Ở trong thôn bọn cô, việc nhà tựa như chính là thiên hạ của phụ nữ, đây là chuyện phụ nữ phải làm, đàn ông tuyệt đối không thể động đến.
Tuy đàn ông và phụ nữ đều phải xuống đồng làm việc, nhưng người đàn ông sau khi trở về nhà thì lại giống như là ông chủ lớn vậy, có thể nghỉ ngơi bất cứ lúc nào, còn những người phụ nữ như các cô thì phải bận rộn nấu cơm, hầu hạ một nhà già trẻ lớn nhỏ.
"Kinh Trập, đứng phát ngốc cái gì đó, mau rửa tay rồi vào nhà ngồi đi."
Tần Kinh Trập được dì Ngô nhiệt tình dẫn đi rửa tay.
Nhìn thấy dì ấy vặn vòi nước một cái liền có nước chảy ra, Tần Kinh Trập không khỏi vô cùng kinh ngạc.
Nước sinh hoạt hằng ngày của thôn cô lúc trước đều là đến sông lấy lên, hoặc là từ các giếng đào, nào có được thuận tiện như nhà của dì Ngô vậy.
Rửa tay xong, cô đi theo dì Ngô vào phòng khách. Nhìn căn phòng được trang hoàng cẩn thận, sau đó lại nhìn đến bộ dáng dơ bẩn của mình, cô nhất thời có chút do dự.
“Không có việc gì, cháu cứ coi đây như nhà mình!" Thím Ngô cười nói.
Tần Kinh Trập không dám ngồi trên chiếc ghế sô pha trắng như tuyết kia, cô chỉ ngồi trên một cái ghế nhỏ bên cạnh sô pha.
Dì Ngô bận rộn pha trà, đến khi quay đầu nhìn lại, thấy cô ngồi trên ghế nhỏ, khóe miệng lộ ra một ý cười.
"Cháu gái tôi cũng chỉ mới sáu tuổi, trùng hợp hai ngày trước tôi còn mới nói chuyện cùng với con dâu, đống quần áo không mặc của cháu gái tôi không biết nên làm cái gì bây giờ, bỏ đi thì lại cảm thấy tiếc. Hay là cháu mang về cho em gái mặc thử xem, cháu thấy thế nào?”
Bà dừng lại một chút, như sợ Tần Kinh Trập không thích, bà lại vội vàng bổ sung thêm: "Cháu yên tâm, cháu gái tôi rất khỏe mạnh, quần áo tôi cũng đã giặt rất sạch sẽ rồi!"
Nói xong, bà liền bắt đầu cùng Tần Kinh Trập giải thích: “Đứa nhỏ ở cái tuổi này mà nói, mỗi ngày một dạng, vóc dáng lớn lên nhanh, quần áo vừa mua liền đã mặc không vừa nữa.”
Nhưng mà con dâu bà lại là người thích mua sắm, bà cũng không thể quản được, vì thế trong nhà của bà chồng chất không ít quần áo, trong đó còn có rất nhiều quần cái áo còn chưa mặc bao giờ.
Nhà bọn họ mặc dù khá giả, nhưng mà dì Ngô lúc trước cũng đã từng sống trong nghèo khó, hiện tại trong nhà lại chỉ có một đứa cháu, quần áo không mặc được mấy lần liền phải bỏ đi, trong lòng quả thật có chút đáng tiếc.
“Dì cũng chỉ có một cô cháu gái thôi sao?” Tần Kinh Trập hỏi.
Từ khi cô bắt đầu nhận thức được, cô liền biết, nhà nào mà chỉ có con gái, thì phải tiếp tục sinh, sinh đến khi nào có con trai thì mới thôi.
Cho nên, sau khi nghe dì Ngô nói trong nhà bà chỉ có một cô cháu gái, cô quả thật có chút không tin được tai mình.
"Đã là thời nào rồi, không phải nhất định có một con trai mới được, dù sao thì chúng ta cũng không có ngôi vị hoàng đế gì để truyền lại cho bọn nó, thì cần có con trai để làm gì? Hiện tại chỉ có một cô cháu gái như vậy thôi cũng rất tốt." Dì Ngô cười nói: "Cháu gái của tôi rất đẹp, để tôi lấy ảnh chụp cho cháu xem!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


