Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nồng Nhiệt Khó Nói Chương 16:

Cài Đặt

Chương 16:

Yến Diệu lười nhác tựa lưng vào tường, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý: "Thần y à? Giới thiệu cho tôi biết với chứ."

Có lẽ là vì mái tóc, khí chất bất cần trên người anh dường như lại tăng thêm vài phần. Trong đôi mắt ấy hiện rõ vẻ trêu chọc, giễu cợt và cả sự thích thú.

Dụ Nhạc Tri ngẩn người nhìn anh một lúc, nhận ra người này đã đứng nghe lén từ sớm thì không khỏi nghẹn lời.

Giới thiệu cái đầu anh ấy.

Hôm nay đúng là ngày xui xẻo gì không biết?

Chu Ngạn cau mày hỏi: "Anh là ai?"

Yến Diệu khẽ nhướng mày, còn chưa kịp mở miệng thì Dụ Nhạc Tri đã nhanh chân thoát khỏi sự kìm kẹp của Chu Ngạn, lao đến ôm chầm lấy cánh tay anh, hừ hừ với cậu ta: "Đây là bạn trai tôi. Bây giờ cả tôi và cậu đều không còn độc thân nữa, cậu cứ hỏi chuyện cũ cũng chẳng còn ý nghĩa gì đâu phải không? Cậu không sợ bạn gái mình ghen, nhưng tôi thì sợ bạn trai tôi ghen lắm đấy."

Nói rồi cô còn ôm chặt thêm một chút, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Nếu hôm nay anh ấy không vui, tôi phải dỗ dành mất nửa ngày trời, cậu đừng có làm vật cản đường trên hành trình hạnh phúc của tôi đấy nhé."

Yến Diệu bỗng chốc ngẩn ra, Chu Ngạn cũng bị nói cho nghệch mặt.

Yến thiếu gia chưa từng được con gái nhà ai ôm bao giờ, lần đầu tiên nếm trải cảm giác ngây ngốc là thế nào.

Đại não anh trống rỗng trong một giây, chỉ cảm thấy nơi cánh tay truyền đến một xúc cảm chân thực: Mềm mại.

Chết tiệt, sao tự nhiên lại ôm anh chứ?

Chu Ngạn há miệng, vẫn muốn xác nhận lại lần nữa: "Đây thật sự là bạn trai chị?"

"Chứ còn gì nữa?" Dụ Nhạc Tri khẽ nhéo vào cánh tay Yến Diệu, ý đồ không thể rõ ràng hơn: Anh mau nói gì đi chứ!

Anh rất nể mặt mà ừ một tiếng, hỏi ngược lại: "Tôi là bạn trai cô ấy, còn cậu là ai?"

Dụ Nhạc Tri: "..." Thôi anh đừng nói thì hơn.

Ba chữ "bạn trai cũ" của Chu Ngạn suýt chút nữa đã tuột khỏi miệng thì từ đằng xa lại vang lên một giọng nói thong dong: "Dụ Nhạc Tri, bạn trai đến đón em rồi đây."

Yến Diệu khẽ nghiến răng, chậm rãi bật ra tiếng cười: "Bạn gái à, giải thích chút đi?"

Chu Ngạn càng thêm hoang mang: "Rốt cuộc ai mới là bạn trai chị?"

Dụ Nhạc Tri: "..."

...

Trần Tử Hào một tay lướt điện thoại, tay kia xoay xoay chìa khóa xe, đi theo đúng lộ trình cô nàng đã dặn, còn gọi đúng câu cô đã bảo. Đang định gửi tin nhắn báo đã đến nơi, dường như cảm nhận được điều gì đó, anh ấy vô thức ngẩng đầu lên, bất thình lình đối diện với ba ánh nhìn chằm chằm. Trần Tử Hào chậm rãi hiện ra một dấu chấm hỏi: "?"

Thoáng thấy tay Dụ Nhạc Tri, anh ấy hơi sững lại nhưng nhanh chóng phản ứng kịp, cười lạnh một tiếng: "Ngoại tình đấy à?"

Sau đó anh ấy quay sang nhìn Yến Diệu từ trên xuống dưới một lượt, mỉa mai nói: "Tuổi trẻ thế này mà sao lại thích làm kẻ thứ ba thế hả?"

Dụ Nhạc Tri trố mắt kinh ngạc: "?" Cái gì mà cái gì vậy?

Chu Ngạn giật giật khóe miệng, nhìn Dụ Nhạc Tri với ánh mắt phức tạp, như muốn nói: Chị chơi bời phóng túng quá nhỉ.

"..." Cô cạn lời lườm cậu ta một cái.

Yến Diệu rút tay ra trước, rồi vòng tay ôm ngược lấy cô gái nhỏ như để khẳng định chủ quyền, uể oải đáp: "Phải đấy, anh bạn à, sở thích duy nhất của tôi lúc còn trẻ chính là làm kẻ thứ ba đấy." Anh dừng lại một chút, khẽ xì một tiếng: "Với lại, anh chưa nghe qua câu này sao? Người nào không được yêu mới là kẻ thứ ba."

"..." Chu Ngạn không chịu nổi bọn họ, cũng chẳng buồn đòi một lời giải thích nữa, không nói lời nào mà quay người bỏ đi thẳng.

"Chia tay đi, chia tay hết đi." Trần Tử Hào thấy người đã đi khuất thì cũng không diễn nữa, giả vờ giả vịt bảo: "Chia tay đi, Dụ Nhạc Tri."

"Chia thì chia, em có bạn trai mới rồi." Dụ Nhạc Tri lấn tới, ôm chặt lấy eo Yến Diệu, cười rạng rỡ đáp lại: "Anh đi đi."

Nụ cười nơi khóe môi Yến Diệu cứng lại trong một giây rồi biến mất không dấu vết.

"?"

Trần Tử Hào bị chọc cho bật cười, gọi đến cũng là cô, đuổi đi cũng là cô, anh ấy bất lực mắng yêu: "Đồ không có lương tâm."

Biết cô nàng đang muốn theo đuổi người ta, anh ấy cũng biết ý mà dừng lại, đút tay vào túi quần rồi rời đi.

"Buông tay được chưa?" Yến Diệu thu lại cánh tay đang đặt trên vai cô, đứng với tư thế đầy xa cách. Hai bàn tay không hề chạm vào cô, giống như chỉ hận không thể đứng cách xa ba mét.

Dụ Nhạc Tri có chút tiếc nuối nhưng vẫn ngoan ngoãn buông tay: "Cảm ơn anh nhé."

"Chuyện nhỏ thôi." Anh chỉnh lại quần áo, hờ hững nói thêm: "Nhớ chuyển tiền vào tài khoản cho tôi."

"Ồ, anh muốn bao nhiêu?" Cô nghiêm túc đề nghị: "520 được không? Hay là 1314 cũng được, tùy anh thôi."

Sàn nhà trải thảm dày, Dụ Nhạc Tri bước đi theo sau anh, tiếng bước chân nghe thật trầm đục.

Thật lòng mà nói, cô đi tán tỉnh người ta hiếm khi gặp phải kiểu người như thế này, hay nói đúng hơn là chưa từng theo đuổi chàng trai nào như vậy.

Với nhan sắc của cô, chỉ cần đưa một viên kẹo rồi thả thính vài ngày là cá đã cắn câu. Nhưng Yến Diệu thì khác, anh luôn mang lại cho cô cảm giác mình rất đặc biệt, nhưng đôi khi lại thấy cũng chỉ bình thường như bao người. Ngay cả khi theo đuổi Thẩm Tư Hành cũng chưa bao giờ có cảm giác này.

Dụ Nhạc Tri cũng bị những lời từ chối hết lần này đến lần khác của anh làm cho bực bội, không phục nói: "Anh cứ đợi đấy, không tán đổ được anh, em sẽ đổi sang họ của anh luôn."

Tính kỹ ra thì cô theo đuổi anh cũng gần nửa tháng rồi, sắp đuổi kịp tiến độ với Thẩm Tư Hành hồi trước rồi đấy.

"Được thôi, chờ xem nhé, em gái." Yến Diệu đặt tay lên nắm cửa, quay đầu nhìn cô đầy vẻ bất cần: "Yến Nhạc Tri nghe chừng không hay lắm, hay cứ gọi là Yến Tri Tri đi."

Thật là biết cách chọc tức người khác mà.

Dụ Nhạc Tri hất cằm, sáp lại gần khẽ nói: "Là 'em gái mưa' sao anh?"

Anh không đáp, bình thản nhìn cô.

"Anh có biết hậu quả của việc khui sâm panh khi mới hết hiệp một là gì không?"

Anh khẽ nhướng mày, không lên tiếng.

Cô hiểu, bèn trực tiếp thốt ra hai chữ: "Sẽ thua."

Yến Diệu bật cười thành tiếng, còn chưa kịp nói gì thì cô gái trước mặt bỗng nhiên áp sát lại, ghé vào tai anh thầm thì: "Còn nữa nhé, anh ơi, cơ bụng của anh cứng thật đấy. Em thích lắm luôn."

Khi nói đến hai chữ "thích lắm", anh có thể cảm nhận được một bàn tay bất ngờ xuất hiện trên bụng mình, rồi ngón trỏ khẽ chạm vào cơ bụng anh qua lớp vải mỏng manh.

Yến Diệu khựng lại ngay tức khắc, cùng lúc đó, một tiếng "cạch" vang lên, cửa phòng bao mở ra một khe hở nhỏ, những tiếng bàn tán xôn xao từ bên trong lọt ra ngoài.

"Tạm biệt nhé, trai đẹp." Dụ Nhạc Tri nheo mắt cười nhìn phản ứng nhỏ nhặt của anh.

Khéo giả vờ thật đấy.

Anh ngước mắt, nhìn không chớp lấy bóng dáng cô gái đang vừa đi giật lùi vừa vẫy tay chào tạm biệt mình.

Cả gương mặt cô lúc này rạng rỡ, xinh đẹp đến lạ kỳ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc