Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An tỉnh dậy giữa khoảng không không tên.
Không âm thanh. Không ánh sáng. Không một giấc mơ để bám víu. Chỉ có cái lạnh len vào xương sống như thể cô đã nằm đó rất lâu quá lâu để còn nhớ được lý do vì sao mình tồn tại.
Cô mở mắt.
Phía trên là bầu trời phủ một màu xám đục, như thể mặt nước bị phủ bởi lớp tro vụn. Không có mặt trời, nhưng không tối. Một thứ ánh sáng lặng lẽ bao trùm không dịu dàng, cũng không khắc nghiệt. Chỉ là… đủ để mọi thứ hiện hữu, như thể thế giới vừa mới được mở ra chưa đầy vài phút trước.
Lưng cô chạm đất. Nền đất lạnh, mềm và xốp, có mùi cỏ mục xen lẫn chút hăng hắc của tro khô. Gió lướt qua, mang theo hơi ẩm mơ hồ của mưa cũ, để lại một cảm giác rờn rợn sau gáy.
Cô ngồi dậy.
Trước mặt là một căn nhà gỗ nhỏ, thấp và xiêu vẹo, mái rơm nghiêng sang một bên như thể nó cũng đang mỏi mệt vì phải tồn tại. Trên cửa có treo một tấm biển cũ đến mức chỉ còn sót lại vài vệt chữ nhòe nước:
“…Gieo M…”
An đứng lên, bước lại gần. Mỗi bước đều như đang thử xem mặt đất này có thật hay không như thể cô vẫn chưa biết mình đang ở trong giấc mơ hay đã bước sang một thế giới nào đó khác.
Ngay khi chạm vào tay nắm cửa, một âm thanh nhỏ vang lên trong đầu mảnh và khô, như tiếng chạm của một giọt sương rơi xuống kim loại lạnh:
“Ting.”
Một khung giao diện hiện ra giữa không trung, lơ lửng trong suốt, như được vẽ bằng ánh sáng:
[HỆ THỐNG NÔNG TRẠI CẢM XÚC – ĐÃ KÍCH HOẠT]
Xin chào, Người chơi thứ 09.
Giao diện ban đầu: Miền đất Gieo Đầu
Nhiệm vụ khởi động: Gieo mảnh đất đầu tiên.
An không nhúc nhích.
Một bên là cánh cửa đang mở, một bên là một dòng lệnh không thuộc về bất cứ ngôn ngữ nào cô từng hiểu và thứ duy nhất cô cảm thấy rõ ràng, là tim mình đang đập rất khẽ, như thể sợ làm vỡ mất điều gì đó.
Trên mu bàn tay cô, một biểu tượng mầm cây nhỏ hiện lên , sáng dịu như vết mực nước loang trên da.
**
Trước cửa nhà có một chiếc giỏ mây, đặt ngay ngắn như thể ai đó đã biết cô sẽ đến. Trong đó có một chiếc cuốc cán gỗ đã sờn, một bình tưới rỗng, một túi vải nhỏ buộc dây, và một mảnh giấy gập tư:
“Chỉ gieo bằng cảm xúc thật.
Gieo giả, gặt lỗi.”
– Thần Mầm Mọc
An không hiểu lắm, nhưng không thấy xa lạ. Như thể cô từng nghe đâu đó, trong một đêm rất lâu, từ một người từng quan trọng rồi đã biến mất.
Cô mở túi vải. Bên trong là ba hạt giống đen , tròn, lạnh, và có một vẻ nặng nề rất khẽ. Khi chạm vào, cô cảm thấy một luồng âm ấm chạy từ đầu ngón tay lên cổ tay , như thể hạt giống ấy… đang thở.
**
Trước căn nhà có một khoảng đất vuông vức ,đất mới, chưa trồng gì. Cỏ mọc lưa thưa, chỗ cháy nắng, chỗ ướt sũng. Một nơi không rõ đã từng được chăm sóc hay bị bỏ quên.
An chọn một góc nhỏ.
Cô đào một hố không sâu, đủ để vừa một hạt giống.
Động tác chậm rãi. Như đang lật lại một trang nhật ký đã dính chặt.
Cô lấy ra một hạt. Đặt xuống lòng đất.
Lúc lấp đất lại, cô có cảm giác như đang chôn một điều gì đó – không hẳn là một sự khởi đầu, mà là… một điều chưa từng dám nói ra với ai.
**
Cô đi đến cái giếng đá cạnh nhà, nơi ánh sáng hắt xuống mặt nước thành một hình tròn mờ. Không có gàu, nhưng nước sâu, trong. Cô dùng lá cây múc từng giọt, đổ đầy bình tưới.
Trở lại mảnh đất nhỏ, cô rót những giọt nước đầu tiên xuống nơi hạt giống đang ngủ.
Ngay lúc ấy, hệ thống sáng lên một dòng:
Một khoảnh khắc dài ,nơi tất cả đều chờ. Cây, đất, và cả chính cô.
Cuối cùng, cô khẽ ngồi xuống bên bờ đất.
“…Hôm đó… con biết mẹ đợi.”
“Con cũng biết mình nên quay lại.”
“Nhưng con… không muốn.”
“Con ghét cái mùi thuốc, con sợ nhìn mẹ nằm đó mà vẫn cười.”
“Và rồi… khi con quay lại, mẹ không còn nữa.”
Gió khựng lại.
Không ai nói với cô rằng mình đã đúng.
Không có bàn tay nào vỗ lưng, không có tiếng thì thầm “Không sao đâu.”
Chỉ có mặt đất – khẽ rung lên một nhịp.
Rồi, một mầm cây nhỏ bật lên từ lòng đất.
Không xanh. Màu bạc. Trong như sương. Mỏng đến mức gió có thể thổi bay, nhưng nó vẫn đứng vững.
An nhìn nó như thể đang nhìn một đứa trẻ gầy gò, nhưng dũng cảm.
Màn hình hệ thống lại hiện lên:
[Cảm xúc xác thực.]
Đã mở khóa: Miền Gieo Mộng
“Cây đã nghe. Đất đã nhớ.”
Tấm biển gỗ trước nhà phát sáng trong vài giây. Chữ mờ hiện lại đủ để cô đọc:
“Miền Gieo Mộng.”
Cô không khóc.
Chỉ ngồi đó – cạnh mảnh đất, cạnh mầm cây, cạnh một lời xin lỗi vừa được phép có mặt trên thế giới này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








