Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An rời khỏi rừng khi ánh sáng bắt đầu loang xuống từng gốc cây.
Không biết mình đã ở đó bao lâu. Không nhớ đã đi bao xa. Nhưng lòng cô vẫn còn vướng lại một câu hỏi từ đêm trước
Tên em là gì
Không đông đúc. Không náo nhiệt. Nhưng có khói bếp bay lên từ những ống tre cao. Có dây phơi đung đưa dưới mái hiên. Có tiếng chày giã gạo lẫn trong tiếng chân gà giẫm lên nền đất.
An bước qua cổng tre dựng hờ, không người gác.
Trên một tấm bảng gỗ cắm nghiêng bên đường, có vài chữ được viết bằng mực đen đã phai
Làng Cổ Mộc
Không ai chào đón
Không ai tiễn đưa
Người đến thì gieo
Người đi thì nhớ
**
Người đầu tiên An gặp là một bà lão đang nhặt lá khô dưới gốc cây xoan.
Tóc bà trắng, cột gọn sau gáy. Mắt bà đục như lớp kính mờ, nhưng không có vẻ mù. Khi An đi ngang qua, bà ngẩng đầu lên , dừng tay, rồi mỉm cười như thể đã nhận ra cô từ lâu
Lâu rồi mới có người mới
Bà nói
An đứng lại, chần chừ một chút rồi gật đầu
Cháu… chỉ đi theo hướng gió
Bà cười, không đáp.
Bà đặt bó lá sang bên, đứng dậy. Gậy chống vào nền đất tạo một tiếng “cộc” rất khẽ nhưng vang rõ.
Theo ta
**
Bà dẫn An đi sâu vào làng.
Không hỏi cô tên. Không hỏi từ đâu đến. Chỉ bước chậm và chắc, như thể mỗi bước đều nhớ mình đã bước vào đâu.
Cuối làng là một khoảng sân rộng, giữa sân là một gốc cây lớn. Rất lớn.
Thân nó to đến mức ba người ôm không xuể. Rễ trồi lên khỏi mặt đất như bầy rắn ngủ. Lá không xanh mà xám nhạt, thỉnh thoảng rơi xuống đất mà không phát ra tiếng.
Bên dưới tán cây có một người đàn ông đang ngồi. Áo vải thô, râu lốm đốm bạc, mắt nhìn xa như thể không có gì ở đây là đủ lớn để giữ ánh nhìn ông lại.
Bà lão gật đầu với ông, rồi lùi lại, để An đứng một mình trước gốc cây.
Ông nhìn cô, giọng trầm thấp
Gieo rồi?
An gật đầu
Một cây
Còn sống?
Cô chớp mắt
Chắc là có
Ông mỉm cười. Một nụ cười hiếm hoi, nhưng không hề xa cách
Thế là đủ để bắt đầu
Ông chỉ vào gốc cây lớn phía sau
Cây này từng là người. Người gieo đầu tiên. Cô ấy gieo bằng tất cả những gì mình có. Trí nhớ, nước mắt, sự chờ đợi, và cả mạng sống.
An nhìn gốc cây, lòng bàn tay siết khẽ.
Nó không có hoa. Không trái. Nhưng thân cây ấy… đứng vững như một câu chuyện đã được viết ra nhưng chưa ai dám đọc lại.
Ông tiếp lời
Gieo không chỉ là trồng. Gieo là mở ra điều đã đóng lại. Đất sẽ không sống nếu không được tin tưởng.
Rồi ông đưa cô một mảnh vải đã cũ, cuộn lại như một tấm bản đồ, buộc dây đỏ ở đầu.
Mở ra đi
An tháo dây. Bên trong là một bản đồ vẽ tay. Những đường mực run rẩy. Những ký hiệu không quen. Và vài vị trí được đánh dấu bằng ký hiệu hình chiếc lá.
Góc trái ghi một dòng chữ nhỏ
Gieo tại nơi mình từng bỏ lại
Tìm điều chưa dám nhớ
Trả lại điều chưa dám nhận
Điểm đầu tiên là một vùng đất trống nằm giữa hai quả đồi
Tên nó là Cánh đồng Thì Thầm
**
Trước khi rời đi, ông nói
Gieo đúng thì cây nở
Gieo sai thì ký ức sẽ sống lại
Lúc ấy, đừng chạy
Vì chạy cũng chẳng giúp được gì
An gật đầu.
Khi cô quay lưng, ông gọi với theo một câu rất khẽ
Nếu một ngày đất không còn nói gì nữa, nghĩa là những người gieo đã thôi tin vào chính mình
**
Chiều buông xuống khi An trở về căn nhà gỗ nhỏ của mình, mảnh đất đầu tiên vẫn còn đó. Cây vẫn đứng im, không cao hơn, không thấp đi.
Cô ngồi xuống cạnh nó, nhìn ánh sáng cuối ngày rơi xuống đầu ngọn lá mảnh.
Trong túi áo, bản đồ vẫn còn ấm hơi tay.
Trên đó, điểm đến đầu tiên vẫn nằm im như một dấu chấm hỏi
Cánh đồng Thì Thầm
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




