"Nguyệt Nhi, chúng ta sẽ không kéo lên một đống cát đấy chứ? Sao nặng thế này?" Sở Tử Thanh vừa kéo vừa hơi chán nản nói. Hắn vừa nói xong, đã trợn tròn mắt kinh ngạc.
"A…" Mấy người đồng thời kêu lên kinh ngạc, nhất thời đều há to miệng, nhìn vào tấm lưới vừa nổi lên mặt nước, bên trong đầy ắp cá, toàn là những con cá béo có hai râu, bụng trắng.
"Tam thúc, ca ca, mau thu lưới lại, nếu không cá sẽ tuột mất." Sở Minh Nguyệt vừa thấy mấy người bọn họ đứng ngây ra, đã vội vàng quát một tiếng. Mọi người nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi không nói hai lời, đã vội vàng giữ chặt mẻ cá đó và đổ hết vào thùng gỗ.
"Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi…" Sở Linh Chi nhìn đám cá này, hai sáng mắt lên, chỉ biết vui mừng gọi tên Sở Minh Nguyệt, chẳng biết nên nói gì.
Mẻ cá này phải tốn hai thùng gỗ mới chứa hết.
Sau đó, Sở Minh Nguyệt để Sở Tử Khâu và Sở Tử Thanh cũng học cách thả lưới như tam thúc. Vốn là những người thường xuyên làm việc đồng áng, trước đây vì không biết cách dùng thứ này nên có sức cũng không biết dùng, giờ bọn họ đã tìm ra bí quyết.
Sở Chí Cao vui vẻ hướng dẫn cho hai đứa cháu cách thả lưới, rất nhanh Sở Tử Khâu đã làm quen. Lần này do hắn thả lưới, cũng làm theo kiểu đó, mẻ cá thứ hai chỉ bằng một nửa mẻ trước, được đầy một thùng.
Rồi Sở Tử Thanh cũng học thả một mẻ, mẻ cuối cùng này chẳng những chứa đầy một thùng, còn thừa ra hai con.
Mấy người nhìn bốn thùng cá lớn đầy ắp, trong lúc vui mừng, giọng điệu nói chuyện cũng to hơn, như sao sáng vây quanh mặt trăng, hân hoan khiêng cá, vây quanh Sở Minh Nguyệt cùng nhau trở về nhà.
Họ nóng lòng muốn báo tin vui này cho người nhà.
Mọi người vừa đi vừa nói cười, chẳng thấy mệt mỏi cứ thế đi hết đoạn đường trở về làng. Vừa đến đầu làng, đã thấy một đám người tụ tập xì xào bàn tán. Mấy người kia vừa thấy họ đi đến, đã vội vàng xúm lại nói với nhau vài câu gì đó rồi lao ra ngăn chặn trên con đường làng nhỏ - đó cũng là con đường duy nhất dẫn về nhà họ Sở.
Sở Chí Cao thấy những người này tụ tập như vậy, cũng không biết lại muốn gây chuyện gì, mới khẽ dặn mấy người vài câu, bảo họ đừng gây chuyện, cứ né tránh đám người kia rồi nhanh chóng về nhà thì hơn. Ông ấy lại quan sát bốn chiếc thùng đều đậy nắp, không nhìn thấy cá bên trong.
Sở Linh Chi thấy vậy cũng giữ chặt vạt áo, căng mặt bước nhanh hơn.
Bốn thùng cá, mỗi tay Sở Chí Cao xách một thùng, Sở Tử Khâu và Sở Tử Thanh mỗi người xách một thùng. Sở Minh Nguyệt cầm lưới và bưng chậu quần áo đã giặt của Sở Linh Chi. Nàng thấy những người đó tụ tập ở đầu làng nhìn về phía họ với ánh mắt không mấy thiện cảm, trong lòng cảm thấy không ổn.
Không biết tại sao những người này lại như vậy, chẳng phải ngày thường mọi người vẫn ghét bỏ nhà bọn họ nghèo, nên tránh như tránh rắn sao?
"Ồ, tam thúc nhà họ Sở, đi đâu về thế?" Đi đến trước mặt mấy người đó, một người nam nhân mắt lác, mặt hốc hác, lập tức cười hỏi một tiếng.
"Ừ, Đại Trụ ca, chẳng có gì đâu." Sở Chí Cao không muốn gây chuyện, đành ôn hòa đáp lại một tiếng.
"Ta nghe nữ tử ta nói lúc nàng giặt đồ về, đã thấy các ngươi ra sông Thanh Long câu cá à?"
Thì ra lúc Sở Linh Chi giặt quần áo đã gặp Lý Thanh Lan, nữ tử của Lý Đại Trụ, người đã xô Sở Minh Nguyệt xuống sông lần trước.
Lý Thanh Lan thừa cơ lại trước mặt Sở Linh Chi chê cười mỉa mai Sở Minh Nguyệt, nói nàng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, không soi xem mình là thứ gì, còn muốn sang sông để bám víu người giàu, không ngờ mạng lại lớn, rơi xuống sông vậy mà không chết đuối.
Sở Linh Chi vốn hiền lành, nhưng Sở Minh Nguyệt chính là vảy ngược của cả nhà không thể ai đụng vào. Nghe vậy, nàng ấy liền cãi lại vài câu.
Lý Thanh Lan vốn chỉ là một tiểu cô nương, lần trước đẩy Sở Minh Nguyệt xuống sông trong lòng vẫn còn sợ hãi. Lần này cãi nhau với Sở Linh Chi, cũng không dám ngang ngược như lần trước nữa, chỉ hơn được vài câu trên miệng lưỡi.
Sở Linh Chi tức giận liền nói Sở Minh Nguyệt đã thay đổi tính nết, không còn như xưa nữa, bảo nàng ta sau này đừng đi nói xấu em ấy. Hôm nay em ấy còn dẫn tam thúc và các anh ra sông bắt cá.
Lý Thanh Lan thấy Sở Linh Chi nói có vẻ có tình có lý, giặt xong quần áo về nhà liền kể chuyện này cho bố Lý Đại Trụ nghe.
Lý Đại Trụ đương nhiên là không tin. Lúc nãy ra ngoài làng dạo chơi, ông ta gặp vài người dân, mấy người bọn họ tụ tập nói chuyện phiếm, Lý Đại Trụ liền kể chuyện này cho họ nghe. Sau đó mấy người kia dứt khoát chặn ở đầu làng muốn xem trò cười của Sở Chí Cao và mọi người.
"Đúng vậy, Đại Trụ ca, đúng là chúng ta ra sông Thanh Long câu cá." Sở Chí Cao thành thật trả lời họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)


Đoạn từ chương 11 đến chương 65 cách xưng hô khác vì ban đầu t vẫn làm như vậy, mà tưởng được vào VVIP nên sửa theo quy định của web, nhưng sau đó thì đăng trước 26-8 nên không được vào và sửa hết lượt miễn phí rồi, nếu sửa nữa thì mất xiền nên mọi người ráng đọc một chút nhé, đến chương 66 t sẽ xưng hô theo những chương từ 1-10 nha. Nó cũng không có gì khác mấy đâu, chỉ là ông bà nội biến thành gia gia nãi nãi thôi hehe... Cảm ơn mọi người đã đọc!
Bộ này t sẽ để cách xưng hô theo quy ước của t, ý là người đó vẫn là người đó nhưng cách xưng hô có thể sẽ không thuần nhất một kiểu cổ đại hay hiện đại... đương nhiên cách xưng hô sẽ nhất quán từ đầu đến cuối. Mong mọi người hiểu cho nhé - là do t chọn cách xưng hô như vậy nha.