Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cơn mưa này kéo dài liên miên suốt mấy ngày trời.
Vào ngày trời hửng nắng, Từ Đóa gọi cô qua thử món, còn thề thốt lần này nhất định phải phát triển nhà hàng thật lớn mạnh.
Từ Đóa lớn hơn bọn họ vài tuổi, tốt nghiệp đại học năm ngoái.
Vì không thích chuyên ngành đã học nên cô ấy nhất quyết đòi tự mình khởi nghiệp. Sau khi xin vốn từ gia đình, cô ấy đã mở đủ loại cửa hàng, từ tiệm trà sữa đến cửa hàng quần áo đều đã thử qua. Nhưng chẳng cái nào trụ được lâu, tất cả đều rơi vào tình cảnh buôn bán ế ẩm rồi buộc phải đóng cửa.
"Theo tôi thấy, chị không hợp để khởi nghiệp đâu." Trần Tử Hào kéo ghế ngồi xuống, dáng vẻ phong lưu tùy tiện vừa cắn hạt dưa vừa nhận xét: "Đi làm công nhân ở nhà máy còn khá khẩm hơn làm cái này đấy."
"Cút ngay cho bà!!" Từ Đóa giận tím người, vớ lấy cây chổi bên cạnh đuổi đánh Trần Tử Hào: "Đồ ranh con, đừng có chạy, hôm nay chị không đánh chú một trận thì thật có lỗi với đống cửa hàng chị đã dẹp tiệm!!"
Bọn họ đang ở trong phòng bao, Trần Tử Hào cứ chạy quanh bàn, vừa chạy vừa hét: "Tôi nói thật mà đúng không? Chị xem tiền vốn có còn đồng nào không?"
Cô ấy nghẹn họng, bước chân khựng lại một nhịp, nhưng rồi lại lý sự cùn: "Kể cả thế thì chú cũng không được nói chị! Nói chị là chú sai rồi!"
Vừa nói, cô ấy vừa nhanh tay lẹ mắt tóm lấy ống tay áo của anh ấy, kéo chiếc áo hoodie trên người anh ấy đến biến dạng.
Trần Tử Hào dù cố sức cũng không giật ra được, đành bất lực nhận lỗi: "Buông tay đi cô nương, sau này em không dám nói nữa."
Vừa bước vào cửa Dụ Nhạc Tri đã chứng kiến ngay cảnh tượng dở khóc dở cười này: Từ Đóa một tay túm chặt vạt áo, tay kia lăm lăm cây chổi như muốn đánh người. Trần Tử Hào thì nhổm người định chạy, khiến chiếc áo hoodie bị kéo xệch sang một bên, lộ ra cả một mảng da thịt lớn.
Động tác cắn táo của cô bỗng chốc khựng lại: "Hai người đang đánh nhau đấy à?"
Nghe tiếng động, cả hai cùng ngẩng đầu lên.
Trần Tử Hào lập tức nghiêm giọng hơn một chút: "Buông ra."
Từ Đóa hơi chậm nhịp, khi phản ứng lại liền vội vàng buông tay: "Ồ ồ."
"Không có, tại chị ta cứ đuổi theo đánh anh." Anh ấy chỉnh lại quần áo, tiếp tục với lấy hạt dưa trên bàn để cắn.
Từ Đóa vô cùng ấm ức mách lẻo với Dụ Nhạc Tri: "Nó nói chị trước, còn bảo chị đi làm công nhân nữa chứ!!"
"Thì chị..." Hai người lại bắt đầu đấu khẩu như học sinh tiểu học.
Dụ Nhạc Tri bị kẹp ở giữa, cảm thấy mình như bà mẹ già đang phải lo lắng cho hai đứa con thơ vậy. Sau khi bị hai người ép nghe hết đầu đuôi câu chuyện, cuối cùng cô vỗ vào cánh tay Trần Tử Hào một cái: "Không được nói chị Đóa nữa!!"
Trần Tử Hào: "..."
Lần thử món này, Từ Đóa gọi hết những người chơi thân tới, vừa vặn ngồi đủ một bàn.
"Mọi người nếm thử đi, ngon hay không thì lật thẻ nhé." Từ Đóa phát cho mỗi người một chiếc thẻ đúng - sai.
Quy trình là cứ lên một món, mọi người luân phiên nếm thử rồi đánh dấu tích hoặc gạch chéo. Ý tưởng của Từ Đóa là - nhà hàng cô ấy mở thì món nào cũng phải thật ngon.
Dụ Nhạc Tri bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng kể từ khi mọi người đến đông đủ, ai mà ngờ được cô lại gặp người yêu cũ của cũ của cũ ở đây cơ chứ!
"Đứa nào đấy?" Trần Tử Hào thích thú nhìn biểu cảm phức tạp của cô, ngẩng đầu quét mắt một vòng, thầm đoán ai đẹp trai nhất thì chắc là người đó.
"Cái thằng mặc áo khoác xanh kia à?"
Dụ Nhạc Tri cố gắng phớt lờ ánh mắt thiêu đốt kia, không buồn ngẩng đầu lên mà đáp: "Đối diện anh kìa."
"?"
Anh ấy nhìn theo lời cô, ấn tượng đầu tiên là một cậu em trai, thứ hai là: "Từ bao giờ mà khẩu vị của em lại thích kiểu 'tiểu mỹ thụ' ngọt ngào thế này vậy?"
Chu Ngạn trông rất ngoan ngoãn, vâng lời, đúng chuẩn soái ca nhưng bảo là cực kỳ đẹp trai thì cũng chưa tới mức. Dù nhìn thế nào cũng không giống kiểu người mà Dụ Nhạc Tri sẽ thích.
So với việc cô thích kiểu con trai nào, Trần Tử Hào quan tâm hơn đến chuyện cô lại chẳng hề kể cho mình nghe, anh ấy hừ lạnh: "Rốt cuộc sau lưng anh, em đã yêu đương với bao nhiêu người rồi?"
"Không có, chỉ có mỗi người này thôi." Dụ Nhạc Tri không nhịn được cười: "Những người khác anh đều thấy cả rồi còn gì."
Thấy đối phương vẻ mặt không tin, cô bổ sung thêm: "Thật đấy!!"
Anh ấy miễn cưỡng đáp: "Được rồi, tin em lần này."
Từ Đóa cầm cuốn sổ đi đi lại lại hỏi: "Món này được không?"
Thử đi thử lại mấy chục món, cô cảm giác mình sắp no căng bụng đến mức không nuốt nổi nữa. Nghe tiếng hỏi, cô gật đầu giơ thẻ đúng lên, tầm mắt vô tình lướt qua, không ngờ lại chạm phải một đôi mắt màu hổ phách.
Dụ Nhạc Tri dường như có thể nghe thấy tiếng cậu ta nghiến răng nghiến lợi, cô ngượng ngùng gãi đầu, thu hồi tầm mắt, kéo tay áo Trần Tử Hào nói: "Em đi vệ sinh một chút."
Sau khi thấy anh ấy gật đầu, cô cố gắng thu nhỏ sự hiện diện hết mức có thể rồi đi ra cửa.
Để đề phòng cậu ta đứng đợi ở cửa nhà vệ sinh, cô còn đặc biệt xuống tầng khác để giải quyết.
Xem kìa, cô thông minh quá đi mất.
Dưới ánh đèn sáng rực, tiếng nước chảy rào rào vang lên, Dụ Nhạc Tri vẩy vẩy nước trên tay, rút một tờ giấy vừa lau vừa đi ra phía cửa.
Nào ngờ, vừa bước ra một bước cô đã vội vàng thụt chân lại.
Trời đất ơi, ai có thể nói cho cô biết tại sao Chu Ngạn lại ở cửa không! Đứa nhỏ này chắc chắn đến đòi một lời giải thích rồi.
Dụ Nhạc Tri bất lực rút điện thoại ra nhắn tin cho Trần Tử Hào.
Cuối cùng cô vẫn phải bước ra ngoài.
Cô nhìn thẳng phía trước, tay vò nát mẩu giấy, ngay khi định lướt qua người cậu ta thì bất chợt cổ tay bị nắm chặt.
"Cho tôi một lời giải thích."
"Cậu làm gì vậy?" Dụ Nhạc Tri cố rút tay ra nhưng không được, bèn giả ngốc: "Cậu nói gì cơ?"
"Dụ Nhạc Tri!" Chu Ngạn nhìn cô với ánh mắt u ám, gương mặt lộ rõ vẻ tức giận: "Chẳng phải chị nói mình bị ung thư giai đoạn cuối, không sống được bao lâu nữa nên không muốn làm lỡ dở tương lai của tôi sao?!" Càng nói, cậu ta dường như tức đến mức bật cười: "Chị lừa tôi đúng không?"
Cô trưng ra bộ mặt nghiêm túc: "Không lừa cậu, do tôi số tốt, gặp được thần y chữa khỏi rồi."
"Chị nghĩ tôi còn có thể tin chị sao?" Cậu ta cười lạnh: "Tôi tuy nhỏ tuổi hơn chị nhưng tôi không có ngu."
Dụ Nhạc Tri thầm lầm bầm trong lòng: Không ngu mà còn bị chị lừa được à?
Lúc yêu nhau, cô thuần túy cảm thấy kỳ nghỉ đông dài dằng dặc này có người ở bên cạnh cũng tốt. Nhưng Chu Ngạn lại quá quấn người, một tiếng không thấy là phải đòi ôm, rồi lại gửi tin nhắn hỏi đi đâu, bao giờ mới về. Lúc đầu còn có chút hứng thú mới mẻ nên cô còn phối hợp vài lần, nhưng về sau thì hoàn toàn không muốn đoái hoài, thấy ứng phó thật mệt mỏi.
Cô đã từng đề nghị chia tay, nhưng cái tên 'phi công' này lại cứng đầu không chịu nghe, hễ nhắc đến là khóc.
Chẳng còn cách nào khác, cô đành phải đợi một thời điểm thích hợp.
Vừa hay đến lúc khai giảng, hai người phải chia tay nhau, Chu Ngạn còn ấm ức ôm lấy cô nói: "Đợi tôi đi tìm chị."
Quay đầu lại, Dụ Nhạc Tri gửi cho cậu ta một tin nhắn bảo mình bị ung thư rồi, nhất định phải chia tay, sau đó là combo chặn và xóa sạch dấu vết.
Lúc đó Chu Ngạn ngày nào cũng gửi tin nhắn cho cô, mỗi lần gửi đều là những bài văn dài dằng dặc, còn cố gắng tìm cô nữa.
Khi đó Dụ Nhạc Tri cũng tự trách lắm, thấy mình làm hơi quá. Nhưng khi cô bỏ chặn để xem tình hình thì lại thấy cậu ta vừa đăng ảnh công khai bạn gái mới từ một tuần trước.
Thôi bỏ đi, đúng là đồ đàn ông tồi.
"Cậu có bạn gái rồi còn đến chất vấn tôi làm gì nữa?" Dụ Nhạc Tri chợt nhớ ra điểm này, chút ngượng ngùng cuối cùng cũng biến mất, chỉ còn lại sự bực mình.
Quấn người đã đành, giờ còn phiền phức thế này nữa.
Chu Ngạn lạnh lùng nói: "Tôi cần một lời giải thích, chuyện này không liên quan đến việc tôi có bạn gái hay không."
"Giải thích cái gì?"
"Ung thư giai đoạn cuối, không sống quá ba tháng, không muốn làm lỡ dở tôi." Cậu ta nhắc lại từng chữ một, như thể rít qua kẽ răng vậy.
Dụ Nhạc Tri hít một hơi thật sâu, ngay khi cô chuẩn bị nói ra toàn bộ sự thật thì từ phía cửa nhà vệ sinh nam đột nhiên vang lên một tiếng cười nhẹ.
Một bóng dáng quen thuộc thong thả bước ra, anh mặc chiếc áo bóng chày màu đỏ mà cô vừa trả lại sáng nay, dáng vẻ vẫn lạnh lùng và lười nhác như mọi khi.
Chỉ có điều, sự chú ý của cô hoàn toàn va vào mái tóc của anh.
Anh lại đổi màu rồi, lần này là màu đỏ phúc bồn tử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)