“Cô Lạc… đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong… Ai mà ngờ được một tiểu tiên nữ như vậy tối qua lại tự tay hạ gục bốn Alpha chứ.”
Thẩm Lan Tẫn lịch thiệp bước tới, giơ tay đỡ Lạc Phùng Đăng lên phi hành.
[Giang Kỵ Nghiêu quan tâm cô ấy như vậy, đằng sau chắc chắn có lai lịch không nhỏ.]
[Chẳng lẽ là tình cũ của Giang Kỵ Nghiêu? Xem ra lát nữa phải tìm cơ hội thăm dò cô ấy mới được.]
Lạc Phùng Đăng nghe thấy tiếng lòng của anh, ngước mắt nhìn nhưng không nói gì.
Nhưng vừa ngẩng đầu đã đối diện với ánh mắt dịu dàng như nước của anh, cô bỗng nhiên lạnh lùng mở miệng: “Bình thường thầy đều dùng ánh mắt như vậy để nhìn người ta sao?”
Thẩm Lan Tẫn nghi hoặc “ừm” một tiếng, dường như không hiểu ý cô.
Lạc Phùng Đăng trực tiếp giơ tay che đôi mắt vốn được người đời ca tụng là “đôi mắt thâm tình” của anh.
“Không thích cười thì đừng cười, nhìn rất buồn nôn.”
Nội tâm Thẩm Lan Tẫn như bị thứ gì đó đập mạnh một cái.
Không thể nào… chỉ là trùng hợp thôi. Trên đời này không thể có người thật sự hiểu anh.
“Đi tham quan nhanh lên đi, xong rồi đưa tôi về ngủ.”
Lạc Phùng Đăng mở quang não, liền thấy nhiệm vụ hệ thống hôm nay.
Thuyết phục Lãnh Vô Cữu ở lại ký túc xá, tuổi thọ +1 ngày.
[Ký chủ, Lãnh Vô Cữu là khách quen không về ký túc đó. Thông báo kỷ luật của trường lúc nào cũng có tên anh ta.]
[Tháng trước 30 ngày thì 28 ngày không ở ký túc, nhà trường suýt nữa dán cả thông báo tìm người rồi.]
“Tạ Tiêu Châu cũng thường xuyên không về ký túc xá à?”
[Ừm ừm, nhưng thân phận anh ta đặc biệt, được trường phê chuẩn riêng.]
“Quả nhiên, hai người này chắc chắn có quan hệ không bình thường.”
Tạ Tiêu Châu: Khi con người ta cạn lời thật sự rất muốn báo cảnh sát +1.
“Nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì sao?”
[Chỉ cần nhiệm vụ không hoàn thành, tuổi thọ của ký chủ sẽ bị trừ số ngày tương ứng.]
[Ký chủ, đừng có suy nghĩ nguy hiểm như vậy, sống tốt biết bao nhiêu.]
Hệ thống vừa nói xong, Thẩm Lan Tẫn cũng đã lên phi hành, cô liền không nói thêm nữa.
Học viện Ascali vì lý do an toàn đã phân khu riêng cho ba giới tính: Alpha, Beta và Omega.
Trong đó khu Alpha là trọng điểm bồi dưỡng của học viện, từ thiết bị giảng dạy đến sân huấn luyện đều là tốt nhất toàn tinh tế.
Suốt cả buổi sáng, Thẩm Lan Tẫn cũng coi như tận tâm, dẫn cô đi tham quan một vòng.
Danh hiệu giảng viên được yêu thích quả thật không phải nói suông.
Dọc đường có không ít ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị không rõ nguồn gốc dõi theo cô.
“Cô Lạc, chúng ta qua bên kia xem thử đi, chắc chắn cô sẽ hứng thú.”
Thẩm Lan Tẫn dừng phi hành, chỉ về phía không xa.
Lạc Phùng Đăng thấy rất nhiều người đi vào, cũng nảy sinh chút tò mò.
Thẩm Lan Tẫn thấy cô có hứng liền giải thích: “Bên trong là trận đấu huấn luyện giữa thầy và trò, là giải đấu dị năng thường niên của khu Alpha. Đây cũng là giải đấu duy nhất mở cửa cho toàn trường.”
“Học sinh khu Beta và Omega đều sẽ tới xem náo nhiệt, vì Alpha có thể phát huy dị năng đến cực hạn, mức độ khai phá cơ thể cũng cao nhất, nên thi đấu tự nhiên càng hấp dẫn.”
“Hơn nữa, giải đấu còn chấp nhận học viên khiêu chiến giáo viên, nếu thắng, nhà trường sẽ có phần thưởng rất hậu hĩnh.”
“Đương nhiên, cho dù không thi đấu, rất nhiều người cũng chỉ đến xem cho vui mà thôi. Chúng ta đi xem nhé.”
Thẩm Lan Tẫn như vô tình lại như cố ý liếc nhìn Lạc Phùng Đăng, rồi bước vào sân huấn luyện.
Tất cả học viên tham gia thi đấu đều được hiển thị trên màn hình lớn trong đại sảnh.
Lạc Phùng Đăng chỉ liếc mắt một cái đã thấy tên Lãnh Vô Cữu.
“Sao anh ta lại ở đây…”
Thẩm Lan Tẫn cong môi cười nhẹ.
“Thật hay giả vậy? Lãnh Vô Cữu lợi hại thế, nếu thật sự thắng thì người thua mất mặt đến tận nhà mất!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
