Sở Minh Nguyệt nhìn hai thế giới cách nhau bởi một dòng sông, một bên là quần thể kiến trúc cổ xưa tinh xảo huy hoàng, một bên là những túp lều tranh vách đất tồi tàn, quả đúng là ranh giới phân chia khu nhà giàu và khu ổ chuột.
"Nguyệt Nhi, bên kia sông đều là vương công quý tộc, nhà mình là dân nghèo, không gây sự với họ được đâu…" Sở Tử Thanh thấy Sở Minh Nguyệt lại nhìn chằm chằm vào bên kia sông, trong lòng cũng không khỏi lo lắng, vội vàng bước tới với giọng khuyên nhủ.
"Ca à, muội chỉ hối hận về hành động trước đây của mình thôi. Chứ nơi như bên kia sông ấy à, muội thực sự chẳng coi ra gì cả, so với nơi muội từng đến trong mơ, nó còn không bằng một phần vạn." Sở Minh Nguyệt nhìn vẻ mặt căng thẳng của ca ca nhà mình, trong lòng có chút buồn cười, sau đó hơi khinh thường nói với hắn.
"Ồ, vậy thì tốt." Sở Tử Thanh thấy nàng nói chắc như đinh đóng cột, khiến người nghe có phần yên tâm, cũng nhanh chóng xóa bỏ lo lắng, lại cùng tam thúc Sở Chí Cao sắp xếp mở lưới, chờ lệnh của Sở Minh Nguyệt.
Tuy Sở Chí Cao nhìn thứ đó cũng thấy không đáng tin cậy, nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng Sở Minh Nguyệt, biết đâu lại thành công?
Sở Minh Nguyệt quan sát dòng chảy của sông, chỗ này nước hơi sâu một chút, nên nàng thong thả đi ngược dòng lên phía trên. Sở Chí Cao và mọi người thấy nàng chăm chú suy nghĩ cũng không khỏi cẩn trọng hơn, lặng lẽ đi theo nàng.
Đi thêm một dặm nữa, Sở Minh Nguyệt dừng lại, quan sát địa thế trước mắt.
Ở đây có một vùng nước đọng, dòng chảy tương đối ổn định, là nơi có nước nông nhất và nhiều bùn nhất trong vùng nước này.
Trong lòng nàng mừng rỡ, lập tức nói với mấy người phía sau: "Tam thúc, đại ca, ca ca, chính là chỗ này rồi."
Mấy người vội vàng đi tới, chuẩn bị sẵn lưới, chờ chỉ thị của nàng, xem nàng dạy họ thả lưới thế nào.
Sở Minh Nguyệt cẩn thận nghĩ lại kiến thức bắt cá trong đầu rồi vừa nói vừa dùng tay làm động tác chỉ dẫn cho tam thúc cách thả lưới.
Tam thúc Sở Chí Cao làm theo hướng dẫn của Sở Minh Nguyệt, tay trái nắm phần đầu lưới và khoảng một phần ba miệng lưới, tay phải móc dây lưới vào ngón tay cái. Sở Tử Thanh và Sở Tử Khâu đứng một bên quan sát, học tập.
Sở Chí Cao nắm phần miệng lưới còn lại, sau đó xoay người từ trái sang phải, dùng tay phải tung lưới, lại thuận thế đưa phần miệng lưới ở tay trái ra, dùng ngón cái bên tay phải kéo theo dây lưới. Cùng lúc Sở Minh Nguyệt hô một tiếng "Thả", ông ấy lập tức dùng hết sức lực toàn thân quăng tấm lưới ra.
Chỉ trong nháy mắt tấm lưới dày đó đã được giăng ra hoàn toàn, toàn bộ bay lên như một quả cầu rồi rơi xuống nước, chìm dần.
Sở Minh Nguyệt lại chỉ huy Sở Chí Cao nắm chặt sợi dây trong tay.
"Nguyệt Nhi, sau đó phải làm gì?" Tam thúc Sở Chí Cao thấy chỉ một mình mình đã tung được tấm lưới lớn như vậy xuống nước, trong lòng không nhịn được mà dâng lên một chút cảm giác thành tựu, sau khi làm xong mọi việc, ông ấy lập tức phấn khích lên tiếng hỏi Sở Minh Nguyệt.
"Tam thúc, cứ như vậy là được rồi ạ. Đợi nửa canh giờ nữa kéo lưới lên, xem trong này có bao nhiêu cá?" Sở Minh Nguyệt mỉm cười đáp.
"Nguyệt Nhi, tấm lưới này thực sự sẽ bắt được cá sao?" Sở Tử Khâu nhìn tấm lưới đã chìm xuống sông, nghi ngờ hỏi.
"Nhất định là bắt được, mọi người cứ chờ mà xem. Cá trong sông này nhiều lắm, đây mới chỉ là vùng nước nông, mình lại không có thuyền ra giữa sông. Nếu thả lưới trên thuyền, có thể bắt được càng nhiều cá hơn. Nhưng hôm nay, thu hoạch của chúng ta chắc cũng không tệ, dù sao thì trước nay vẫn chưa từng có ai bắt cá ở đây cả."
Thực ra động tác quăng lưới cũng rất đơn giản, chỉ cần luyện tập vài lần là có thể tự thao tác rồi.
Nghe xong, nàng ấy cũng ngồi xuống chờ cùng bọn họ.
"Nguyệt Nhi, chúng ta mang theo bốn cái thùng gỗ này liệu có nhiều quá không? Lỡ không bắt được con nào lại khiêng thùng rỗng về làng, nhất định lại bị dân làng chê cười." Sở Linh Chi nhìn bốn chiếc thùng gỗ bày ra trước mặt, nếu bắt được một thùng thôi nàng ấy đã mừng đến mất ngủ rồi, huống chi là bốn thùng đầy ắp như vậy?
"Có lẽ còn hơn thế nữa tỷ à." Sở Minh Nguyệt thong dong ngồi trên bãi cát ven sông, hai tay bới cát chơi. Nàng liếc nhìn Sở Linh Chi, thấy mặt tỷ ấy đỏ bừng, giống như vừa cãi nhau với ai đó. Nàng khẽ lắc lắc đầu nhưng cũng chẳng để ý.
...
Nửa canh giờ sau, Sở Minh Nguyệt bảo tam thúc Sở Chí Cao thu lưới.
Sở Chí Cao luôn nắm chặt sợi dây trong tay, sợ có sơ suất gì, vừa nghe lời Sở Minh Nguyệt nói, ông ấy đã vội vàng kéo lưới lên.
Lúc đầu kéo còn khá nhẹ nhàng, nhưng dần dần đã có chút lực bất tòng tâm.
Sở Minh Nguyệt cười cười, lập tức gọi Sở Tử Khâu và Sở Tử Thanh đến giúp, còn nàng thì gọi Sở Linh Chi bày các thùng gỗ ra chỗ ba người bọn họ đang đứng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)