Chỉ khi đã nuốt đủ dị năng, đảm bảo có thể chống đỡ đến hết trận đấu, Lạc Phùng Đăng mới buông tay.
Khi cô bước vào sân, lưỡi kiếm ánh sáng trong tay Lãnh Vô Cữu đã phản chiếu gương mặt thanh lệ lạnh lùng của cô.
“Không ngờ nhanh vậy đã chạy tới tìm chết.”
Lạc Phùng Đăng cầm kiếm, linh hoạt xoay một đường kiếm hoa.
“Đang nói chính anh đấy à?”
Lãnh Vô Cữu khinh miệt hừ lạnh.
“Nếu tôi thắng, cô phải rời khỏi trường.”
“Được thôi. Nhưng nếu tôi thắng, thì suốt cả học kỳ này anh phải ngoan ngoãn nghe lời tôi.”
Giọng cô thản nhiên, ngạo mạn đến cực điểm, mũi kiếm ánh sáng chỉ thẳng vào anh.
Lãnh Vô Cữu không nói thêm nữa, toàn bộ đấu trường trong nháy mắt phủ kín băng giá.
Một khi bị đóng băng thì rất khó thoát thân.
Lạc Phùng Đăng nhanh chóng dịch chuyển ra sau lưng anh, thanh kiếm ánh sáng không chút nương tay chém xuống.
Không hổ là Alpha cấp S, phản xạ của Lãnh Vô Cữu cực nhanh, cảm nhận nhạy bén, kịp thời né tránh.
Thanh kiếm ánh sáng chém toạc mặt băng, để lại một vết nứt sâu.
Không gian gấp khúc của Thẩm Lan Tẫn đúng là như hổ thêm cánh, bất kể băng của Lãnh Vô Cữu truy đuổi thế nào, cô đều dễ dàng né tránh.
Ngay khi anh còn chưa kịp phản ứng, cô tung một cước đá thẳng vào lưng anh.
Lãnh Vô Cữu hoàn toàn không phòng bị, bị đá bay đập mạnh vào cột băng trong sân.
Trong khoảnh khắc, băng vỡ tung, hơi trắng bốc lên mù mịt, ánh đèn chiếu vào lấp lánh như đầy sao trời.
Lạc Phùng Đăng bình thản, như thể đã sớm dự liệu được kết cục này.
Ánh nhìn từ trên cao vẫn như đang nhìn rác rưởi.
“Nhận thua không?”
Cho đến lúc này, trận đấu mới chỉ trôi qua 15 phút và Lãnh Vô Cữu, kẻ chưa từng thua, lần đầu tiên thổ huyết.
Không chỉ Lãnh Vô Cữu cảm thấy khó tin, ngay cả Thẩm Lan Tẫn ngồi ngoài sân cũng sắc mặt nặng nề.
Sao có thể như vậy được!
Dị năng của cô sao có thể cũng là không gian gấp khúc?
Lần đầu tiên Lãnh Vô Cữu nếm mùi thất bại, lại còn là trước mặt toàn thể thầy trò, lần này đúng là mất mặt đến cùng cực.
“Đừng hòng!”
Anh nghiến răng đứng dậy, phát động công kích lần nữa.
Cả đấu trường im phăng phắc, tất cả mọi người đều sững sờ đến mức không thốt nên lời.
Trong phòng riêng tầng hai, Tạ Tiêu Châu cũng bật dậy đứng lên, bước ra ban công, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng xinh đẹp kia.
Bạch Phong thì trợn tròn mắt: “C-cái… Beta này nghịch thiên quá rồi.”
Vốn tưởng tối qua bị đóng thẳng vào tường đã là toàn bộ thực lực của cô rồi, không ngờ cô vẫn còn giữ lại.
Nhưng dị năng của cô chẳng phải là hệ hỏa sao?
Sao lại thành không gian gấp khúc rồi?
Bạch Phong càng nghĩ càng thấy Lạc Phùng Đăng đúng là quá trâu bò.
Quả nhiên, người phụ nữ có thể thu phục được thiếu tá nhà mình thì sao có thể là người bình thường cho được.
Trong sân, hai người một tiến một lùi, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh, khiến tim tất cả mọi người treo lơ lửng nơi cổ họng.
Một Beta!
Đây là một Beta thật sự!
Với cấp độ như vậy mà vẫn không bị áp chế.
Cho dù dị năng của cô có mạnh đến đâu, thể chất cũng hoàn toàn không thể so với Alpha cấp S như Lãnh Vô Cữu.
Nhưng điều đó sao có thể xảy ra?
Nhìn Lãnh Vô Cữu lần thứ không biết bao nhiêu bị nghiền ép, toàn bộ khán giả đều chấn động đến hóa đá.
Ầm!
Mặt đất đấu trường nổ tung, nứt ra một cái hố lớn.
Lãnh Vô Cữu lại một lần nữa bị đánh nện xuống đất, Lạc Phùng Đăng giẫm chân lên ngực anh.
Đôi cao gót tưởng chừng không có lực ấy lại đè ép đến mức anh không thể nhúc nhích.
Thanh kiếm ánh sáng trong tay anh đã gãy, thắng bại đã phân, anh thua rồi.
Còn Lạc Phùng Đăng chỉ bẩn nhẹ gấu váy.
Thanh kiếm ánh sáng trong tay cô nâng cằm Lãnh Vô Cữu lên, buộc anh ngẩng đầu trong tư thế khuất phục, cô từ trên cao nhìn xuống anh.
“Học viên Lãnh Vô Cữu, anh nhận thua chưa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)