Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Mật khẩu nhà em là bao nhiêu?”
Tại cửa nhà, Yến Diệu đang cõng người lên lầu, vất vả lắm mới đặt được cô nàng xuống để hỏi mật khẩu, kết quả là…
“12345678.”
Yến Diệu cười lạnh: “Chỉ có sáu số thôi.”
“123456.” Cô áp mặt vào tường suy nghĩ một lát rồi lại nói: “Hình như em không nhớ rõ lắm.”
Anh sắp tức chết với cái đồ này rồi, vừa lên đến nơi là đã bày ra tư thế đứng úp mặt vào tường hối lỗi tiêu chuẩn, hỏi gì cũng không biết.
“Em tên là gì?”
“Em tên... Anh là đồ ngốc à? Sao em lại không biết tên mình được chứ.”
Đầu óc phản ứng cũng còn nhanh đấy, nhưng Yến Diệu không tin, bèn hỏi lại lần nữa.
Lần này cô trả lời rất nhanh: “Cu Shin.”
Cu Shin cái đầu em ấy!!
Yến Diệu day day chân mày, cam chịu số phận mà đưa cô nàng vào nhà mình. Sau khi lấy cho cô một đôi dép đi trong nhà, anh cũng chẳng buồn quản cô nữa.
Trên sofa nhà anh có một con búp bê thỏ khổng lồ, là quà sinh nhật do Bình Nhất tặng. Dụ Nhạc Tri chậm chạp lết tới, vùi cả người vào lòng chú thỏ.
Trong đầu cô không kìm được mà nghĩ: Yến Diệu có tâm hồn thiếu nữ quá nhỉ, chơi gấu bông thì thôi đi, lại còn chọn một con màu hồng thế này.
Nếu cô không theo đuổi được anh, liệu có khi nào hai người sẽ trở thành chị em tốt không nhỉ?!
Yến Diệu làm theo video, nghiêm túc pha một ly nước mật ong cho cô nàng. Trong nhà không có đồ giải rượu, chỉ có thể dùng cái này.
“Uống hết đi, nghỉ một lát rồi đi tắm.”Giọng anh hơi khựng lại, Yến Diệu ước chừng cơn say của cô, rồi thong thả nói: “Thôi bỏ đi, em cứ ôm con thỏ ngủ tạm một đêm đi.”
Anh thật sự sợ cô nàng này đi tắm rồi ngủ quên luôn trong đó.
“Em ngủ cùng anh được không?” Dụ Nhạc Tri ngước mắt lên, đôi mắt hạnh trong veo sáng ngời, thoạt nhìn cùng với chú thỏ, trông cô lúc này chẳng khác nào một chú thỏ trắng mềm mại.
“Nằm mơ đi nhé.” Yến Diệu dời tầm mắt, vừa đi vừa cởi áo khoác, sau khi xong xuôi lại quay đầu chỉ vào con thỏ và một phòng khách: “Em ngủ ở đây, có thể ôm thỏ vào trong, Ok?”
Nói xong anh còn suy nghĩ một chút. Với cái thân hình nhỏ bé đó, liệu cô có ôm nổi không nhỉ?
Dụ Nhạc Tri đã hiểu, cô ôm lấy chiếc ly thủy tinh, nghiêm túc gật đầu.
Sau đó Yến Diệu không ra ngoài nữa, cứ ở lỳ trong phòng. Đầu óc cô choáng váng, chỉ muốn nhanh chóng đi ngủ, cũng quên mất người nọ đã nói gì. Sau khi đặt ly nước mật ong uống dở lên bàn, cô leo lên sofa nằm co rúm trong đó, chú thỏ ở phía ngoài bao bọc lấy cô. Vừa ấm áp vừa mang lại cảm giác an toàn. Trong nhà đều bật điều hòa nên cũng không thấy lạnh....
4 giờ sáng.
Cửa vang lên một tiếng “tạch”, Yến Diệu vò mái tóc rối, bước chân tùy ý đi ra ngoài. Phòng khách không tắt đèn, dưới ánh đèn huỳnh quang sáng quắc, anh bị chói đến mức nheo mắt theo bản năng, đoán chừng là cái đồ say xỉn Dụ Nhạc Tri kia quên tắt.
Đợi đến khi thích nghi được, anh vừa hạ tay xuống, mắt vừa mở ra thì bất thình lình nhìn thấy một khuôn mặt ma nữ trên màn hình tivi, cùng với cô nàng đang kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh. Yến Diệu buột miệng chửi thề một tiếng, phản ứng lại mới không cảm xúc nói: “Em rảnh quá nhỉ?”
Nửa đêm không ngủ được lại đi bật phim ma, suýt chút nữa thì dọa chết anh rồi.
“Cho em ba giây.” Anh nhếch môi cười lạnh: “Một là tắt đi ngủ, hai là về nhà.”
“...”
Dụ Nhạc Tri nuốt nước bọt, can đảm lên tiếng: “Không chọn cái nào có được không?”
Cô đã tỉnh rượu từ một tiếng trước, cửa không mở được, điện thoại cũng hết pin. Cố gắng chơi với con thỏ nửa tiếng đồng hồ, chán quá cô đành bật tivi lên chọn đại một bộ phim kinh dị, đang xem đến đoạn gay cấn thì anh đi ra. Cô vẫn mặc bộ quần áo ban ngày, chiếc áo thun trơn hơi nhăn nhúm, hai bím tóc cũng đã buông xõa. Trông thật là đáng thương.
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm cô một lúc lâu mà không chớp mắt. Cuối cùng anh không nói gì, đi thẳng vào bếp, chưa đầy một phút sau đã xách hai lon nước ngọt đến ngồi xuống cạnh cô, tiện tay đưa cho cô một lon.
Giọng anh rất thấp: “Cùng xem đi.”
Dụ Nhạc Tri nhận lấy, là nước ở nhiệt độ phòng.
Tiếng nhạc rùng rợn trên tivi vang lên, tiếp theo là những tiếng hét thất thanh ngắn dài khác nhau. Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ hắt lên mặt hai người, Dụ Nhạc Tri không hề chớp mắt, còn có tâm trạng đi cạy nắp lon nước.
“Có thể đổi phim khác không?” Yến Diệu nhấp một ngụm nước, ánh mắt lướt qua màn hình tivi như đang đọc báo. Màu mè hoa mỹ, toàn làm mấy thứ vô dụng.
Dụ Nhạc Tri: “Tại sao?”
“Cốt truyện cũ rích, diễn viên xấu, âm nhạc còn đáng sợ hơn cả ma.”
Cô ngẩn người, có chút không hiểu nổi chỉ là một bộ phim kinh dị thôi mà sao lại lắm yêu cầu thế, cho đến khi tình cờ chạm phải đôi mắt mà anh cố tình dời đi. Dụ Nhạc Tri chợt hiểu ra, từ từ nhướng mày hỏi: “Không lẽ anh sợ đấy chứ?”
Không khí im lặng mất hai giây.
“Tôi mà thèm sợ cái này à?” Yến Diệu lười biếng nhếch môi, ngón tay đặt trên chân mày, vẻ mặt thiếu hứng thú nhìn chằm chằm vào tivi: “Anh đây chưa bao giờ biết sợ cái gì.”
Cốt truyện diễn biến đến những đoạn đặc sắc, tiếng nhạc ngày càng lớn, sắp xuất hiện rồi.
“Tin không, kết phim chắc chắn là một giấc mơ?”Anh đột ngột lên tiếng, thong thả quay sang nhìn cô nàng. Đúng lúc đang đến đoạn đáng sợ nhất, Dụ Nhạc Tri không nỡ dời mắt đi dù chỉ một chút, theo bản năng khẽ ừ một tiếng đáp lại, chưa đầy nửa giây sau mới phản ứng lại, quay đầu hỏi: “Anh nói gì cơ?”
Đèn trong phòng đã được cô dùng điều khiển tắt đi ngay khi anh ngồi xuống, lúc này tivi phát ra ánh sáng mờ nhạt chiếu lên người Yến Diệu, giống như một bóng hình rõ nét và đầy mê hoặc trong đêm tối. Cô bắt gặp ánh mắt anh, không biết có phải là ảo giác hay không, Dụ Nhạc Tri luôn cảm thấy trong đôi mắt đen láy của Yến Diệu tràn đầy sự chuyên chú.
Sự chuyên chú khi nhìn cô.
Yến Diệu không trả lời, mà cúi người lại gần một chút, nhếch môi hỏi đầy khiêu khích: “Tôi đẹp trai hơn, hay là tivi đẹp hơn?”
Dụ Nhạc Tri không cử động, mím môi nhìn anh một lát. Anh đeo khuyên tai dường như đặc biệt ưu ái tai trái, khuyên vành tai kết hợp với dái tai, trông rất ngầu và cá tính. Cô cũng thấy anh đeo tai phải, nhưng rất hiếm khi.
“Tại sao anh lại bấm lỗ tai?” Dụ Nhạc Tri đưa tay lấy lon nước trên bàn, tò mò hỏi.
Yến Diệu uể oải đáp: “Vì đẹp trai.”
Câu trả lời thật thẳng thắn, cô mỉm cười không nói gì thêm....
Xem phim đến 5 giờ sáng, hai người giải tán. Dụ Nhạc Tri cũng muốn ở lại thêm chút nữa, nhưng khổ nỗi không chịu nổi mùi rượu trên người mình, chỉ đành thôi và quay về tắm rửa thay đồ.
Buổi sáng chớm thu, sương mù bao phủ khắp nơi. Cô nhìn bầu trời bên ngoài đang dần hửng sáng, lần đầu tiên cảm thán rằng mình lại dậy sớm đến thế.
Điện thoại rung lên bần bật, mở ra thì thấy toàn là tin nhắn của Từ Đóa và Trần Tử Hào.
Trần Tử Hào: Cái người nhà em là vua ghen đấy à?
Trần Tử Hào: Sao đến cả anh mà anh ta cũng tính toán chi ly vậy!!
Dụ Nhạc Tri có chút không hiểu anh ấy đang nói gì, nhưng vẫn hiểu là đang nói về Yến Diệu, vậy thì chỉ đành “trọng sắc khinh bạn” một lần vậy.
Nhất Nhị: Vậy sau này hai chúng ta giữ khoảng cách chút đi.
Anh ấy gửi tin nhắn lúc rạng sáng, chắc giờ này vẫn chưa ngủ dậy.
Phía Từ Đóa thì đại khái là hỏi cô đã về đến nhà chưa, sau khi cô nhắn lại một chữ “rồi” thì thoát ra xem cái khác.
Bên kia trả lời rất nhanh: Không xảy ra chuyện gì sao?
Nhất Nhị: ? Xảy ra chuyện gì?
Từ Đóa: Nam đơn nữ chiếc, lại còn say rượu, lại còn là đối tượng mập mờ, chẳng lẽ không nên xảy ra chuyện gì đó sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


