“Ai mà biết được, mau lên mau lên, không kịp rồi!”
Thẩm Lan Tẫn nhìn bóng lưng Lạc Phùng Đăng bước theo dòng người, khóe môi không khỏi cong lên.
Cá nhỏ đã cắn câu rồi, lần này anh nhất định phải xem thử Beta này rốt cuộc có bản lĩnh gì.
Lần thi đấu này toàn bộ đều là đấu trường mô phỏng, môi trường xung quanh được giả lập vô cùng chân thực.
Như vậy cũng có thể ngăn pheromone và dị năng của tuyển thủ lan tỏa, tránh làm tổn thương khán giả.
Vừa bước vào, Lạc Phùng Đăng đã nhìn thấy Lãnh Vô Cữu đứng giữa sân, trong tay cầm một thanh kiếm ánh sáng.
Ánh mắt sắc bén, dáng người kiêu ngạo cô độc, anh nhàn nhã lắc lư thanh kiếm, như đang chờ đợi đối thủ hôm nay của mình.
Thẩm Lan Tẫn dẫn cô đang định tìm chỗ ngồi thì có người chắn trước mặt họ.
“Thầy Thẩm, trùng hợp thật, thầy cũng tới xem thi đấu à? Người phụ nữ này là ai?”
Người phụ nữ kia ăn mặc quyến rũ gợi cảm, trang điểm tinh xảo, nhưng thần sắc lại tự cao tự đại.
Thẩm Lan Tẫn nhìn thấy cô ta liền nhíu mày.
“Giang Vân Vân, nơi này không phải chỗ cô nên tới.”
Giang Vân Vân? Lạc Phùng Đăng đánh giá cô ta từ trên xuống dưới, cảm thấy cái tên này hình như đã từng nghe ở đâu đó.
“Sao lại không được tới? Trường đã nói rồi, giải đấu dị năng ai cũng có thể tới xem. Thầy còn chưa trả lời tôi đâu, người phụ nữ này là ai?”
Vừa dứt lời, trận đấu đã bắt đầu, thế nhưng đối thủ được ghép với Lãnh Vô Cữu lại chậm chạp chưa chịu lên sân.
Ánh đèn trên đấu trường đột ngột tập trung toàn bộ vào người Lạc Phùng Đăng.
“Học viên Lãnh Vô Cữu, đối thủ được ghép trong trận đấu hôm nay của cậu là quản lý ký túc xá khu Beta của học viện chúng ta - cô Lạc Phùng Đăng.”
Trong khán đài vốn yên tĩnh, giọng phát thanh vang lên rõ ràng đến lạ thường.
Giang Vân Vân trợn to mắt.
“Cô chính là quản lý ký túc xá Beta gần đây nổi danh khắp trường đó sao?”
[Ký chủ, rõ ràng là có người muốn hãm hại cô. Thân phận giảng viên mà thua học viên là sẽ bị sa thải đấy.]
[Hơn nữa, chuyện thầy trò đấu nhau như Thẩm Lan Tẫn nói, trước giờ chưa từng xảy ra.]
Lạc Phùng Đăng đã đoán được ai đang giở trò.
Thẩm Lan Tẫn hiếu kỳ với thân phận của cô như vậy, lại còn cố ý dẫn cô tới đây.
Gọi là tâm địa khó lường cũng không quá đáng, người này tuyệt đối không vô hại như vẻ bề ngoài.
Lạc Phùng Đăng mặt không cảm xúc, “ừm” một tiếng.
“Ừ, cũng hơi căng thẳng. Tôi sợ không khống chế được mà đánh chết người.”
Giọng nói dịu dàng, nhưng lời nói lại tàn nhẫn đến cực điểm, Thẩm Lan Tẫn bật cười khẽ.
“Cô Lạc đúng là thú vị thật.”
Lạc Phùng Đăng giơ tay nắm lấy tay Thẩm Lan Tẫn.
“Nếu vậy thì phiền thầy Thẩm cho tôi ké chút nhân khí và vận may, phù hộ Lãnh Vô Cữu đừng chết thảm quá.”
Thẩm Lan Tẫn muốn rút tay lại, nhưng phát hiện cô nắm rất chặt.
Lạc Phùng Đăng không còn che giấu nữa, điên cuồng nuốt lấy dị năng của anh.
Đã muốn xem kịch, vậy thì xem cho đã đi.
Giang Vân Vân bên cạnh tức đến phát điên.
“Lạc Phùng Đăng, cô đúng là không biết xấu hổ, sao có thể công khai chiếm tiện nghi của thầy Thẩm!”
Dưới ánh đèn hội tụ, trong phòng riêng tầng hai, Tạ Tiêu Châu từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm bóng dáng hồng trắng phía dưới.
“Thiếu tá, trước đây chưa từng có thầy trò đấu nhau, chắc là nhà trường nhầm lẫn rồi. Có cần tôi đi xử lý không?”
Bạch Phong - cận vệ thân tín của Tạ Tiêu Châu, cũng là một trong những người hôm đó đứng gác ngoài cửa.
Tạ Tiêu Châu giơ tay ngăn lại.
“Không cần.”
Không ai rõ hơn anh rằng, thân thủ của người phụ nữ này tuyệt đối không đơn giản như một Beta.
Trong mắt người khác, Lạc Phùng Đăng và Thẩm Lan Tẫn trông quấn quýt không rời, ân ái dịu dàng.
Ngay cả Lãnh Vô Cữu đứng giữa đấu trường cũng nghĩ như vậy.
Tên Beta này đúng là khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, lẳng lơ đa tình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

