Trị liệu sư ở trong căn cứ thì đúng là cục vàng cục bạc, nhưng ra ngoài căn cứ lại vừa là cục vàng vừa là cục nợ. Vậy nên các nhóm nhỏ chỉ tuyển đúng một người, bởi tuyển nhiều hơn thì đám lính đánh thuê chưa chắc đã có đủ năng lực để bảo vệ toàn bộ trị liệu sư.
Hứa Kiều: [Cảm ơn lòng tốt của cậu, nhưng tôi đã tìm được đội rồi, đổi đi đổi lại cũng không tiện.]
Triệu Phong: [Bên ngoài căn cứ rình rập đủ thứ hiểm nguy, cậu đừng có bốc đồng.]
Hứa Kiều: [Chuyện liên quan đến mạng sống, tôi sẽ không mạo hiểm đâu.]
Hứa Kiều tắt báo thức, vừa tắt chế độ im lặng của vòng tay viễn thông, ngay lập tức có hai tin nhắn nhảy ra.
16:45, Tần Trì: [Hôm nay cô không đi làm à? Tôi thấy xe đạp của cô ở nhà.]
18:01, Lục Dương: [Dậy thôi chị.]
Hứa Kiều trả lời Lục Dương trước, sau đó mới nhắn lại cho Tần Trì:
[Vâng, tối nay tôi trực ca đêm, vừa ngủ trưa dậy. Anh Tần chuyển đến rồi sao?]
Tần Trì: [Ừm, từ nay chúng ta là hàng xóm rồi. Tôi có chuẩn bị quà cho cô và Lục Dương, bây giờ có tiện đem qua không?]
Thế mà lại còn có cả quà tân gia nữa cơ á?
Hứa Kiều ngớ người mất vài giây: [Cảm ơn anh, đợi tôi một lát.]
Cô nhanh chóng thay quần áo, rửa mặt. Vì chưa từng tiếp xúc với một người hàng xóm nào khách sáo, lễ nghĩa đến mức này, Hứa Kiều đã do dự mất mấy phút xem có nên chuẩn bị quà đáp lễ hay không, nhưng cuối cùng vì quả thực chẳng có món nào tươm tất để mang đi tặng nên đành bỏ cuộc.
Từng chứng kiến sự sang trọng trong phong cách thiết kế của nhà họ Tần, Hứa Kiều đâu còn mặt mũi nào mà đem mấy lát chanh khô đi tặng nữa.
Cô mang dép lê ra mở cửa thì phát hiện cánh cửa căn 102 đối diện cũng đang mở toang. Ngay lúc Hứa Kiều còn đang ngạc nhiên trước không gian nội thất mới toanh, sáng sủa và ngập tràn vẻ quý phái bên trong, thì nương theo những tiếng bước chân chậm rãi, Tần Trì đi từ phía phòng khách ra.
Anh mặc một chiếc áo phông tay dài màu xám đậm, tay trái xách một chiếc túi giấy xinh xắn, tay phải nâng một bình hoa sứ trắng.
Trong bình cắm khoảng bốn, năm bông hoa thược dược xen lẫn sắc hồng sắc trắng.
Đó là loại hoa trân quý mà Hứa Kiều chỉ mới được nhìn thấy trong sách vở hay trên phim ảnh.
Rõ ràng trời sắp sập tối, nhưng Hứa Kiều lại cảm thấy cả khoang cầu thang tối mù này dường như cũng bừng sáng rạng rỡ hẳn lên nhờ mấy đóa thược dược kia.
Tần Trì thu trọn vẻ kinh ngạc xen lẫn vui sướng của cô vào tầm mắt, anh cũng cảm thấy vui lây khi có thể khiến vị hàng xóm nhỏ tuổi phấn khích đến vậy. Anh giải thích:
"Lẵng hoa tôi đặt cắm bị chen chúc quá, nên tôi chọn bớt ra vài cành, nghĩ chắc cô Hứa sẽ thích."
Hứa Kiều bất giác gật đầu:
"Thích lắm ạ, tôi chưa từng được nhìn gần một bông hoa thật nào đẹp đến thế này."
Những chậu rau củ cô trồng thi thoảng cũng sẽ nở hoa, và chúng cũng đủ sức thắp sáng tâm trạng cô, nhưng thược dược lại mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt.
Cô khen ngợi một cách chân thành từ tận đáy lòng, thế nhưng tinh thần thể trong đầu chợt truyền đến một trận rục rịch xôn xao. Hứa Kiều giật mình thon thót, vội vã tập trung tinh thần đè nén tinh thần thể lại, rồi tiện miệng buông một câu vớt vát:
"Chắc chỉ có tinh thần thể hệ hoa cỏ nào đó mới có thể lấn át nổi vẻ đẹp của hoa thược dược nhà anh thôi."
Ban đầu Tần Trì có chút ngạc nhiên trước câu bổ sung có phần đường đột của cô, nhưng rồi anh lập tức hiểu ra điều gì đó.
Hứa Kiều - người chỉ cao đến cằm anh - hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi sắc mặt vi diệu và chớp nhoáng của vị hàng xóm mới. Cô đón lấy chiếc túi quà bằng một tay, tay kia nhận lấy bình thược dược, một lần nữa bày tỏ sự biết ơn chân thành.
Tần Trì: "Chút lòng thành thôi, cô đừng khách sáo. Phần của Lục Dương để khi nào cậu ấy về, tôi sẽ đưa tận tay sau."
Hương thức ăn thoang thoảng bay ra từ sau lưng Tần Trì, anh mỉm cười hỏi:
"Tôi đang nấu ăn, cô Hứa đã dùng bữa chưa, nếu không chê thì nếm thử tay nghề của tôi nhé?"
Hứa Kiều lập tức nhớ đến bộ bàn ghế đơn độc lẻ loi trong phòng ăn nhà anh, thừa biết câu nói này chỉ là những lời khách sáo bâng quơ, cô vội đáp:
"Dạ thôi, phòng khám của chúng tôi có lo đủ hai bữa cơm cho nhân viên trực ca đêm rồi ạ."
Tần Trì gật đầu: "Vậy tôi vào xào rau tiếp đây, hẹn gặp lại."
Anh lùi lại vào trong sảnh, mỉm cười đóng cửa lại.
Hứa Kiều thở phào nhẹ nhõm, dù nói thế nào thì việc giao thiệp với một người hàng xóm mới cũng mang đến đôi chút áp lực.
Về đến nhà, Hứa Kiều vừa khép cửa lại, tinh thần thể hoa sen của cô đã tự động chui ra, cố tình ghé sát vào bình hoa thược dược kia. Năm đóa thược dược chen chúc vào nhau mới miễn cưỡng to bằng một đài hoa của nó.
Bông hoa sen trắng muốt phớt hồng vươn lên duyên dáng thanh tao, bốn chiếc lá sen xanh mướt khẽ đong đưa, dường như đang muốn hỏi Hứa Kiều xem rốt cuộc ai mới là kẻ đẹp hơn.
Tinh thần thể là một phần cơ thể của dị năng giả, hệt như tay với chân vậy, chắc chắn phải chịu sự điều khiển của ý thức dị năng giả. Thế nhưng tinh thần thể cũng có những cái "tính nết" nhỏ bé của riêng mình.
Người ta đồn rằng tính nết này có liên quan đến tính cách của dị năng giả, hoặc là phản chiếu lại đúng tính tình mà dị năng giả thường biểu hiện ra bên ngoài, hoặc là phơi bày những góc khuất bị dị năng giả đè nén sâu thẳm.
Hứa Kiều cảm thấy hơi khó hiểu, bản thân cô đâu có điệu đà đỏm dáng, sao tinh thần thể của cô lại sinh ra cái thói khao khát hơn thua, đòi đọ sắc với những loài hoa khác thế này?
"Tất nhiên là ngươi đẹp hơn rồi, bé sen nhà ta là đẹp nhất."
Hứa Kiều ôm lấy tinh thần thể của mình hôn một cái, cười dỗ dành:
"Ta chỉ khách sáo với anh Tần thôi, phép xã giao ấy mà, ngươi đừng có làm thật, mau vào đi kẻo bị người ta nhìn thấy."
Nghe được lời khen, bông hoa sen ngoan ngoãn chui tọt lại vào cơ thể Hứa Kiều.
Hứa Kiều đặt bình hoa thược dược lên bàn trà, rồi mở chiếc túi quà Tần Trì vừa tặng.
Bên trong thế mà lại là một bộ bát đĩa gốm sứ màu xanh lá sen!
Những món đồ gốm sứ tinh xảo vốn đã được xem là tác phẩm nghệ thuật ở Kỷ nguyên Cũ, sang đến Tân Kỷ nguyên lại càng trở nên vô giá. Vừa đẹp lại vừa đắt thế này, Hứa Kiều nào nỡ lấy ra dùng.
Cô cẩn thận cất bộ bát đĩa gốm sứ vào tủ đồ trong phòng ngủ.
Trước khi xuất phát đi làm, Hứa Kiều truyền chút dị năng hệ Mộc vào bình hoa thược dược, hy vọng có thể kéo dài thời gian bung nở của chúng thêm vài ngày.
Dắt xe đạp ra đường lớn, lúc ngồi lên yên xe, Hứa Kiều vô tình liếc nhìn lên khung cửa sổ của căn hộ 102.
Bức rèm màu vàng nhạt được kéo kín bưng, hoàn toàn ngăn cách ánh nhìn tò mò của người đi đường.
Hứa Kiều cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, đạp xe lao đi.
Thế nhưng, ở trong phòng khách căn hộ mà cô không thể nhìn thấy, một con cự long với những chiếc vảy màu vàng đỏ phủ kín toàn thân đang há to cái miệng rộng huếch, ngoạm lấy một đóa hồng cam vào trong miệng.
Thấy bông hoa xinh đẹp chẳng chứa lấy một giọt năng lượng nào có thể hấp thụ được, con cự long bày ra vẻ mặt ghét bỏ, một hớp liền nhổ phẹt bông hoa ra.
Lúc Tần Trì bưng hai đĩa thức ăn từ bếp bước đến, đập vào mắt anh là cảnh tượng hoa rơi lộn xộn vương vãi khắp sàn.
Anh nhíu mày.
Con cự long lập tức phun ra một quả cầu lửa màu vàng đỏ rực về phía anh.
Tần Trì để mặc cho quả cầu lửa đâm sầm vào người mình, rồi hấp thụ nó trong chớp mắt.
Đối mặt với cái đầu rồng dữ tợn đang dí sát ngay trước mặt, Tần Trì thản nhiên lên tiếng:
"Là ngươi đòi ra ngoài hóng gió, nếu còn dám phá hoại một nhành cây ngọn cỏ nào ở đây nữa, ta không ngại tốn thêm chút sức lực để nhốt ngươi lại đâu."
Sự hung tợn trong mắt cự long lập tức biến thành vẻ uể oải, rầu rĩ. Nó ngoan ngoãn thu nhỏ cơ thể lại, cuộn tròn vào chiếc ghế sô pha đơn trong phòng khách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



