Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi sáng đầu tiên ở Miền Gieo Mộng trôi qua không có chim hót, không có sương mù, cũng không có mùi của sữa nóng hay củi đun như trong trí nhớ của An về một vùng quê yên bình nào đó.
Chỉ có gió.
Gió thổi qua khe cửa kêu lên một tiếng nhẹ như tiếng răng va vào nhau. Gió luồn vào mái rơm làm đung đưa mấy đoạn dây leo đã khô. Gió lật nhẹ trang giấy cũ An đặt trên bàn, để lộ dòng chữ đỏ:
“Chỉ gieo bằng cảm xúc thật. Gieo giả, gặt lỗi.”
An ngồi ở hiên, mắt nhìn mảnh đất nhỏ nơi mầm cây đầu tiên vẫn đang đứng đó – bé nhỏ, màu bạc, và yên lặng như một đứa trẻ vừa tỉnh dậy sau cơn sốt.
Cô không biết liệu nó có lớn lên được không. Cũng chẳng rõ mình cần làm gì tiếp theo. Nhưng cô không còn thấy hoang mang nữa. Cảm giác như mình vừa mở được một cánh cửa cũ trong lòng – nơi lâu nay chỉ dám đứng ngoài nhìn qua khe.
**
Cạnh ngôi nhà có một cái giếng đá.
Từ lúc tỉnh lại đến giờ, An đã múc nước ở đó vài lần. Mỗi lần cúi nhìn xuống, cô đều thấy gương mặt mình lặng lẽ phản chiếu trong mặt nước – một gương mặt mà cô không còn chắc nó đang sống ở hiện tại, hay đang kẹt giữa những điều chưa từng được gọi tên.
Sáng nay, cô lại ra đó.
Nước giếng trong vắt. Đá giếng mát lạnh. Bề mặt yên ả như gương, không gợn.
Cô chống hai tay lên thành giếng, cúi xuống thì thầm:
“Chào buổi sáng.”
Chỉ là một câu nói bâng quơ, không kỳ vọng hồi âm.
Nhưng lần này, nước khẽ lay động. Và từ sâu trong lòng giếng, một giọng nói vọng lên – trầm và khản, như tiếng người đã già rất lâu rồi mới cất giọng lại lần đầu:
“Ngươi đã gieo rồi.”
An đứng thẳng người, suýt trượt chân.
Cô nhìn quanh. Không có ai. Gió vẫn thổi, nhưng không đủ mạnh để đánh lừa thính giác.
“…Ai đó?” – cô hỏi nhỏ, giọng khô.
“Ta là giếng,” giọng nói đáp, bình thản. “Mắt của đất. Tai của đá. Miệng của nước.”
An nuốt xuống. Tay vẫn đặt lên thành giếng lạnh buốt.
“Ngươi… nghe thấy ta à?”
“Ta nghe từ khi ngươi đặt hạt xuống. Ngươi gieo bằng một ký ức thật. Đất đã mở ra. Nhưng chưa đủ đâu.”
“Đây chỉ là điểm bắt đầu.”
**
Cô ngồi xuống bên thành giếng, hơi quay mặt đi, nhưng vẫn để một tai lắng về hướng nước. Cô không rõ vì sao mình tin. Nhưng có lẽ, khi cây đã biết nhớ, thì giếng biết nghe cũng chẳng phải chuyện kỳ lạ.
“Vậy… tôi phải làm gì tiếp theo?” – cô hỏi.
“Hỏi đất. Nhưng đất không trả lời bằng lời. Đất trả lời bằng cảm giác.”
“Đi. Cứ đi. Và ngươi sẽ biết nơi nào đang nhớ tới mình.”
“Mỗi người đến đây đều nợ một điều chưa nói. Mỗi người gieo đều phải gặt một điều mình không muốn biết.”
An ngồi im.
Cô nhìn xuống nước giếng, thấy mặt mình nhòa đi, rồi rõ lại – không giống một gương mặt, mà giống một câu hỏi chưa có lời đáp.
“Có phải tôi đã chết không?” – cô hỏi khẽ.
Giếng không trả lời ngay.
Một hồi lâu sau, mới nhẹ nhàng vang lên:
“Không. Ngươi chưa chết. Ngươi chỉ rơi vào nơi ký ức cũ đang đòi lại tên.”
An ngẩng lên.
Gió thổi qua bờ vai, kéo theo một mùi rất nhạt – không rõ là hương cây hay mùi tro, chỉ biết nó khiến ngực cô hơi thắt lại.
**
Khi An đứng dậy, ký hiệu mầm cây trên mu bàn tay cô sáng lên nhè nhẹ.
Màn hình hiện ra:
[Nhiệm vụ tiếp theo: Hãy tìm vùng đất đang gọi tên mình.]
Gợi ý: Rừng Sương Sớm.
An nhìn về phía Đông – nơi cây cối dày hơn, mờ xa như tranh thủy mặc.
Cô không biết rừng đó có gì. Không biết mình sẽ tìm được điều gì.
Nhưng cô biết, nếu mình không đi, thì cây sẽ không lớn.
**
Trước khi rời khỏi giếng, cô cúi xuống thêm một lần nữa.
“Cảm ơn,” cô thì thầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






