóng đen vụt qua, gã say rượu bất ngờ bị người ta xoay ngược tay rồi ném bay ra ngoài, đập mạnh vào chiếc thùng rác cách đó ba mét.
Lâm Phong trán lấm tấm mồ hôi, thần sắc căng thẳng nhìn Lâm Vi: "Chị không sao chứ?"
"Chị không sao."
Thấy có người cứu, bờ vai đang căng cứng của Lâm Vi lập tức thả lỏng.
Cô cúi người nhặt chiếc áo khoác lên phủi bụi, rồi hùng hổ tiến về phía gã đàn ông đang nằm rên rỉ dưới đất.
"Đồ lợn chết tiệt, dám bắt nạt bà đây hả? Đi chết đi... Chết đi..."
Cô nhấc gót giày cao gót lên, không chút nương tay giẫm lên người gã, gót nhọn như lưỡi dao găm thẳng vào cái bụng béo ngậy.
Gã đàn ông co rúm lại, phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.
"Đủ rồi."
Lâm Phong nắm lấy cổ tay Lâm Vi, lông mày hơi nhíu lại: "Đá nữa là chết người đấy."
Lâm Vi hất tay cậu ra, tức giận vuốt lại mái tóc rối:
"Ai bảo bọn chúng gây sự với chị trước, không thiến bọn chúng thì chị nuốt không trôi cục tức này."
Lâm Phong day day thái dương:
"Đừng làm loạn nữa, ở đây có camera giám sát, giải quyết rắc rối lắm."
Ý cậu là nếu không có camera thì cứ thoải mái mà thiến.
"Vậy thì em ném bọn chúng xuống hố phân đi."
Lâm Phong: "..."
"Ở đây không có hố phân."
"Vậy thì nhét vào bồn cầu cho bọn chúng uống nước thoải mái đi."
"Được."
Lâm Vi đá gã say rượu đang rên rỉ bên chân thêm một cái cho hả giận, rồi mới hài lòng để Lâm Phong xách hai gã bợm rượu vào nhà vệ sinh.
Gió đêm thổi tan làn hương thơm lưu lại trên áo khoác của Lâm Vi, dư vị ngọt ngào hư ảo cứ thế lan tỏa trong bóng tối.
Xong xuôi, Lâm Phong không cảm xúc đứng ở cửa.
Không nghe thấy hệ thống thông báo hoàn thành cốt truyện "làm mình làm mẩy", nghĩa là cô vẫn còn làm chưa đủ.
Lâm Vi mới vào được hai bước lại quay ra, nhìn đôi dép lê phiên bản giới hạn màu hồng phấn dưới chân.
Đôi này cô phải nhờ người mua hộ từ quầy hàng mới tranh cướp được tuần trước, trên giày còn đính đầy kim cương giả lấp lánh.
"Bên trong bẩn quá, chị muốn đi dép của em."
Lâm Phong đã bắt đầu mất kiên nhẫn, kiếp trước cậu gây tội tình gì mà phải gặp phải bà công chúa thần kinh này cơ chứ:
"Chỉ là đôi dép thôi mà, giẫm bẩn thì tôi giặt cho chị."
"Không chịu, giày của chị đắt lắm đấy."
Lâm Vi nhanh nhẹn đá văng một chiếc dép, đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng hồng giẫm lên mu bàn chân của Lâm Phong, móng chân còn sơn màu hồng nhạt.
"Chị muốn đi dép của em cơ."
Cuối cùng, Lâm Phong đành đi chân trần, tay xách hai chiếc dép lê màu hồng, đứng chắn ở cửa nhà vệ sinh nữ như một vị thần giữ cửa.
Ba nữ công nhân tan ca đêm đi ngang qua, người cầm đầu với mái tóc uốn xoăn sóng đột ngột dừng bước.
"Ôi, đây chẳng phải là em trai Lâm Phong sao."
Ánh mắt của cô nàng xoăn sóng nhìn đảo qua cậu rồi nhìn vào trong nhà vệ sinh, cuối cùng dừng lại ở đôi dép lê cao gót nữ không hề ăn nhập kia.
Trong lòng cô nàng có chút không vui.
Cô ta đã bày tỏ tình cảm với Lâm Phong mấy lần nhưng cậu đều nói không muốn yêu đương, thế mà giờ đã có bạn gái rồi sao?
"Em đang đợi ai đấy?"
Lâm Phong nhìn cô nàng với biểu cảm lạnh nhạt: "Cô là ai?"
"..." Cô nàng tóc xoăn cứng họng.
Dù gì cô ta cũng là "hoa khôi" của nhà máy điện tử, đàn ông theo đuổi cô xếp hàng dài từ trong ra ngoài.
"Em lại không nhớ ra chị?"
Lâm Phong: "Không quen."
"Ái chà, sao em lại thế chứ, lại còn giả vờ không quen biết Hoa tỷ, thật là vô tình vô nghĩa."
"Phải đó, uổng công Hoa tỷ thích em như vậy."
"Đồ không biết điều."
"Nửa đêm nửa hôm đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ, còn xách giày của đàn bà nữa, hình tượng độc thân sụp đổ rồi..."
Hai người phụ nữ bên cạnh bắt đầu lên tiếng bênh vực cho cô nàng kia.
Từ trong nhà vệ sinh vang lên tiếng xả nước, Lâm Vi vừa ngân nga hát vừa bước ra.
Cô thấy mấy người phụ nữ hung hăng đang vây quanh Lâm Phong như bầy sói vây thỏ, ban đầu có chút ngẩn ra.
Sau đó cô hiểu ý, mỉm cười cong cả mắt, ôm lấy cánh tay Lâm Phong.
Lờ đi ba người phụ nữ đối diện, cô nũng nịu nói với Lâm Phong: "Cưng ơi, giày của chị đâu?"
Lâm Vi vừa xuất hiện, tựa như ánh trăng xuyên mây, làn da trắng ngần dưới ánh đèn vàng vọt càng thêm mịn màng không tì vết.
Dáng người thon thả, những đường cong uốn lượn như ngọc quý được chạm khắc tỉ mỉ, mỗi bước đi đều đầy vẻ kiều diễm.
Vừa từ phòng vệ sinh ra, xung quanh cô phảng phất một làn hương thơm thoang thoảng, không nồng nặc nhưng lại mê hoặc lòng người, tựa như hoa quỳnh nở giữa đêm, vừa bí ẩn vừa quyến rũ.
Cô đứng cạnh Lâm Phong, tựa như một cặp tiên đồng ngọc nữ bước ra từ trong tranh, anh thì tuấn tú cao ráo, cô thì kiều diễm vô song, đến cả ánh đèn xung quanh cũng như đang phủ lên họ một vòng hào quang mơ màng.
Ba người phụ nữ đối diện bỗng thấy mình thật tầm thường.
Họ vô thức nắm chặt tay, ánh mắt đố kỵ hiện rõ, biểu cảm như thể vừa nuốt phải mấy cân chanh.
"Phì, đồ tra nam!"
Cô nàng tóc xoăn tức tối nhổ nước bọt, quay người bỏ đi, tiếng gót giày nện xuống đất vang lên liên hồi.
Khi họ đi xa, vẫn còn nghe thấy tiếng bàn tán vọng lại.
"Người đàn bà kia mặc toàn đồ hiệu, tao thấy thằng đó đúng là loại ăn bám..."
Lâm Vi cười khúc khích lắc lắc cánh tay Lâm Phong:
"Còn không mau cảm ơn chị đã giải quyết phiền phức giúp em đi, mau xỏ giày cho chị."
Lâm Phong mặt lạnh tanh rút cánh tay ra khỏi tay Lâm Vi.
Cậu ném đôi dép màu hồng xuống dưới chân cô.
"Tự xỏ đi."
Nói xong, cậu xoay người bỏ đi.
[Đinh đoong.]
[Chúc mừng NPC Lâm Vi hoàn thành cốt truyện làm mình làm mẩy, nhận được một phần quà nhỏ.]
[Sách mát-xa thần cấp.]
[Đã tự động học.]
...
Trở về từ bên ngoài, Lâm Vi nằm vật ra giường, chiếc váy ngủ bằng cotton nhăn nhúm dính chặt vào người, những sợi tóc mái đẫm mồ hôi dán chặt vào khuôn mặt đỏ bừng của cô như rong biển.
Đôi mắt vốn luôn rạng rỡ giờ đây nheo lại, chẳng khác nào một con cá mắc cạn.
"Nóng chết mất..."
Lâm Vi rệu rã lầm bầm, đôi chân giãy giụa trên ga giường phát ra tiếng sột soạt.
Tít.
Lâm Vi tưởng mình bị ảo giác.
Rất nhanh sau đó, luồng gió mát lạnh thổi vào cơ thể, cô mới chắc chắn là Lâm Phong đã bật điều hòa.
Cô vui vẻ cuộn tròn trong chiếc chăn hè lăn lộn: "Tuyệt quá, sống lại rồi, chị không uổng công yêu thương em."
Lâm Phong nhắm mắt nằm trên chiếu, tai hơi đỏ lên, cố gắng quên đi cảm giác khi nãy.
Hừ, đồ ngốc.
Nâng ngực cái gì chứ, phí tiền hủy hoại cơ thể.
"Chị đâu có nâng ngực."
Giọng nói kiều mị mềm mại của Lâm Vi đột ngột vang lên.
Hóa ra là Lâm Phong vừa rồi vô thức lẩm bẩm, dù tiếng nhỏ như muỗi kêu nhưng trong căn phòng nhỏ này, Lâm Vi nghe thấy rõ mồn một.
Lâm Phong đột nhiên nghẹt thở, sặc mà ho lên sù sụ.
"Khụ khụ khụ..."
Lâm Vi: "Chị là hàng thật đấy nhé."
Mặt Lâm Phong cũng đỏ ửng lên: "Câm miệng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)