Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dụ Nhạc Tri vừa bước ra ngoài đã cảm thấy đầu óc bắt đầu mụ mị, cơn chóng mặt ập đến khiến bước chân cô loạng choạng. Ngón tay cô chạm vào nút thang máy rồi nhấn xuống, trán tựa vào tường cố gắng tìm lại chút tỉnh táo.
Yến Diệu vừa ra tới nơi đã bắt gặp dáng vẻ như đang đứng diện bích hối lỗi của cô nàng, thậm chí cửa thang máy mở ra lúc nào cô cũng chẳng hay.
Anh khẽ nhướn mày, bước tới nắm lấy cánh tay cô rồi nhấn lại nút thang máy: "Say đến mức này rồi mà còn dám tự mình về nhà sao?"
Dụ Nhạc Tri ngẩn người, dụi dụi mắt rồi ngơ ngác nhìn anh.
Yến Diệu hơi nhíu mày: "Không nhận ra tôi nữa à?"
"Anh có thể..." Cô xích lại gần.
"Cái gì?"
"Ôm em một cái được không?" Dụ Nhạc Tri nhắm nghiền mắt, chẳng đợi người ta đồng ý đã tựa hẳn vào vai anh: "Chóng mặt quá, em đứng không vững nữa rồi."
Cô cứ ngỡ anh sẽ né tránh, nhưng kết quả lại ngược lại hoàn toàn. Anh chẳng những không tránh mà còn đưa tay ra giữ chặt lấy cô để tránh cho cô bị trượt xuống.
"Này, không cần cậu tiễn đâu, để tôi đưa cô ấy về." Trần Tử Hào xách áo khoác, vội vã chạy tới rồi đưa tay ra về phía anh: "Giao người cho tôi là được rồi."
Yến Diệu không nhúc nhích, Trần Tử Hào cũng hạ tay xuống.
Một người phong thái thong dong, một người có chút nghiêm nghị.
Cả hai đang âm thầm đối đầu nhau.
Đôi mắt anh đen sâu thẳm, quét nhìn đối phương vài giây rồi bỗng nhiên bật cười thành tiếng: "Thôi đi, kẻ thứ ba như cậu thì có gì mà phải tranh sủng chứ."
Đúng lúc cửa thang máy mở ra, Yến Diệu bế bổng Dụ Nhạc Tri lên rồi sải bước vào trong, để mặc Trần Tử Hào đứng ngây người tại chỗ.
"?" Anh ấy trở thành kẻ thứ ba từ bao giờ thế?
...
"Tôi đặt em xuống được chưa?" Yến Diệu thản nhiên hỏi, nhìn vẻ mặt anh không giống như đang đùa.
Dụ Nhạc Tri phản ứng hơi chậm, lờ đờ hỏi lại: "Tại sao?"
"Vì em khá nặng đấy."
"Ồ." Cô chậm rãi rúc vào hõm cổ anh, lí nhí đáp: "Vậy anh cứ bế đi, coi như đang tập thể dục, dù sao anh cũng yếu thế mà." Đã say khướt rồi mà vẫn không quên cà khịa người khác.
Yến Diệu bật cười, khóe môi khẽ nhếch lên.
Anh sốc nhẹ cô lên một chút, đầy ẩn ý hỏi: "Tôi yếu hay không, em biết rõ lắm sao?"
Vốn đã chóng mặt, lại bị anh sốc nhẹ hai cái khiến cô cảm thấy cả thế giới như đang quay cuồng. Cô không hài lòng vỗ nhẹ một phát lên mặt anh: "Anh ồn ào quá đấy."
Yến thiếu gia lần đầu bị đánh: "... Chết tiệt."
Anh nghiến nhẹ răng, trong lòng thầm nghĩ nếu giờ mình ném cô xuống thì liệu cô có đuổi theo đánh mình không.
Thôi bỏ đi, anh vốn dĩ vẫn rất lương thiện mà.
Cửa xe mở ra, Yến Diệu nhẹ nhàng đặt cô vào ghế phụ, thắt dây an toàn cho cô rồi bận rộn bật điều hòa.
Sau một hồi loay hoay, chiếc xe cuối cùng cũng lăn bánh vào những con phố phồn hoa. Anh vừa lái xe vừa tranh thủ quan sát cô, thầm nghĩ cô cứ ngủ một mạch đến tận nhà chắc sẽ không có vấn đề gì.
Yến Diệu thật sự cạn lời, con đường này anh đã chọn đường tắt, lại còn ít đèn xanh đèn đỏ, anh không hiểu sao cô lại thấy xóc.
"Em nhịn một chút, sắp về đến nhà rồi."
Quả nhiên đã tới nơi.
Vừa vào đến hầm gửi xe, Dụ Nhạc Tri đã loạng choạng bước tới bên cạnh thùng rác. Chẳng mấy chốc, tiếng nôn khan vang lên.
Yến Diệu cầm khăn giấy đi tới, vỗ nhẹ vào lưng cô: "Đã thấy khá hơn chút nào chưa?"
Có lẽ do uống rượu nên đầu óc cô cứ như một đống hồ dán, vừa chóng mặt vừa buồn nôn, dạ dày lại khó chịu vô cùng. Cô đột nhiên bắt đầu rơi nước mắt, gương mặt nhỏ nhắn khóc trong lặng lẽ: "Em khó chịu quá, thật sự rất khó chịu."
Mấy lọn tóc dính bết trên khuôn mặt cô, cô gái nhỏ ôm lấy thùng rác, những đầu ngón tay trắng nõn bám chặt vào thành thùng, trông như một đứa trẻ bị gia đình bỏ rơi.
Trong thoáng chốc, anh không phân biệt được cô khóc là vì say rượu thấy khó chịu thật, hay là vì lý do nào khác. Ánh mắt cô không nhìn anh, cứ nhìn chăm chăm vào một khoảng không vô định mà rơi lệ.
"Ngoan, không khóc nữa." Yến Diệu rút khăn giấy, đưa tay ôm lấy eo cô để cô đứng vững trước mặt mình, rồi từng chút một lau sạch gương mặt mèo lem luốc kia.
"Uống rượu thấy mệt thì lần sau đừng uống nữa, lần sau đánh bài tôi sẽ gọi trà sữa cho em." Anh rũ mắt, không kìm được mà nhéo nhẹ má cô, nhếch môi: "Thấy mệt mà em còn nốc lắm thế, em không khổ thì ai khổ?"
Dụ Nhạc Tri dường như bị lời nói của anh làm cho lay động, cô ngẩn ra một lúc lâu, đôi mắt to tròn lại bắt đầu nảy ra ý định khác: "Vậy anh có thể trả lại tiền cho em không?"
Tận năm vạn tệ lận đó, đủ để cô mua bao nhiêu là váy đẹp rồi.
Anh lạnh lùng từ chối: "Không được."
Dụ Nhạc Tri lầm bầm gì đó trong miệng, anh nghe không rõ nhưng trực giác mách bảo chắc chắn không phải lời hay ý đẹp gì.
"Em có đi hay không đây?" Yến Diệu gọi cô: "Không đi thì đêm nay em ngủ luôn ở hầm xe đi nhé."
Cô lảo đảo đi theo bước chân anh.
...
Yến Diệu không ngờ khi say rượu Dụ Nhạc Tri lại có thể quậy đến thế.
Cô nhất quyết đứng ở cửa thang máy không chịu vào, bảo là muốn đi dạo cho khuây khỏa.
Anh nhắm mắt kìm nén, bước tới kéo tay cô: "Cho em ba phút, đi thôi."
"Anh cõng em đi." Dụ Nhạc Tri ngồi thụp xuống đất, ôm đầu gối lầm bầm: "Công chúa đều có kỵ sĩ cõng mà, cho nên anh cũng phải cõng em."
Yến Diệu rũ mắt nhìn cô, giọng điệu hờ hững giải thích: "Kỵ sĩ là để bảo vệ công chúa, không phải để cõng công chúa."
"Thì cũng cõng được mà." Giằng co với nhau vài giây, anh không thắng nổi cô nên đành bước tới chậm rãi ngồi xuống: "Chỉ một phút thôi đấy."
Đáp lại anh là một cú va nhẹ vào lưng, Dụ Nhạc Tri vui vẻ ôm lấy cổ anh: "Lên lưng rồi là em không xuống đâu nhé."
Anh hừ cười: "Mơ đẹp đấy."
Khu chung cư đêm khuya hầu như không có bóng người, ánh trăng thanh khiết, gió thổi nhẹ nhàng.
Yến Diệu cõng cô đi hết vòng này đến vòng khác quanh khu cây xanh. Lúc mới bắt đầu, cô còn ghé sát tai anh kể đủ thứ chuyện trên đời.
Kể nhiều nhất chắc là chuyện về Hùng Đại, Hùng Nhị và Cu Shin.
Anh cười khẽ: "Em là đứa trẻ ba tuổi đấy à?"
Dụ Nhạc Tri im lặng, suốt quãng đường dài mấy phút sau đó, cô cứ ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo cao trên bầu trời mà thẫn thờ.
"Cô nương của tôi ơi, đã về được chưa?" Đi vòng cuối cùng đến trước cửa tòa nhà A, Yến Diệu ngước mắt cùng cô nhìn trăng một lúc rồi hỏi: "Xem đủ chưa?"
Đêm tối tĩnh mịch, chỉ có phía cổng lớn thỉnh thoảng vang lên vài tiếng còi xe và tiếng người xôn xao.
"Em hơi nhớ anh ấy rồi." Có lẽ dưới tác dụng của cồn, cảm xúc bị phóng đại vô hạn, màn đêm giống như một tấm vải đen rách nát, chẳng còn che giấu được những tâm tư giấu kín của cô nữa.
"Nhớ thì sao không đi tìm?" Yến Diệu thản nhiên nói, vì không biết người cô nhắc tới là nam hay nữ nên anh cũng chẳng bận tâm đến đại từ.
Ánh trăng đêm nay rất tròn và sáng, dù đã về khuya nhưng đài phun nước trong khu chung cư vẫn được chiếu rọi như phủ một lớp bạc vụn.
"Anh ấy đi rồi, đi đến một nơi rất xa, rất xa." Giọng cô rất thấp: "Em không tìm thấy anh ấy."
Anh vừa định mở lời.
Một cảm giác mềm mại đột nhiên chạm sát vào cổ, Yến Diệu khựng lại ngay tức khắc. Dụ Nhạc Tri đưa tay chạm vào chiếc khuyên vành tai của anh, nói một câu không đầu không cuối: "Anh ấy thích đeo ở tai phải."
Được lắm, là đàn ông.
Đang trêu chọc anh mà trong lòng lại đang nghĩ đến một người đàn ông khác.
Thật sự là giỏi lắm.
Yến Diệu lạnh lùng nhếch môi, chẳng buồn để ý đến cô nữa.
"Nhưng mà em sắp không nhớ rõ anh ấy nữa rồi." Cô thở dài bên tai anh, đầu ngón tay khều khều tóc anh để chuyển chủ đề: "Hôm nay anh đẹp trai lắm, màu đỏ cơ đấy, lần sau anh nhuộm màu hồng được không?"
"Lần sau tôi nhuộm đen, ông ấy cả đời này cũng không nhuộm màu hồng." Anh sa sầm mặt, dường như đã hết kiên nhẫn với cô, cũng chẳng buồn hỏi cô có muốn về nhà hay không mà cứ thế cõng người rẽ thẳng vào lối thang máy.
"Anh ấy mất rồi." Dụ Nhạc Tri nói: "Anh đừng ghen, em không có thích hai người cùng lúc đâu."
Một tiếng "oàng" vang lên trong đầu, cả thế giới như đảo lộn. Mi mắt Yến Diệu khẽ rung lên, bước chân dừng lại ngay trước cửa thang máy.
"Vậy nên lúc nãy em khóc là vì anh ta sao?"
Cô chậm rãi lắc đầu, đầu óc lại có chút choáng váng: "Ừm, chắc là vậy."
Thôi bỏ đi, đúng là đồ say xỉn.
Anh nén lòng, nhấn nút tầng lầu.
Trên vách kim loại phản chiếu, cô gái nhỏ đang lặng lẽ quấn lọn tóc của anh nghịch ngợm. Thật ra có nhiều khoảnh khắc, Yến Diệu có thể cảm nhận rõ ràng Dụ Nhạc Tri chính là kiểu người "đi giữa ngàn hoa mà chẳng vương một chiếc lá".
Anh nghiến nhẹ răng, đôi mắt đen láy, một lúc lâu sau mới khẽ thầm thì: "Em đúng là đồ tồi, Dụ Nhạc Tri."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)