Thứ Sáu đến lượt Hứa Kiều trực ca đêm, từ tám giờ tối đến tám giờ sáng hôm sau.
Với thể chất của dị năng giả, một tuần thức trắng một đêm cơ bản sẽ không mang lại bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào cho cơ thể.
Ăn sáng và nghỉ ngơi một lát xong xuôi, Hứa Kiều thay đồ thể thao, bắt đầu chạy bộ quanh khu dân cư Bình An.
Chạy xong hai mươi cây số trong vòng một tiếng đồng hồ, Hứa Kiều mồ hôi nhễ nhại trở về nhà. Tắm rửa xong, đồng hồ mới chỉ điểm hơn chín giờ.
Bên ngoài khoảng sân nhỏ lại có động tĩnh. Hứa Kiều ôm máy tính bảng ra ban công phòng khách, qua lớp cửa kính cô phát hiện những người thợ thi công hôm nay vẫn là cặp vợ chồng trung niên hôm qua.
Chỉ khác là chiếc xe tải bụi bặm chuyên chở vật liệu và rác thải xây dựng đã được thay thế bằng một chiếc xe đẩy hàng cũng bám đầy bụi bặm, bên trong xe còn có thêm một người tài xế.
Hai vợ chồng bước xuống xe, dì thợ mặc đồ bảo hộ lao động chú ý tới Hứa Kiều sau lớp cửa kính, bèn mỉm cười gật đầu chào.
Hứa Kiều cũng mỉm cười đáp lại.
Hai vợ chồng nhanh chóng khuất bóng sau cửa chung cư. Nhận thấy người tài xế mặc đồ đen trong xe đẩy hàng đang dán mắt nhìn mình, Hứa Kiều vẫn giữ nét mặt điềm nhiên, dời mắt nhìn quanh mấy chậu rau củ rồi xoay người trở lại ngồi xuống sô pha.
Cô đã từng xem qua bản thiết kế của Tần Trì. Các loại đồ nội thất trang trí không chỉ cồng kềnh tốn diện tích hơn vật liệu xây dựng, mà mỗi một món đều vô cùng đắt đỏ, đòi hỏi phải vận chuyển cực kỳ cẩn thận.
Vậy nên, thay vì phô trương điều thêm vài chiếc xe từ một xưởng sản xuất cách xa tít tắp, đồng thời lại rước lấy rủi ro để lộ tiềm lực tài chính của khách hàng, công ty nội thất thà chọn cách làm việc kín tiếng bằng một viên tinh hạch không gian có thể mang theo sát người.
Vì hai vợ chồng có dị năng chủ yếu thiên về thi công trang trí, sức chiến đấu không cao, nên công ty đã đặc biệt phái thêm một tài xế kiêm vệ sĩ đi cùng.
Đủ để thấy tinh hạch không gian trân quý đến nhường nào.
Hứa Kiều nhịn không được bèn nhắn cho Lục Dương một tin:
[Không nói, không dùng, không để lộ.]
Đối diện với khối tài sản khổng lồ hễ để lộ là rước họa sát thân, cô thậm chí còn chẳng dám nhắc thẳng tên sự vật trong tin nhắn, chỉ sợ bị bộ phận viễn thông kiểm duyệt bắt được từ khóa.
Lục Dương: [Em biết rồi.]
Cậu học sinh họ Lục quả thực vẫn luôn trưởng thành và đáng tin cậy. Hứa Kiều yên tâm hẳn, cô mở máy tính bảng, truy cập vào diễn đàn lính đánh thuê.
Diễn đàn được chia thành nhiều khu vực khác nhau như: Giao lưu, Giao dịch, Tuyển dụng, Treo thưởng... Hầu như toàn bộ dị năng giả đều đăng ký tài khoản ở đây.
Hứa Kiều thường xuyên dạo quanh khu vực Giao lưu nhất. Hiệp hội Lính đánh thuê sẽ liên tục cập nhật những bản đồ minh họa về dị thú, dị thực, dị trùng và bản đồ khu vực nguy hiểm, ghim vĩnh viễn trên đầu trang.
Những lính đánh thuê tốt bụng sẽ chia sẻ mọi kinh nghiệm từ khám phá, thu thập đến chiến đấu; tất nhiên cũng không thiếu những bài đăng công khai bóc phốt, mắng mỏ những đồng đội rởm chuyên cản trở, hay chửi rủa những đội lính đánh thuê khác cướp đoạt tài nguyên.
Hứa Kiều vừa có thể học hỏi kinh nghiệm từ các bài đăng kỹ năng, vừa có thể nắm bắt được phẩm hạnh của một số lính đánh thuê qua các bài bóc phốt. Chẳng cần biết là thật hay giả, lỡ sau này có đụng mặt gã lính đánh thuê khét tiếng nào đó, cẩn tắc vô áy náy vẫn hơn.
Những lính đánh thuê bán thời gian lớn tuổi thường đều đã có đội nhóm cố định. Lại thêm việc năm nào cũng có một lứa "tân binh" vừa tốt nghiệp trường quân đội chen chân vào; những người có mối quan hệ thì nương nhờ người thân trưởng bối, kẻ không bối cảnh lại chẳng có thực lực xuất chúng thì chỉ đành tụ tập lại với nhau thành các nhóm tân binh.
Lính đánh thuê thuộc hệ chiến đấu chú trọng vào thực lực dị năng và kinh nghiệm; còn lính đánh thuê hệ trị liệu lại xét theo chứng chỉ y sư và kinh nghiệm thực tiễn.
Hứa Kiều sở hữu chứng chỉ Y sư cấp C đàng hoàng, lại đang làm việc ở phòng khám của bác sĩ Hoa vốn có chút tiếng tăm ở khu vành đai hai, ít nhất trong mắt đám lính đánh thuê tân binh, cô vẫn được xem là "miếng mồi ngon" được săn đón.
Thế nhưng "miếng mồi ngon" lại muốn chọn một đội lính đánh thuê vẹn toàn cả về thực lực lẫn phẩm hạnh.
Thực lực có thể đánh giá qua biểu tượng ngôi sao bên cạnh ID, còn phẩm hạnh thì tạm thời chỉ có thể dựa vào việc tìm kiếm các bài bóc phốt và quan sát trong lúc phỏng vấn để đưa ra phán đoán sơ bộ.
Hứa Kiều vừa lướt diễn đàn vừa ghi chép lại những đội lính đánh thuê ứng cử viên ra giấy. Khi vừa viết xong một cái tên và ngẩng đầu lên, cô chợt phát hiện có thêm một tin nhắn riêng.
Hứa Kiều nhấn mở.
Triệu Phong: [Mùa thu năm ngoái tôi theo chú tôi đến căn cứ Tây Bắc làm một nhiệm vụ dài hạn, vài ngày trước mới về. Nghe nói chú Lục mất rồi, nhiệm vụ nửa năm nay của cậu vẫn chưa làm phải không?]
Một trận cạn lời dâng lên trong lòng Hứa Kiều.
Cô học đại học tại Trường Quân đội số Ba, Triệu Phong là bạn học cùng khóa với cô, sở hữu tinh thần thể Sói Tuyết và là dị năng giả hệ Băng cấp B.
Triệu Phong vốn là nhân vật nổi đình nổi đám của khoa Chiến đấu. Nghe ngóng được khoa Trị liệu có một nữ sinh mang tinh thần thể hoa sen, cậu ta tò mò chạy đến xem náo nhiệt, ai dè xem xong lại bắt đầu màn theo đuổi Hứa Kiều dính như đỉa đói.
Phải đến khi chú Lục đứng ra ra mặt, Triệu Phong mới chịu rén lại, không còn động tí là vác thân đến khu dân cư Bình An nữa.
Đặc điểm nổi bật của Triệu Phong chính là tính tình hay khoe khoang. Nhìn xem, ngay câu đầu tiên trong tin nhắn, cậu ta không chỉ lôi người chú cấp A của mình ra, mà còn khoe mẽ việc vừa hoàn thành một nhiệm vụ dài hạn quy mô lớn.
Tuy nhiên, Triệu Phong quả thực có vốn liếng để khoe khoang.
Hứa Kiều nhìn hai ngôi sao bạc bên cạnh ID của Triệu Phong. Màu bạc đại diện cho dị năng giả cấp B, còn hai ngôi sao chứng tỏ cậu ta đã tích lũy được ít nhất năm mươi điểm cống hiến.
Lính đánh thuê mỗi lần hoàn thành một nhiệm vụ cùng cấp sẽ nhận được một điểm cống hiến, nếu làm nhiệm vụ vượt cấp thì số điểm cống hiến sẽ được nhân đôi.
Triệu Phong là lính đánh thuê chuyên nghiệp. Hứa Kiều di chuột vào biểu tượng sao bạc của cậu ta, một khung nhỏ hiện ra trên trang web, hiển thị số điểm cống hiến cụ thể của Triệu Phong là "251".
Rõ ràng cùng tốt nghiệp một thời điểm, Triệu Phong đã chễm chệ ở mức hai sao hạng trung, nhìn lại Hứa Kiều, một ngôi sao đồng rách còn chưa sáng hẳn, con số "3" điểm cống hiến lại càng thê thảm đến đáng thương.
Triệu Phong: [Tôi không có ý gì khác đâu. Dù trước đây tôi với chú Lục có chút xích mích, nhưng mỗi một người lính đánh thuê chuyên nghiệp dám mạo hiểm ra ngoài thám hiểm đều đáng được tôn trọng, tôi chưa đến mức hả hê trên nỗi đau của người khác, tôi chỉ muốn giúp cậu thôi.]
Triệu Phong: [Hứa Kiều, tôi của bây giờ không giống như hồi còn đi học nữa, tôi sẽ không mặt dày bám đuôi theo đuổi cậu nữa đâu. Dù sao mọi người cùng là bạn học, tôi không muốn cậu vì chọn nhầm đội mà xảy ra chuyện. Ngoài việc thỉnh thoảng đi làm nhiệm vụ cấp A cùng chú, tôi cũng tự thành lập một đội cấp B của riêng mình. Cậu là trị liệu sư, đội chúng tôi rất hoan nghênh cậu.]
Hứa Kiều: [Đội của cậu không có trị liệu sư riêng sao?]
Triệu Phong: [Có chứ, nhưng trị liệu sư thì càng đông càng tốt mà.]
Hứa Kiều muốn bật cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


