Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

NÔNG TRẠI KÌ ẢO THỨC TỈNH HỆ THỐNG TRỒNG RAU Chương 3 – Rừng Sương Sớm

Cài Đặt

Chương 3 – Rừng Sương Sớm

Con đường dẫn đến rừng không có bảng chỉ đường, cũng không có vết chân để lần theo. Chỉ là một lối đất mềm, bám rìa làng, uốn lượn qua những bụi cây thấp và những thảm cỏ loang lổ. Ánh sáng mỗi lúc một mờ hơn khi An bước sâu vào, như thể rừng đang tự khép lại sau lưng cô.

Cô không nói gì, cũng không nghĩ ngợi quá nhiều. Cảm giác như có một sợi chỉ vô hình đang kéo bước chân mình về phía trước. Nhẹ. Bền. Không cưỡng được.

Rừng Sương Sớm đúng như tên gọi.

Chỉ sau vài trăm bước, sương bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chỉ là một làn sương mỏng phủ lên cỏ. Rồi đậm dần. Quấn lấy cổ tay, gấu quần, mái tóc. Không khí trở nên lành lạnh, mùi đất và rêu ẩm quyện thành một thứ hương mơ hồ, khiến ngực như được phủ một lớp vải thô cũ kỹ.

Cô đi tiếp, và rừng lặng im.

Không tiếng chim. Không tiếng gió. Chỉ có những vệt sáng rơi từ tán lá cao xuống như sợi tơ bạc, xuyên qua lớp sương như xuyên qua màn thời gian.

Cô bắt đầu cảm thấy có gì đó đang nhìn mình.

Không rõ từ đâu. Chỉ là một cảm giác rất khẽ, rất mỏng, như thể cô đang đi qua một nơi từng thuộc về ai khác. Và giờ người đó đang ngồi lại, lặng lẽ dõi theo.

Một bảng hệ thống hiện lên, sáng mờ trong mắt cô.

Rừng Sương Sớm

Hiệu ứng: Cảm ứng ký ức tăng nhẹ

Cảnh báo: Nơi này từng ghi lại nhiều ký ức chưa hoàn tất

Cô dừng lại, tim khẽ nhói.

Giữa làn sương trước mặt là một khoảng đất trống. Không có cây. Không có cỏ. Chỉ có một bé gái đang đứng đó, quay lưng lại với cô.

Mái tóc dài, suôn mượt, rơi xuống tận eo.

Chiếc váy trắng bạc màu, gấu váy dính bùn.

Cô bé đứng bất động. Không nhúc nhích. Không nói gì. Nhưng từng centimet cơ thể như đang run nhẹ.

An không biết vì sao mình không sợ.

Cô bước tới, thật chậm.

Khoảng cách dần được rút ngắn, nhưng cô bé vẫn không quay lại.

An đứng sau lưng, lặng một lúc, rồi cất giọng

Em lạc đường à

Cô bé không đáp.

Chỉ khi An định đưa tay đặt lên vai, cô bé mới từ từ xoay đầu lại.

Khuôn mặt không có mũi. Không mắt. Không miệng. Chỉ là một chiếc mặt nạ trắng trơn, phủ kín gương mặt nhỏ.

Trên trán mặt nạ, một dòng chữ hiện lên, đỏ như máu chảy trên giấy trắng

Ngươi đã quên tên ta

An đứng chết lặng.

Cô chưa từng thấy cô bé này. Nhưng câu chữ đó khiến lòng ngực cô quặn lại như bị ai bóp nghẹt.

Cô muốn hỏi. Nhưng cổ họng khô cứng.

Và rồi tất cả xung quanh tan biến

Sương biến mất. Rừng biến mất. Mặt đất vỡ ra thành từng mảnh gương phản chiếu.

An đứng trong một không gian không có gì ngoài tiếng vọng. Mỗi hơi thở đều vang trở lại, dài và mỏng như tiếng gió.

Cô bé mang mặt nạ vẫn đứng trước mặt cô. Bất động.

Sau lưng cô bé là một chiếc bàn học gỗ cũ.

Trên đó có một chiếc cặp học sinh, một hộp bút, và một mảnh giấy bị vò nhàu.

An bước tới. Tay run lên

Cô mở mảnh giấy ra.

Dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên, nét bút non nớt

Mình xin lỗi vì hôm qua không đợi bạn ở cổng trường

Mình không dám về nhà

Bên dưới không có tên. Không có ngày. Không có lời nhắn gửi. Chỉ có một vệt mực loang ra như nước mắt thấm vào giấy.

Khi An ngẩng lên, cô bé đã biến mất.

Tất cả tối sầm lại.

**

Khi mở mắt, An thấy mình đang ngồi giữa rừng.

Gió trở lại. Sương vẫn còn, nhưng loãng hơn.

Trên tay cô, có một vật lạnh. Cô mở bàn tay. Một hạt giống bạc đang nằm trong lòng tay cô, rung rất khẽ.

Hệ thống hiện

Bạn vừa tiếp xúc với Ký ức Mồ Côi – dạng không xác định

Không ai dạy cô phải đi đâu.

Nhưng trong lòng cô, một câu hỏi vừa mọc lên như mầm cây đầu tiên

Tên em là gì

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc