Cả nhà thím Ngô thực sự rất nhiệt tình, Tần Kinh Trập từ chối không được, cuối cùng vẫn bị bọn họ kéo lên bàn ăn.
Trong khoảng thời gian này cô đã trải qua rất nhiều chuyện, cho nên khi nhìn lên mâm cơm trên bàn, nào là trứng nào là thịt cá, cô cố gắng để mình không phải thất thố trước mặt mọi người.
Mà dì Ngô thấy cô chỉ gắp rau dưa trước mặt mình, liền không ngừng gắp rau vào bát cho cô.
“Đừng khách khí, cháu cứ coi đây là nhà mình, ăn nhiều, ăn nhiều vào!”
Tần Kinh Trập im lặng ăn cơm.
Cho dù chỉ có thể ăn được một chén cơm nóng, cô cũng đã cảm thấy quá đủ rồi. Cô gắp một miếng thịt lên cho vào miệng, vị trơn mềm, vừa vào miệng liền tan, từ tận đáy lòng, Tần Kinh Trập đột nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Giờ khắc này, trong lòng cô liền suy nghĩ, về sau cô nhất định sẽ mang theo em gái mình để con bé cũng được ăn ngon như vậy!
Ăn cơm trưa xong, dì Ngô bảo con trai chuẩn bị một hộp cơm cho Tần Kinh Trập, bảo cô mang về cho em gái mình.
Tần Kinh Trập vốn muốn cự tuyệt, nhưng ngẫm lại từ lúc mới gặp đến giờ mình đã lấy không ít chỗ tốt của người ta, hiện tại nếu cứ cố cự tuyệt thì chẳng khác nào ‘già mồm cãi láo’ chứ?
Nhân tình này của dì Ngô, về sau cô nhất định sẽ trả.
Con dâu lớn của dì Ngô vào phòng thu dọn một chồng quần áo lớn đi ra, đều là những bộ quần áo mà cô cháu gái nhỏ nhà bọn họ không mặc được nữa, Tần Kinh Trạch ước chừng cũng có hơn mấy chục bộ.
Tần Kinh Trập tuy đã lớn như vậy, nhưng cô chưa bao giờ có được một bộ quần áo riêng cho mình, những bộ quần áo mà cô mặc trên người này đều là của các chị của cô.
Mà cô bé này cũng chỉ mới hai tuổi, đã có thể mặc được quần áo mà cả đời chị em bọn cô có được.
Trong lòng Tần Kinh Trập càng thêm kiên định, cô muốn sống một cuộc sống của thời đại này!
Tần Kinh Trập cầm lấy món đồ mà dì Ngô tặng, chuẩn bị trở về.
Dì Ngô hỏi nhà cô ở đâu, nói muốn đi xe điện chở cô về.
Tần Kinh Trập tiện tay chỉ một cái, nói mình hiện tại ở nhờ nhà thân thích, không xa, đi đường một lát là đến, không cần đưa. Cô khéo léo từ chối ý tốt của bà.
Sau khi từ nhà dì Ngô đi ra, cô liền tìm đến một nơi không người, trong lòng suy nghĩ về tòa nhà cũ nát kia. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, một trận cảm giác quen thuộc truyền đến, đến khi cô mở mắt ra, thì đã thấy bản thân đã trở về căn nhà cũ nát này rồi.
Cô buông đồ trong tay xuống, đi tới bên cạnh Tần Tiểu Mãn.
Tần Tiểu Mãn đúng là vẫn còn ngủ ở trên cỏ khô, xung quanh muỗi cứ kêu ong ong không ngừng, cô thấy chỉ thấy cô bé cứ đưa tay ra quơ quơ không ngừng, ngủ cũng không được ngon giấc.
Tần Kinh Trập tiến lên, lấy tay quạt cho cô bé.
Nương theo ánh trăng, cô nhìn thấy trên cánh tay non mịn của Tần Tiểu Mãn, đều là vết muỗi cắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


