"Nguyệt Nhi, con thực sự muốn ra sông Thanh Long à? Nương cứ tưởng con chỉ nói chơi thôi." Lý Tú Anh không ngờ Sở Minh Nguyệt lại nói là làm, không hề chần chừ như vậy.
Phải biết rằng trước đây, khi nàng nói muốn làm một việc gì đó đều phải rất lâu sau mới làm.
"Đúng vậy nương ạ, để con ra bờ sông xem tình hình thế nào. Nếu may mắn, tối nay nhà mình sẽ được ăn cá." Sở Minh Nguyệt nói xong liền cất tấm lưới đi.
Lúc này mọi người trong nhà đều lục tục thức dậy.
Phía chân trời cũng bắt đầu thấy ánh rạng đông.
Sở Linh Chi và Tôn Ngọc Nương dùng bột ngô pha loãng làm một ít bánh, nấu ít cháo cao lương, gọi mọi người ăn sáng.
Nguyên chủ thích uống cháo gạo kê, mỗi sáng Lý Tú Anh đều nấu cháo cho nàng uống riêng, có hôm còn hấp mấy cái bánh bao cho nàng.
Sở Minh Nguyệt thực sự không hiểu, tại sao nhà họ Sở lại đối xử với nàng đặc biệt như vậy, mà những người khác đều không một ai không vui lòng, cứ như việc bọn họ đối xử với nàng như vậy là điều hiển nhiên.
Hai ngày nay, nàng đã tiếp nhận gần như toàn bộ ký ức của nguyên chủ còn lưu lại trong đầu. Nàng nhớ lại một chút, dường như chuyện này có liên quan đến người cha đã qua đời của nàng.
Nàng hỏi Lý Tú Anh cha nàng chết như thế nào, Lý Tú Anh nói là chết vì bệnh lao phổi, trước khi chết ông ấy đã cầu xin gia gia nãi nãi chăm sóc nàng và ca ca.
Nhưng ca ca nàng là Sở Tử Thanh cũng đâu có được ưu đãi gì?
Khi Sở Minh Nguyệt nêu ra thắc mắc, Lý Tú Anh nói đó là vì nàng từ nhỏ đã yếu ớt hay bệnh, mấy lần còn suýt chết. Vì điều cha nàng trăn trối và thân thể nàng yếu ớt nên cả nhà mới đặc biệt thương xót nàng như thế.
Hóa ra là vậy.
Sở Minh Nguyệt ngồi vào bàn ăn cháo cao lương và bánh ngô cùng người nhà họ Sở, trong lòng chợt lóe lên một suy nghĩ thú vị, may mà nàng đã đến. Có lẽ ông trời thấy không vừa mắt, nên mới thu hồi nàng ta lại, phái nàng đến để cứu giúp nhà họ Sở chăng?
Nghĩ đến đây, nàng bỗng thấy trách nhiệm của mình trở nên to lớn hơn.
Nàng phải nuôi sống cả một đại gia đình như vậy, phải dẫn dắt họ phát triển, thoát nghèo làm giàu, sống cuộc đời tốt đẹp... Thực ra mục tiêu này cũng không dễ dàng gì.
Đối với sự thay đổi của Sở Minh Nguyệt, người nhà họ Sở rõ ràng là vô cùng vui mừng. Hơn nữa, họ cũng đã tiếp nhận sự thay đổi đột ngột của nàng và không hề nghi ngờ gì cả.
Sau bữa sáng, Sở Minh Nguyệt nói ý định của mình, muốn ra sông Thanh Long thử nghiệm xem những thứ bản thân học được ở nơi mình đã đến trong giấc mơ kia có thật sự đúng hay không.
Dưới sự đồng ý ngầm của Sở Khai Điền và Tống Mỹ Lan, tam thúc Sở Chí Cao dẫn theo Sở Tử Khâu, Sở Tử Thanh và Sở Minh Nguyệt cùng ra sông Thanh Long tại hậu sơn bắt cá.
Trước khi đi, Sở Linh Chi nhìn mấy người bọn họ với vẻ mong chờ, bộ dạng như muốn nói lại thôi.
"Tỷ à, nếu tỷ muốn đi thì đi cùng bọn muội luôn nhé." Sở Minh Nguyệt biết suy nghĩ của tỷ tỷ, lập tức mỉm cười lên tiếng gọi.
"Nguyệt Nhi, ta có thể đi sao? Ta cũng muốn đi xem cách bắt cá mà muội nói, muốn tận mắt nhìn thấy những điều muội gặp trong mơ."
"Tất nhiên là có thể rồi, đâu phải đến nơi nào xa lạ?" Sở Minh Nguyệt có chút buồn cười nhìn Sở Linh Chi, đâu phải tỷ ấy chưa từng đến núi sau Thanh Tuyền Trang, chẳng phải vẫn thường ra bên đó giặt quần áo sao? Cần gì phải rụt rè như vậy?
"Được, để ta về lấy mấy bộ quần áo, tiện thể giặt giũ luôn." Sở Linh Chi vui vẻ chạy về nhà, chẳng bao lâu sau đã thu dọn ra một chậu quần áo bẩn.
Sở Chí Cao thấy mọi người đã chuẩn bị xong, liền gọi một tiếng rồi cả đoàn lên đường.
...
Sau khi Sở Minh Nguyệt và mọi người đi rồi, nãi nãi Tống Mỹ Lan bước ra, lo lắng nhìn gia gia Sở Khai Điền nói: "Không biết con bé Nguyệt Nhi kia có thực sự thay đổi tính nết hay không? Lỡ ra đến bờ sông, nhìn thấy cảnh bên kia, nó lại đòi sang sông nữa thì sao?"
"Chắc sẽ không đâu? Mà dù có sang sông xem thử cũng chẳng sao cả. Bên kia sông tuy đều là quý nhân, nhưng họ cũng đâu có cấm dân thường sang sông xem? Chẳng phải bao người trong thôn ta vẫn sang làm thuê ở mỏ ngọc bên kia hả?" Sở Khai Điền không lo lắng như Tống Mỹ Lan.
Xét về biểu hiện của Sở Minh Nguyệt mấy ngày nay, ông hiểu nàng thực sự đã khác xưa rồi, hẳn là sẽ không làm mấy chuyện lỗ mãng như trước nữa phải không?
...
Sông Thanh Long hậu sơn cách thôn bọn họ chỉ có hai dặm đường. Mọi người vừa đi vừa nói chuyện, chưa đầy nửa nén nhang đã tới nơi.
Sở Linh Chi đi giặt quần áo trước, nàng ấy ở nhà rất chăm chỉ, ngày nào cũng làm việc không ngừng nghỉ.
Sở Minh Nguyệt thấy tỷ tỷ đi giặt đồ cũng không ngăn cản. Nàng nhìn dòng sông, quả thực cũng giống như sông Hoàng Hà ở kiếp trước.
Đứng trên bờ sông, có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh vật hai bên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)