Khi nhắc đến cháu gái, vẻ mặt dì Ngô không giấu được tự hào, cả người đều thể hiện một sự hạnh phúc khó ta, ngay cả người mù cũng nhìn ra được bà thật sự rất yêu cháu gái mình.
Trong lòng Tần Kinh Trập ngay lập tức chua xót, cô cố mở to mắt, ngửa đầu ra sau, cố gắng không để nước mắt mình rơi ra.
Thì ra ở cái thế giới này, ngay cả tư tưởng cũng có thể tiến bộ như vậy.
Dì Ngô không phát hiện ra cảm xúc của cô thay đổi, vui vẻ lấy ra một quyển album ảnh lớn từ phòng bên cạnh.
Trong quyển album đều chứa đầy ảnh chụp từ nhỏ đến lớn, tất cả đều là của một cô bé.
Cô gái trên người mặc quần áo tươi sáng đẹp mắt, làn da hồng trắng mịn, bộ dáng mềm mại, trắng nõn đáng yêu, trên mặt đều là nụ cười tự tin, vừa nhìn thì liền biết đây là cô bé được sinh ra trong sự yêu thương, đùm bọc của mọi người.
Điều này càm làm tăng thêm sự khác nhau giữa các chị em gái Tần Kinh Trập với cô bé.
Nghĩ đến tình cảnh này, Tần Kinh Trập nhịn không được liền rơi nước mắt.
Từng giọt từng giọt rơi xuống trên mặt cô gái trong hình.
Đến khi phản ứng lại, cô mới vội vàng đưa tay lau đi, cũng luôn miệng xin lỗi.
Thím Ngô thấy cô như vậy, dường như cũng đã đoán được phần nào suy nghĩ ở trong lòng cô, Bà đưa tay lấy album ảnh về, đặt lên bàn bên cạnh, rút ra một tờ giấy lau nước mắt cho cô.
"Bé ngoan, đừng khóc nữa!"
Trước mặt người ngoài, Tần Kinh Trập đều luôn rất hiếu thắng, nhưng khi đối diện với sự ôn nhu của dì Ngô, bà ấy tựa như một người mẹ vậy, cô mới nhịn không được mà khóc.
Trong lúc cô đang khóc, bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, cô nghe vậy liền vội vàng ngừng khóc.
Một người phụ nữ trẻ tuổi dịu dàng dẫn cô bé đi vào.
Cô bé trắng trẻo mềm mại, bộ dáng tự tin, không hề yếu đuối chút nào.
Tần Tiểu Mãn cũng chỉ nhỏ hơn cô bé kia có một tuổi, nhưng mà bộ dáng của con bé vừa gầy lại vừa nhỏ, nếu chỉ nhìn sơ qua, hai người bọn họ lại giống như cách nhau đến hai ba tuổi vậy.
Thấy trong nhà có người lạ, vẻ mặt tươi cười của người phụ nữ có chút ngừng lại: "Mẹ, trong nhà có khách à?”
Dì Ngô cười giải thích, sau đó giới thiệu hai bên một chút.
Con dâu lớn của dì Ngô cũng là một người tốt bụng, vừa nghe bà nói xong thì ngay lập tức lên tiếng mời cô ăn cơm: "Sắp đến giờ ăn rồi, buổi trưa ở lại ăn cơm với chúng tôi.”
Thím Ngô nhịn không được cười: "Mẹ đây không phải là mời cô ấy về ăn cơm sao?"
Đợi đến tối cô lấy được tiền, cô sẽ đi đến cửa hàng đi mua một chút đồ ăn mang về cho Tiểu Mãn.
Nghe nói ở thời đại này, các cửa hàng không cần phiếu lương thực, chỉ cần có tiền là cái gì cũng có thể mua được.
Chờ cô trở về, đoán chừng bên kia cũng vừa vặn đã hừng đông rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


