Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nồng Nhiệt Khó Nói Chương 21:

Cài Đặt

Chương 21:

Dụ Nhạc Tri giật giật khóe môi, gõ chữ: Đóa à, chúng mình đều là những thanh niên nghiêm túc đoàng hoàng mà.

Nhất Nhị: Chúng mình đi theo con đường tình yêu thuần khiết.

Từ Đóa: Không tin.

Cô bật cười một lát, phía bên kia lại tinh tinh thêm hai dòng tin nhắn.

Từ Đóa: Đi ăn sáng đây, lát nữa còn phải ra quán chọn món. Chị mới ngủ được có một tiếng thôi, vẫn chưa tỉnh táo lại được nữa.

Từ Đóa: Cuối cùng thì định mệnh cũng vùi dập mình thành kiếp làm thuê khổ cực rồi.

Dụ Nhạc Tri vừa định an ủi cô ấy, khi ánh mắt lướt qua hai chữ “ăn sáng”, cô chợt nảy ra một ý hay.

Đầu ngón tay nhanh chóng gõ xong chữ, cô dứt khoát nhấn vào khung chat của một người khác.

Nhất Nhị: Xuống ăn sáng không anh?

Sleep: Không đi.

Nhất Nhị: Đi mà. Nghe nói dưới lầu mới mở một tiệm đồ ăn sáng ngon lắm, anh đi cùng em đi.

Nhác thấy dòng chữ “đối phương đang nhập...” ở phía trên.

Cô chẳng chút ngần ngại tung ra chiêu cuối cùng: Hôm nay anh có tiết lúc tám giờ sáng đấy.

…………

Mười phút sau, Yến Diệu ngồi đối diện cô gái nhỏ, mũ áo khoác trùm trên đầu, tay cầm túi sữa đậu nành, cả người trông buồn ngủ rũ rượi.

Anh vốn đã định đi ngủ rồi, kết quả là cô nhóc này lại gửi tin nhắn tới.

Bốn giờ sáng thức cùng xem phim, năm giờ sáng đi ăn sáng cùng.

Thế này là quá mức nghĩa khí rồi còn gì!!

Đến chính anh còn thấy cảm động phát khóc đây này.

Yến Diệu khẽ mướn mắt nhìn cô gái đối diện, cô ăn rất chậm, một cái sủi cảo cắn làm hai miếng thì cũng thôi đi, đằng này còn rất lề mề.

Đã thế ăn cơm còn phải mang theo máy tính bảng để cày phim.

Nhai nhóp nhép, tốc độ nhai lại càng chậm hơn.

Anh khẽ nhếch môi, ăn uống kiểu này thì tám giờ sáng cái nỗi gì, tám giờ tối đi học thì mới kịp.

“Chào người đẹp, mình có thể kết bạn được không?”

Dụ Nhạc Tri đang xem đến đoạn gay cấn, người kia gọi đến lần thứ hai cô mới ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Đó là một nam sinh đeo kính, trên người vẫn còn mặc đồng phục của trường Nhất Trung, ngoại hình trông khá thư sinh, đôi mắt có chút giống Thẩm Tư Hành.

Cậu nam sinh gãi đầu, mặt hơi đỏ lên, thấy cô nhìn qua, một câu nói bình thường bỗng chốc trở nên lắp bắp: “Thì... thì là, chị ơi, em có thể xin WeChat được không ạ?”

Yến Diệu dửng dưng coi như không thấy.

Nhan sắc này của cô đúng là mười người đàn ông thì hết tám người sẽ thích.

“Em học lớp mấy rồi?” Dụ Nhạc Tri nói: “Lo mà học hành cho tốt đi em trai.”

“Em lớp mười một.” Cậu nam sinh mỉm cười: “Không thể kết bạn được sao chị?”

Cô lắc đầu: “Chị không yêu người kém tuổi đâu, em cứ lo học đi.”

“Chuyện sau này cũng đâu nói trước được ạ, vạn nhất thì sao hả chị?”

Dụ Nhạc Tri vẫn giữ nguyên câu đó: “Không yêu là không yêu, lo mà học đi.”

Nam sinh vẫn muốn cố đấm ăn xôi thêm chút nữa, dư quang chợt liếc thấy Yến Diệu, cậu ta khựng lại một hồi rồi hỏi: “Chị ơi, anh ấy là bạn trai chị ạ?”

“Không phải đâu.” Dụ Nhạc Tri vốn định nói đúng vậy, nhưng thấy vẻ mặt trông có vẻ không dễ chọc của Yến Diệu, cô lập tức dập tắt ý định đó, dù sao cũng là cô gọi anh đi ăn sáng trước, anh có chút oán khí cũng là bình thường.

Nghĩ ngợi một lát, cô lại nói: “Nhưng anh ấy là hình mẫu lý tưởng của chị.”

“Ồ, vậy nếu sau này em cũng trở thành kiểu người như anh ấy, chị có cân nhắc em không?” Cậu nam sinh mỉm cười hỏi.

Định dai dẳng không dứt đấy à.

Cô tùy tiện lấy lệ: “Không đâu, em mau về trường học bài đi.”

Cuối cùng WeChat không xin được, cơ hội cũng chẳng có, cậu nam sinh mặt đầy thất vọng bước ra khỏi cửa.

“Sủi cảo này ngon thật đấy.” Dụ Nhạc Tri vừa nhai vừa ra hiệu cho anh: “Anh mau ăn đi chứ, đừng có cầm mãi túi sữa đậu nành thế.”

Yến Diệu lười biếng chống cằm, mí mắt sụp xuống, tay phải nghịch nghịch túi sữa đậu nành vẫn còn hơi nóng, vẻ mặt không cảm xúc nhìn cô: “Ngon lắm à?”

“Ngon mà.”

Ánh mắt cô thoáng chốc rơi trên gương mặt lạnh nhạt của anh, Dụ Nhạc Tri ngập ngừng hỏi: “Anh không thích ăn sao?”

Anh thong thả dùng thìa khuấy bát sủi cảo, hừ nhẹ một tiếng: “Đúng là đồ ham ăn.”

Sự giễu cợt trong lời nói và thái độ thay đổi kỳ quặc của người này quá rõ ràng.

Hiếm khi cô không vặn lại anh mà mím môi nhìn chằm chằm, Yến Diệu mướn mắt, nhàn nhạt nói: “Biết là em thích rồi, nhưng cũng không cần...”

“Anh ghen đấy à?” Dụ Nhạc Tri bỗng nhiên lên tiếng ngắt lời anh, cô áp tay vào má, đôi mắt cong cong, tươi cười rạng rỡ nói: “Anh biểu hiện rõ lắm luôn nhé.”

Anh không nói gì, tay chống lên trán, từ tốn ăn cơm, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt.

Dụ Nhạc Tri tiếp tục nói: “Anh đã ghen đến mức này rồi, hay là bây giờ em tỏ tình với anh luôn, rồi hai đứa mình ở bên nhau đi.”

Thật trực tiếp, cũng thật tùy tiện.

Anh thấy mình sắp bị cái đồ ngốc này làm cho tức chết rồi. “Cạch” một tiếng, chiếc thìa bị ném vào trong bát, đường quai hàm của Yến Diệu căng cứng, một hồi lâu sau, anh mới chậm rãi nhếch môi với cô, trong mắt tràn đầy vẻ châm chọc: “Đang nằm mơ đấy à.”

Vẫn là những chữ quen thuộc đó.

Nghe quen rồi nên cô cũng cười theo: “Thì cũng phải xem anh đẹp trai đây có cho giấc mơ này cơ hội trở thành sự thật hay không chứ.”

Đuôi mắt cô gái nhỏ cong lên, lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện, anh chợt nhớ đến nụ cười của cô trong thang máy ngày hôm đó.

Cũng giống như hôm nay, tinh quái và linh hoạt như một chú mèo nhỏ, bớt đi rất nhiều cảm xúc hỗn tạp, càng thêm phần thuần khiết.

“Không cho, tôi đang khá muốn có một cô em gái đấy.”

Dụ Nhạc Tri: “Vậy thì anh cứ việc mơ tiếp đi.”

Giọng điệu lười nhác, trái lại học theo anh được bảy tám phần, Yến Diệu nhướng mày không lên tiếng nữa.

“Xe của em?” Yến Diệu thong dong xoay điện thoại nói: “Cái con ‘Bé Hồng’ trông như sắp đi đánh trận kia á?”

Bé Hồng bé xanh cái gì chứ, xe của anh còn được gọi là Bé Đen kìa.

“Làm ơn hãy tôn trọng xe của em một chút.” Dụ Nhạc Tri rất không hài lòng: “Bé Đen của anh cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam!!”

Bé Đen? Cái tên gì mà quái gở thế.

Động tác xoay điện thoại của anh khựng lại, anh câm nín bật cười thành tiếng: “Không ngồi đâu, anh đây vẫn còn quý mạng lắm.”

“?”

Lần sau đừng có mà cầu xin cô cho ngồi!

Dụ Nhạc Tri liếc trắng mắt nhìn anh một cái rồi bỏ đi.

…………

Gần đây Khương Di đang ôn thi chứng chỉ tiếng Anh cấp 4, cô ấy điên cuồng kéo Dụ Nhạc Tri cùng luyện phát âm với mình.

“Được rồi bé cưng, mình đọc thêm một lát nữa nhé.”

Dụ Nhạc Tri gật đầu rời khỏi bàn của Khương Di, quay về chỗ ngồi của mình, cầm điện thoại lên kiểm tra thời khóa biểu, chiều nay tiết học kín mít, lại còn không thể trốn được, không đi bồi người ta lên lớp được rồi.

Cô thở dài gửi tin nhắn cho người kia, dựa vào cái tính tình như chó của Yến Diệu, hiện tại hình như anh chẳng có chút ý nghĩ gì với cô cả, đã nửa tháng trôi qua rồi, ước chừng có khi phá luôn kỷ lục theo đuổi người chậm nhất của cô mất.

Nhất Nhị: Bận rồi, hôm nay không đi học cùng anh được.

Nhất Nhị: Anh có nhớ mẹ em không?

Ngón tay gõ quá nhanh, đến khi nhìn lại thì tin nhắn đã gửi đi rồi, còn chưa kịp vội vàng thu hồi thì điện thoại đã rung lên một cái.

Sleep: Tôi không nhớ mẹ em.

Sleep: Tôi chỉ nhớ mẹ tôi thôi.

“………”

Cũng có lý lắm. Lần đầu tiên cô không biết phải nói gì, chống trán nhìn nửa ngày trời, cuối cùng bị chọc cho tức cười vì sự câm nín này.

Nhất Nhị: Gõ nhầm rồi, em định hỏi là anh có nhớ em không?

Sleep: Em thấy sao?

Cô phồng má, nằm sấp trên bàn nghiêm túc gõ từng chữ một, trong lòng không nhịn được mà lầm bầm: Chắc chắn là không nhớ rồi, còn hỏi em thấy sao nữa.

Nhất Nhị: Nhớ. Anh dỗ dành em một chút đi, nhắn một câu “có nhớ” xem nào.

Bên kia im lặng rất lâu mới thong thả gửi lại một chữ: Nhớ.

Cách một lớp màn hình mà cô cũng cảm nhận được lúc này chắc chắn người kia đang bày ra vẻ mặt lười nhác cực kỳ.

Dụ Nhạc Tri bĩu môi: Nhớ ai?

Sleep: Em.

Được rồi, mãn nguyện rồi.

Cô thực sự không kìm được mà cong môi, tuy biết là người này đang dỗ mình chơi thôi, nhưng ít nhất thì nỗ lực những ngày qua cũng có chút hiệu quả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc