Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nồng Nhiệt Khó Nói Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Dụ Nhạc Tri đi đến một quán bar mà trước đây cô thường ghé qua.

Vẫn đặt phòng bao như mọi khi, không ngờ cô lại tình cờ chạm mặt nhóm Lâm Cảnh Văn, thế là hai nhóm bắt đầu buổi tụ tập chung đầu tiên.

Người đông thì náo nhiệt thật, nhưng chơi cũng chẳng xuể.

"Thôi thôi, vãi thật, cậu hát dở tệ, tránh ra đi." Lâm Cảnh Văn không ngừng châm chọc Bình Nhất.

Từ Đóa nghe cậu hát được vài câu cũng không nhịn được mà mỉa mai: "Cậu hát còn dở hơn ấy chứ."

Ai ngờ, người nọ bỗng nhiên òa lên khóc nức nở: "Mẹ kiếp, tôi thất tình rồi, hát dở một chút thì đã sao?"

"Bạn gái chê tôi không đủ đẹp trai, tôi chịu luôn, tôi có tiền không được à? Giờ tôi đi tìm ngay một cô nàng chỉ thích tiền thôi!!" Cậu cố nặn ra vài giọt nước mắt, lúc này cảm thấy mình là người đàn ông tủi thân nhất thế giới vì bị đá.

Từ Đóa ngẩn người trước tiếng gào thét này, buột miệng nói: "Hay là hai đứa mình ở bên nhau đi, vừa hay tôi đang thiếu tiền."

Nói xong cô ấy mới thấy hối hận.

"Có tiền thì có ích gì chứ." Lâm Cảnh Văn vẫn đang chìm đắm trong nỗi đau, cầm mic la hét hát loạn xạ, chẳng hề nghe thấy Từ Đóa nói gì.

Trái tim đang thắt lại của Từ Đóa ngay lập tức nhẹ nhõm, may quá, cậu không nghe thấy.

Bên kia, Dụ Nhạc Tri đang đánh bài với mọi người theo kiểu ai thua thì uống rượu, Trần Tử Hào vịn vào ghế của cô để quan sát trận đấu.

"Ù rồi! Lại đây, tất cả uống đi!!" Dụ Nhạc Tri đẩy đống quân mạt chược ra. Ba người còn lại đồng loạt lắc đầu ngán ngẩm rồi cầm ly lên uống.

Trần Tử Hào mỉm cười xoa đầu cô: "Giỏi thật đấy, đúng là cao thủ mạt chược."

Cô tự hào hừ nhẹ một tiếng.

Yến Diệu vừa bước vào cửa, người đầu tiên anh nhìn thấy chính là Dụ Nhạc Tri đang ngồi giữa đám đông.

Cô quá nổi bật, hôm nay còn trang điểm, môi tô son bóng loáng.

"A Diệu, tới đánh bài không?"

"Cậu mau lên thay đi, em gái Dụ đã chuốc tôi bốn chai rồi." Từ Ngạo xua tay bảo không xong rồi, anh ta muốn nôn.

"Em gái Dụ đánh bài cũng có nghề lắm, đỉnh phết, cậu qua xem thử đi?"

Yến Diệu thong dong nhướng mày, có chút bất ngờ, anh đút tay vào túi quần tiến lại gần xem thế trận ván mới, không ngoài dự đoán, Dụ Nhạc Tri lại sắp ù rồi.

Bình Nhất lo lắng túm vạt áo anh: "Đánh quân nào đây anh, em không muốn thua tiền đâu!!"

Có lẽ vì uống rượu nên ai nấy đều không tập trung, họ còn tạm thời thêm quy định: vừa uống rượu vừa phạt tiền, mà tiền phạt toàn bắt đầu từ bốn chữ số. Những điều này khiến cả bốn người đều khá cẩn trọng.

"Ù rồi nhé." Dụ Nhạc Tri cười híp mắt lật bài: "Mau uống đi."

"Không thể nào, sao lại là em gái ù nữa rồi."

"Quét mã chuyển tiền đi, một ván năm nghìn, đắt thật đấy." Lâm Cảnh Văn đứng bên cạnh cắn hạt dưa, tặc lưỡi khen ngợi: "Em gái Dụ giỏi thật, liệu có thắng nổi A Diệu không?"

Dụ Nhạc Tri nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên, vừa thu tiền vừa nói: "Đánh cho anh ấy khóc nhè luôn nhé."

Dụ Nhạc Tri bốc được bài cũng khá ổn, bình thường thôi. Lúc đầu bốc được rất nhiều quân, nhưng không phỗng cũng không lên được cạ, cô xoa xoa mũi tiếp tục bốc.

Càng về sau càng căng thẳng, ngay cả những người đứng xem xung quanh cũng không kìm được mà nín thở.

Cô thì khá thong thả, chẳng hề nao núng, nhân lúc người khác bốc bài còn có tâm trạng cắn hạt dưa.

Yến Diệu khẽ nhếch môi, lát nữa có người phải khóc cho xem.

Đến lượt Yến Diệu bốc, Dụ Nhạc Tri chỉ thiếu một quân nữa là ù, chỉ chờ xem anh đánh quân gì.

Chắc do may mắn, quân bài anh đánh ra vừa hay lại là quân cô cần.

"Ù!!" Trần Tử Hào lại khen: "Giỏi quá."

Lâm Cảnh Văn vẻ mặt không thể tin nổi: "Cậu chưa tỉnh ngủ hả? Cậu, cậu thua rồi kìa."

Yến Diệu sắc mặt như thường, quét mã chuyển tiền: "Tôi không mù, thấy rồi."

"Vậy sao cậu lại..."

"Cô ấy giỏi mà." Anh lại ngồi xuống, thong thả lấy một điếu thuốc từ túi ra ngậm, cười không dứt: "Dù sao thì cũng là người định đánh cho tôi khóc nhè mà."

Ván thứ hai nhanh chóng bắt đầu, lúc đầu khá suôn sẻ, cho đến khi về sau Dụ Nhạc Tri đánh bài gặp chút vấn đề. Suy nghĩ quá nhiều, do dự thiếu quyết đoán. Cho đến khi tận mắt thấy quân bài mình vừa đánh ra bị Yến Diệu phỗng mất, rồi anh ù luôn.

"Chậc, ngại quá, thắng rồi nhé." Yến Diệu từ tốn đưa điện thoại và ly rượu tới: "Làm phiền quét mã rồi uống một ly."

Dụ Nhạc Tri lẳng lặng uống rượu, tự an ủi mình không sao không sao, người mạnh đến đâu cũng có lúc sơ suất.

Càng về sau càng thấy không ổn, cô nhận ra Yến Diệu bốc bài dường như không cần nhìn, chỉ cần sờ tay là biết. Mỗi lần bốc bài, mắt anh đều khóa chặt lấy cô, dựa vào những quân cô đánh và những quân cô phỗng để đoán thế bài cô đang chờ ù.

Dụ Nhạc Tri cạn lời, thầm cảm thán trong lúc mình đại ý vẫn phải khen đầu óc anh nhanh nhạy, đúng là dân tài chính, nhạy bén thật.

Yến Diệu chống cằm, nhếch môi, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, đầy hứng thú nhìn từng người một bị ép uống rượu.

"Còn ổn không các vị?!" Lâm Cảnh Văn thấy thật sự đỉnh, Yến Diệu quá đỉnh.

Chỉ thua ván đầu, cả buổi tối coi như đã gỡ lại đủ vốn.

"Vãi, tôi sắp nôn rồi."

"Cả tối chỉ toàn uống rượu với quét mã, chẳng xơ múi được tí gì." Bình Nhất không uống nổi nữa, tay bóp vỏ chai, tựa vào ghế, đôi mắt trống rỗng vô hồn: "Sắp uống cho đứa trẻ này ngốc luôn rồi."

Từ Đóa nhìn ba người sắp uống đến lú lẫn trên bàn rượu, cười đến mức không đứng thẳng nổi: "Rạng sáng rồi anh em ơi, mọi người còn đánh nữa không?"

"Không đánh nữa." Dụ Nhạc Tri xoa thái dương đứng dậy, sau khi chuyển cho đối phương năm nghìn thì một mình ngồi xuống sofa để hoàn hồn cho tỉnh rượu. Uống rượu làm cô thực sự hơi choáng váng. Hết chai này đến chai khác, chịu không thấu.

Trần Tử Hào cau mày bước tới hỏi: "Say chưa?"

"Chưa." Cô gái phản xạ tự nhiên lắc đầu, nhìn chỗ nào cũng thấy ổn, chỉ là lớp son môi hơi lem, trông cũng không giống trạng thái say rượu.

Anh ấy vẫn không yên tâm, giơ ngón tay trước mặt cô: "Đây là mấy?"

"Trẻ con." Dụ Nhạc Tri nói: "Ba."

Trần Tử Hào gật đầu thu tay lại, chưa say, tửu lượng khá tốt.

Trước đây đi uống rượu, cô cơ bản chỉ uống khoảng ba ly, phần lớn là chơi trò chơi, thực sự chưa bao giờ thấy cô say. Bên bàn mạt chược lại có người mới thay vào, mấy người bọn họ nằm rải rác trên sofa hồi sức.

Yến Diệu ngồi đối diện cô, lười nhác chống trán nhìn cô, ý tứ trong mắt không thể rõ ràng hơn: Ai mới là người bị đánh cho khóc nhè đây?

Dụ Nhạc Tri nhắm mắt vờ như không thấy, dù sao cô cũng không khóc, vậy thì không phải cô rồi. Càng nằm càng thấy khó chịu, cô mở điện thoại xem giờ, một giờ sáng, đến lúc phải về nhà rồi.

Đứng dậy bước tới chào Từ Đóa và Trần Tử Hào một tiếng, Trần Tử Hào đang bốc bài nghe thấy vậy, theo bản năng định vứt bài để đưa cô về: "Anh không yên tâm, em đi được thật không?"

"Yên tâm đi, em ổn mà, không say đâu." Thực ra ý thức cô đã hơi mơ hồ rồi, đang ở ngưỡng cửa giữa say và không say, nếu thêm một chai nữa chắc chắn cô sẽ gục.

"Đánh bài của anh đi, em về đây." Dụ Nhạc Tri xua tay, kiên quyết không để họ tiễn.

Đi đến cửa, lúc cúi đầu lướt điện thoại, cô bỗng cảm thấy hơi khát nước, mắt đảo một vòng xung quanh, cuối cùng ánh nhìn dừng lại ở ly đồ uống pha trong tay Yến Diệu.

Chắc không phải rượu đâu, cô mơ màng nghĩ.

Thế là cô dứt khoát bước tới, ấn vai anh xuống, mạnh mẽ đoạt lấy ly đồ uống từ tay anh, ực ực uống cạn hơn nửa ly, vị ngọt lịm, quả nhiên không phải rượu.

Chẳng thèm chào hỏi một câu, uống xong là đi luôn.

Yến Diệu chậm rãi ngẩng đầu nhìn bóng lưng cô gái, sau đó dời tầm mắt xuống ly rượu vừa được trả lại. Trên chiếc ly thủy tinh trong suốt lúc này hiện rõ một vệt môi nhàn nhạt màu đỏ hồng.

Một lát sau, bàn tay thon dài rõ khớp xương của anh cầm lấy ly rượu đó, ngửa đầu uống cạn, rồi đứng dậy đi theo ra ngoài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc