Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nồng Nhiệt Khó Nói Chương 17:

Cài Đặt

Chương 17:

“A Diệu, con đứng đực ra đó làm gì thế?” Từ Uyển Oánh nhàn nhạt lên tiếng: “Vào đi, chào hỏi mọi người một tiếng.”

Yến Diệu đưa tay vò nhẹ mái tóc rối, qua loa “vâng” một tiếng rồi khép cửa bước vào.

“Diệu Diệu đã lớn thế này rồi sao.” Đào Thấm kinh ngạc, sau đó cảm thán: “Đẹp trai thật đấy.”

“Đây là dì Đào và chú Dụ, bên trái là em gái Tâm Nghiên.” Từ Uyển Oánh đưa mắt ra hiệu.

Yến Diệu không chút biểu cảm, lần lượt chào hỏi từng người. Thế nhưng khi đến lượt Dụ Tâm Nghiên, anh chỉ khẽ gật đầu xem như chào hỏi.

Dụ Tâm Nghiên cũng mỉm cười gật đầu đáp lại.

Đợi anh ngồi xuống, Từ Uyển Oánh vịn vai anh, tỉ mỉ quan sát: “Lại gầy đi rồi, dạo này không chịu ăn uống tử tế à? Sao lại nhuộm tóc nữa rồi?”

Giọng bà đột ngột cao lên ở câu cuối cùng.

“Con vẫn ổn mà.” Yến Diệu trả lời lấy lệ, phớt lờ câu hỏi cuối.

Đào Thấm bất lực lắc đầu: “Bọn trẻ bây giờ đứa nào cũng chẳng ăn uống đúng giờ. Con bé Nghiên Nghiên nhà tôi cũng vậy, tối nào cũng nhịn cơm, nửa đêm lại lén đặt đồ ăn ngoài vì sợ chúng tôi phát hiện.”

Dụ Tâm Nghiên đỏ mặt, vội kéo vạt áo mẹ: “Mẹ!!”

“Ngại cái gì chứ.” Đào Thấm dịu dàng xoa tóc cô ta: “Đều là người quen cả mà.”

Từ Uyển Oánh rất ngưỡng mộ cách chung sống của gia đình họ, bà và con trai mình thì không được như vậy, nói chưa được hai câu là đã muốn cãi nhau.

Nuôi thả quen rồi, giờ cũng chẳng quản nổi nữa.

Ba Yến bỗng nhiên lên tiếng: “Ông Dụ này, nếu tôi nhớ không nhầm thì ông vẫn còn một cô con gái lớn nữa phải không?”

“Hôm nay không đưa con bé ra ngoài chơi sao?”

Từ Uyển Oánh cũng phụ họa: “Phải đó, hình như con bé cũng tầm tuổi con trai tôi, biết đâu hai đứa lại chơi được với nhau đấy.”

Bà ta nói năng thong thả, sắc mặt vẫn bình thản như thường, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy tay bà ta đang gỡ thịt cua bất giác nhanh hơn, sự dịu dàng trong đáy mắt cũng giảm đi vài phần.

Dụ Tâm Nghiên ở bên cạnh lại càng để lộ nhiều sơ hở hơn.

Quan hệ không tốt.

Yến Diệu chậm rãi nhai múi quýt rồi đưa ra kết luận.

Từ Uyển Oánh gật gù, có chút tiếc nuối: “Hồi nhỏ tôi có gặp An An rồi, đúng là một con búp bê xinh đẹp. Nếu có cơ hội, nhất định phải giới thiệu con trai tôi với An An nhà bà mới được.”

“Không thành con dâu được thì cũng tìm cho tôi một người bạn tốt, nhận làm con nuôi cũng không tệ.”

Đào Thấm và ba Dụ chỉ mỉm cười chứ không đáp lại.

Ngược lại, Yến Diệu lại thong dong gắp thức ăn, bồi thêm một câu rất ngứa đòn: “Mẹ yên tâm, cô ấy không làm con nuôi của mẹ được đâu.”

Thấy con trai liên tục kiếm chuyện, Từ Uyển Oánh cảm thấy không cần thiết phải nhẹ nhàng với anh nữa.

“Ở đây đông người, con trai, mẹ nhắc nhở con một câu.” Bà ấy mặt không cảm xúc: “Đừng có ép mẹ phải đánh con ngay tại đây.”

Anh vừa nhai vừa nói: “Mẹ, con cũng nhắc mẹ một câu, hôm nay mẹ mà đánh con thì sau này mẹ sẽ xót con dâu mẹ đấy.”

“?”

Không chỉ Từ Uyển Oánh ngơ ngác, mà tất cả những người có mặt đều sững sờ.

Ba Yến lại càng không thể tin nổi mà vỗ vai con trai mình: “Con đừng có mà ép uổng con nhà người ta, cũng đừng có lăng nhăng mèo mả gà đồng bên ngoài, nghe rõ chưa?”

Nói xong ông vẫn không yên tâm hỏi thêm một câu: “Là con trai hay con gái?”

Ông hiểu rõ tính khí con trai mình, không sợ không có ai theo đuổi, chỉ sợ anh đào hoa quá mức, cuối cùng lại chẳng ai thèm lấy.

“?” Yến Diệu cười lạnh: “Yên tâm đi, cho dù cây có cong thì con trai ba cũng chẳng 'cong' được đâu.”

Lòng Dụ Tâm Nghiên chợt lạnh lẽo mất một nửa.

“Chuyện từ bao giờ thế hả con?” Từ Uyển Oánh cười híp mắt hỏi, thật sự là càng nhìn con trai càng thấy thuận mắt.

Đào Thấm cũng thuận miệng hỏi theo: “Yêu nhau lâu chưa cháu?”

Yến Diệu chống cằm chẳng buồn đáp lời mẹ mình, ngược lại anh khẽ nhếch môi trả lời Đào Thấm: “Dì Đào, bọn cháu yêu nhau lâu lắm rồi. Chờ cô ấy học xong bớt bận rộn cháu sẽ đưa về nhà, lúc đó sẽ dẫn đến cho dì xem nhé.”

Đào Thấm cười gượng: “Được, đến lúc đó dì sẽ xem giúp cháu.”

“Cái thằng này, Tết sao không nói?” Từ Uyển Oánh xông tới véo tai anh: “Sắp xếp thời gian đưa về cho mẹ xem mặt đi.”

“Thôi đừng, vợ con nhát lắm, cứ đợi thêm một thời gian nữa đã.”

Từ Uyển Oánh chỉnh lại ống tay áo, nghe vậy thì gật đầu: “Là con theo đuổi người ta à?”

Yến Diệu vắt chéo chân, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo: “Tất nhiên là vợ con theo đuổi con rồi.”

Bảo anh theo đuổi cô á? Không đời nào.

Ba Yến đã quá hiểu rõ tính con, khinh bỉ liếc xéo một cái, đúng là làm màu.

Bữa cơm này vốn dĩ Từ Uyển Oánh mượn cớ để gặp Dụ Nhạc Tri, chẳng ngờ không gặp được, nhất thời ăn uống cũng thấy nhạt nhẽo hẳn đi.

Từ sau khi nghe tin Yến Diệu có bạn gái, ba mẹ anh bỗng chốc trở thành những kẻ nghiện hóng hớt, cứ vây quanh hỏi han đủ thứ về cô bạn gái kia.

Gia đình Dụ Tâm Nghiên bị gạt sang một bên, thỉnh thoảng chỉ có Đào Thấm mới chen vào được một câu.

Suốt cả bữa ăn, mỗi người đều mang một tâm tư riêng.

“Như thế này đi, A Diệu, con đưa dì Đào và Tâm Nghiên đến tòa nhà MO giúp mẹ, lát nữa mẹ có cuộc họp phải đi ngay.” Từ Uyển Oánh vừa nghe điện thoại vừa chỉ đạo Yến Diệu.

Yến Diệu xoa gáy, nhàn nhạt đáp: “Con không lái xe.”

Ba Yến hỏi: “Thế con đi bộ đến đây à?”

“Con không được bắt taxi đến hay sao?” Yến Diệu bị phát ngôn thần kỳ của ba mình làm cho không biết nên cười hay nên câm nín.

“Được rồi, chuyện nhỏ thôi mà.” Từ Uyển Oánh ném chìa khóa xe qua: “Mẹ cho mượn xe, đưa người ta đi xong nhớ mang về trả.”

“À đúng rồi, tiện thể rửa xe cho mẹ luôn nhé.”

Yến Diệu tùy ý gật đầu, ra hiệu cho Đào Thấm: “Đi thôi dì Đào.”

“Được rồi, phiền cháu quá, A Diệu.”

Đi được nửa đường, cửa hàng của Đào Thấm có việc đột xuất nên bà bắt taxi đi trước, trước khi đi còn không quên nhờ anh chăm sóc Tâm Nghiên.

Yến Diệu khẽ nhếch môi, bình thản đáp một tiếng “vâng”.

Trong thang máy, một người thì hơi cúi đầu không dám nhìn ai, một người lại thản nhiên đánh giá đối phương.

Trông chẳng giống cô chút nào.

Hồi lâu sau, anh lười nhác hỏi: “Bao nhiêu tuổi rồi?”

Dụ Tâm Nghiên: “Năm nay vừa tròn mười tám ạ.”

Yến Diệu không nói gì, nhìn chằm chằm vào những con số đang nhảy lùi rồi bỗng dưng hỏi một câu lạ lùng: “Thế còn chị cô?”

“Chị ấy hai mươi rồi.” Nói đến đây Dụ Tâm Nghiên có vẻ không vui: “Em không thích chị ấy lắm, chị ấy chẳng bao giờ muốn về nhà, ba mẹ gọi điện cũng không bao giờ nghe máy.”

“Tại sao?”

“Bởi vì chị ấy vốn dĩ đã xấu tính rồi, ba mẹ đều không thích chị ấy.”

Đều không thích.

Hơi thở của Yến Diệu bỗng chốc nhẹ đi đôi chút.

“Làm sao cô biết chị mình xấu tính? Nếu chỉ nghe từ lời kể của ba mẹ thì phiến diện quá rồi. Cô chẳng hiểu gì về chị mình mà đã vội ghét bỏ sao?”

Yến Diệu nhếch môi đầy châm biếm: “Vậy thì cô cũng chẳng tốt lành gì cho cam.”

Lời vừa dứt, thang máy cũng vừa đến hầm gửi xe.

Dụ Tâm Nghiên bị những lời này làm cho ngẩn người, thấy cửa sắp đóng lại mới vội vàng đuổi theo: “Em không phải mù quáng hùa theo đâu, chị ấy vốn dĩ xấu tính thật mà.”

Anh chẳng buồn đếm xỉa đến cô ta, mở cửa xe ra lệnh cho cô ta lên xe, trong đầu chỉ muốn tống khứ người này đi cho khuất mắt.

Xe còn chưa nổ máy, điện thoại đã reo lên, là nhóm Từ Ngạo rủ anh đi uống rượu.

Anh nhạt giọng đáp: “Không đi.”

Lâm Cảnh Văn ở đầu dây bên kia gào thét: “Em gái Dụ cũng ở đây, ông không đến thật à?”

“Ở đâu?”

Bên kia đầy khinh bỉ: “Còn giả vờ nữa.”

Dụ Tâm Nghiên khi nghe thấy ba chữ “em gái Dụ”, tim bỗng đập thình thịch vì căng thẳng, không nhịn được mà hỏi: “Mọi người đi uống rượu ở đâu thế ạ?”

“Nơi cô không nên đến.”

“Ồ.” Cô ta ỉu xìu đáp, rồi lại tò mò không dứt: “Vậy em gái Dụ là ai thế ạ?”

“Cô nói hơi nhiều rồi đấy.” Anh lạnh lùng đáp trả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc